Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1570:

Yến Nguyệt Thần lập tức giải thích.

“Chú Lăng Phong ơi, lúc nãy khi chú đang dụi mắt thì Tể Tể và Tiểu Tương đã chạy vào trong kia rồi.”

Lăng Phong: “…”

Lăng Phong cảm thấy có nhiều chỗ rất khó hiểu, nhưng mà nghĩ tới sự an toàn của Tể Tể và Tiểu Tương thì anh ấy nhanh chóng cảm ơn cậu ấy một tiếng rồi chạy vọt vào trong.

Yến Nguyệt Thần sợ anh ấy bị tổn thương bởi lệ khí từ trên người của quỷ hút máu nên cũng chạy theo sau.

Lúc bọn họ đi vào trong thì đã thấy có ba người gồm hai người lớn một đứa nhỏ đang nằm giữa vũng máu trong phòng khách.

Lăng Phong thấy như vậy thì vô cùng sợ hãi.

“Tể Tể, Tiểu Tương!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành đi ra từ căn phòng bên cạnh.

“Chú Lăng Phong ơi, bọn cháu ở đây nè.”

Lăng Phong vội vàng chạy vọt về phía hai đứa trẻ, nhìn quét mắt từ đầu tới chân của hai đứa, sau khi xác nhận bọn họ không bị thương thì mới thở phào nhẹ nhõm.

“Tể Tể, Tiểu Tương, sao bọn cháu lại vào đây?”

Tể Tể nhỏ giọng, giọng nói có chút chột dạ.

“Chú Lăng Phong ơi, lúc nãy đột nhiên Tể Tể và anh Tiểu Tương nghe được có người kêu cứu ở đây nên mới chạy qua xem.”

Tương Tư Hoành cũng nghiêm túc gật đầu bịa chuyện theo lời của Tể Tể.

“Sau khi bọn cháu tới đây thì thấy Cốc An An đang cắn cổ ông bác này, còn bà kia thì đã bất tỉnh ở dưới đất từ khi nào rồi.”

Mặt Lăng Phong vô cùng hoảng sợ.

Anh ấy cũng không hỏi nữa mà vội vàng lấy điện thoại ra báo cảnh sát.

Chờ tới khi thấy các chú cảnh sát tới thì Tể Tể đã nhìn thấy người quen.

“Bác Hùng ơi. Bác Trần ơi. Hai bác tới rồi ạ.”

Trần Kiến Đào vẫn luôn theo dõi Cốc An An, nhưng bề ngoài Cốc An An tuy chỉ có tám tuổi nhưng lại vô cùng giảo hoạt.

Cô ta luôn có thể chạy trốn khỏi tầm mắt của ông ấy.

Trần Kiến Đào bước nhanh tới bế Tể Tể lên.

Lần bế này khiến cho Trần Kiến Đào lại vô cùng thán phục.

Đứa bé này trông thì chẳng có gì thay đổi cả nhưng thực tế lại nặng hơn rất nhiều.

Cục thịt nhỏ này nặng ghê á.

Trần Kiến Đào vuốt ve khuôn mặt nhỏ của Tể Tể, sau đó ông ấy đi qua kiểm tra tình hình của ba người Cốc An An.

Lăng Phong nhanh chóng bước tới đứng chắn trước mặt Tể Tể và Tương Tư Hoành, không cho bọn họ xem.

Dù sao thì hai đứa nhóc này cũng chỉ là học sinh trường mẫu giáo, hai đứa nhóc không nên nhìn mấy cái cảnh máu me như vậy.

Anh ấy chủ động kể lại tình hình lúc đó cho Hùng Kỳ nghe.

Hùng Kỳ: “…”

Anh chàng đội trưởng đội bảo vệ này chắc vẫn còn chưa biết được chỗ đặc biệt của Tể Tể và Tương Tư Hoành đâu nhỉ.

Trông cái bộ dạng lo lắng vội vàng của anh ta kìa.

Chẹp chẹp.

