Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1611:

Tương Tư Hoành: “Tể Tể cũng vô cùng đáng yêu khi không ăn đồ.”

Yến Nguyệt Thần suy nghĩ một hồi rồi cười híp mắt gật đầu.

“Đúng! Tể Tể tròn trịa và trắng nõn, trông như bánh nếp vậy, nhìn như thế nào cũng thật đáng yêu.”

Tương Tư Hoành ậm ừ.

“Ừm!”

Yến Nguyệt Thần: “Chỉ tiếc là cha chỉ có mình anh, và anh lại không có em gái.”

Dứt lời, Yến Nguyệt Thần nhìn sang Tương Tư Hoành, cậu ấy còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị Tương Tư Hoành ngắt lời.

“Vậy bảo cha anh nhận nuôi một đứa đi, trong cô nhi viện có rất nhiều em gái nhỏ mà!”

Yến Nguyệt Thần bất lực lắc đầu như một ông cụ non vậy.

“Cha nói rằng những em gái bình thường có bát tự quá yếu và sẽ chết sớm nếu ở bên ông ấy.”

Tương Tư Hoành vừa mở miệng ra thì lập tức nói dối.

“Mệnh số của Tể Tể rất quý giá, cũng không thích hợp ở bên các người lâu đâu, nếu không thì các người sẽ không thể áp chế được.”

Yến Nguyệt Thần kinh ngạc: “Hả?”

Tương Tư Hoành nghiêm túc gật đầu.

“Thật đấy!”

Yến Nguyệt Thần: “…”

Yến Nguyệt Thần vô thức nhìn sang Tể Tể.

Tể Tể vẫn đang đắm chìm trong việc ăn và không thể nào thoát ra được.

****

Sau khi Tể Tể ăn hết toàn bộ âm khí thì cuộc trò chuyện gặp gỡ lần đầu của Hoắc Trầm Lệnh và Yến Trường Ly cũng kết thúc.

“Tể Tể, Tiểu Tương, dẫn anh Nguyệt Thần vào trong chơi đi.”

Tể Tể đã ăn no được chín phần, cả người cũng trở nên lười biếng, cô bé cười tủm tỉm.

“Dạ cha~”

Dứt lời, cô bé nhìn năm sáu cái hộp xốp đặt ở dưới đất, thế là cô bé cúi người xuống chuẩn bị bưng lên.

Yến Nguyệt Thần và Tương Tư Hoành vội vàng kéo cô bé ra.

“Tể Tể, để anh làm cho.”

Tể Tể còn chưa kịp đụng vào hộp xốp thì Tương Tư Hoành đã chất ba bốn cái hộp xốp lên như chất gạch vậy, Yến Nguyệt Thần chất những hộp còn lại lên rồi cả hai bưng lên, chạy hì hục vào trong.

Tể Tể sải đôi chân nhỏ ngắn hì hục đuổi theo.

“Anh Tiểu Tương, anh Nguyệt Thần, hai anh cẩn thận đấy!”

“Anh Nguyệt Thần, có bậc thang, đừng ngã!”

“Anh Nguyệt Thần, bên phải có một chiếc ghế.”

“Anh Nguyệt Thần, bên trái, bên trái, đúng…”

Tương Tư Hoành: “…”

Hoắc Trầm Lệnh vốn định đi tới giúp một tay nhưng Tiểu Tương và Yến Nguyệt Thần hoàn toàn không cho anh cơ hội.

Vì vậy khi anh quay người lại thì thấy năm sáu chiếc hộp xốp màu trắng giống như đã mọc chân vậy, chạy hì hục vào phòng khách.

Sau khi nhìn kỹ lại thì anh chỉ thấy bốn chân nhỏ ngắn ở phía dưới, còn phía trên là hộp xốp và không thấy được bóng người nào cả.

Sau đó là Tể Tể đang đuổi theo ở phía sau bảo hai người anh chú ý chỗ này và cẩn thận chỗ kia.

Hoắc Trầm Lệnh thấy vậy thì trên khuôn mặt lạnh băng dần trở nên dịu dàng.

Yến Trường Ly cười không ngừng, ánh mắt dịu dàng như nước vậy.