Hùng Kỳ vô cùng chờ mong phản ứng của Lăng Phong sau khi anh ấy biết được thân phận thật của Tể Tể và Tương Tư Hoành.

Lăng Phong nói xong thì thấy Hùng Kỳ đang ngẩn người ra.

Hơn nữa còn là nhìn anh ấy mà ngẩn người.

Lăng Phong nhíu chặt chân mày.

“Cảnh sát Hùng, anh…”

Hùng Kỳ vô ý thức an ủi anh ấy.

“Đội trưởng Lăng, Tể Tể và Tiểu Tương rất giỏi, anh đừng lo lắng quá.”

Mặt Lăng Phong lập tức tối sầm lại.

“Cô Tể Tể và cậu Tiểu Tương chỉ mới là học sinh mẫu giáo, mấy cảnh máu me như thế…”

Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng đồng thanh nói.

“Không sao đâu, không sao đâu chú Lăng Phong ơi, mấy cái cảnh này bọn cháu thấy hoài ấy mà.”

Lăng Phong há hốc mồm.

Lăng Phong ngơ ra một lúc rồi mới lắp bắp hỏi.

“Các cháu thường xuyên thấy… mấy cảnh này hả?”

Lúc này Tể Tể mới nhận ra mình nói lỡ lời, vội vàng bịa chuyện.

“Đúng thế. Bọn cháu và anh ba đều thường xuyên xem phim trên tivi đó, thấy hoài à.”

Lăng Phong: “…”

Anh ấy nghĩ khi nào về chắc phải nói chuyện với ông chủ một tí, không thể để cậu Tư Thần dạy hư cô Tể Tể và cậu Tiểu Tương nữa được.

Hoắc Tư Thần đã về lại biệt thự của nhà họ Hoắc đột nhiên hắt xì một cái.

Nhịn không được mà vuốt ve từ đầu tới chân Thỏ Đen vừa mới đi ngang qua cậu ấy.

Thỏ Đen: “…”

Khả năng chịu đựng của ông đây là vô địch.

Tể Tể không biết chú Lăng Phong nhà mình đã nghĩ gì, cười híp mắt an ủi anh ấy.

“Chú Lăng Phong, chú đừng lo, bọn cháu không sao đâu.”

Tương Tư Hoành cũng bổ sung thêm: “Đúng thế. Bọn cháu chả sợ tí nào đâu.”

Lăng Phong: “…”

Được rồi.

Không hổ là bé con mà ông chủ nhận nuôi, có sự can đảm và quyết đoán của người nhà họ Hoắc.

Cốc An An bị người của cơ quan đặc biệt – Trần Kiến Đào mang đi, Hùng Kỳ thấy thế thì vội vàng gọi ông ấy lại.

“Đội trưởng Trần, chờ một lát.”

Trần Kiến Đào nghi hoặc nhìn ông ấy.

“Cảnh sát Hùng, còn có việc gì sao?”

Hùng Kỳ chỉ vào hai người bị hại đã được dìu lên trên ghế sô pha.

“Vết thương, vết thương của bọn họ.”

Trần Kiến Đào giật mình một cái rồi lập tức bật cười.

“Ôi xem cái trí nhớ của tôi này. Xém tí nữa là quên mất chuyện này rồi.”

Trần Kiến Đào nói xong thì đưa Cốc An An cho người trợ lý đang đi ở bên cạnh, tự mình đi tới chỗ hai người bị hại, ấn nhẹ lên hai lỗ máu trên cổ của hai người.

Kết quả… không có tác dụng.

Trần Kiến Đào nhíu mày.

Lại thử lại một lần nữa.

Vẫn không có tác dụng.

Tể Tể thấy thế thì mới nhắc nhở ông ấy.

“Bác Trần ơi, có phải là do quỷ hút máu không có cùng nguồn gốc với quỷ của chúng ta. Cho nên huyền thuật của nước chúng ta không có tác dụng với vết thương do quỷ hút máu gây ra không ạ?”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free