“Tể Tể ngoan quá, Tiểu Tương cũng rất dễ thương và hiểu chuyện.”

Đối phương khen ngợi con cháu của mình nên Hoắc Trầm Lệnh đương nhiên cũng không keo kiệt khen ngợi Yến Nguyệt Thần.

“Nguyệt Thần cũng rất giỏi, Tể Tể và Tiểu Tương đều rất thích cậu ấy.”

Nụ cười dưới đáy mắt của Yến Trường Ly khẽ nhạt đi nhưng ông ấy vẫn ăn nói rất dịu dàng.

“Nguyệt Thần quả thật rất tốt nhưng mỗi khi đến đêm trăng tròn…”

Hoắc Trầm Lệnh nghiêng đầu nhìn ông ấy.

Yến Trường Ly cũng không hề giấu giếm.

“Vào đêm trăng tròn, thằng bé sẽ trở nên vô cùng cáu kỉnh, rất khó có thể áp chế được huyết mạch sơ khai đã thức tỉnh trong cơ thể.”

Hoắc Trầm Lệnh nheo mắt lại.

“Tối mai là ngày mười lăm, cho nên dù tổng giám đốc Yến vẫn đang ở nước ngoài vào ba ngày trước nhưng cũng phải ngồi máy bay riêng trở về ngay trong đêm.”

Yến Trường Ly nở nụ cười áy náy.

“Đúng vậy, tôi dẫn Nguyệt Thần đến tìm tổng giám đốc Hoắc quả thật là có dụng ý khác.”

Sắc mặt của Hoắc Trầm Lệnh trở về vẻ lạnh lùng thờ ơ như trước.

Dường như đã nghĩ đến điều gì đó nên anh nhàn nhạt nói.

“Nhà họ Hoắc chỉ nhận nuôi những đứa trẻ mang dòng máu Hoa Quốc!”

Có nghĩa là cho dù Yến Trường Ly có ý định gì đi nữa thì nhà họ Hoắc cũng sẽ không nhận nuôi Yến Nguyệt Thần.

Yến Trường Ly khẽ cười, trông vô cùng rộng rãi bao dung.

Dường như ông ấy đã đoán được kết quả này từ lâu rồi nên ông ấy không hề giận, chỉ là trong nụ cười có thêm vài phần bất lực.

“Tôi biết.”

Hoắc Trầm Lệnh liếc nhìn.

“Tổng giám đốc Yến, mời vào trong ngồi.”

Yến Trường Ly quả thật sắp không thể đứng vững được nữa nên ông ấy mỉm cười cảm kích trước lời mời của Hoắc Trầm Lệnh, cùng anh đi qua sân, sải bước lên bậc thang rồi đi vào phòng khách.

Ba đứa nhỏ đang chơi ở phòng bên cạnh.

Nghe được tiếng động, Tể Tể và Tương Tư Hoành nhanh nhẹn đi vào nhà bếp làm việc.

Yến Nguyệt Thần tò mò nên cũng đi theo.

Một lúc sau, ba đứa nhỏ lần lượt đi ra với những cái khay được sắp xếp đầy ắp.

Tương Tư Hoành: “Chú hai, chú Yến, mời uống trà.”

Tể Tể: “Cha, chú Yến, mời ăn bánh~”

Yến Nguyệt Thần: “Bác Hoắc, cha, mời ăn trái cây.”

Ba đứa nhỏ xếp thành một hàng, ai nấy đều trông tinh xảo xinh đẹp, ai lại có thể không thích khi nhìn thấy ba đứa nhỏ chứ?

Hơn nữa, ba đứa nhỏ còn vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Hoắc Trầm Lệnh và Yến Nguyệt Thần với tư cách là cha nuôi, trong lòng đều cảm thấy rất tự hào.

Nụ cười của Hoắc Trầm Lệnh đã nhếch lên đến khóe mắt, trong mắt cũng ngập tràn ý cười.

“Ôi!”

Yến Trường Ly cũng cười, nụ cười rất dịu dàng và cưng chiều.

“Được.”

Tể Tể đã được ăn no chín phần, sức mạnh trong cơ thể tự động hoạt động để chữa lạnh phổi và kinh mạch bị tổn thương.

Lúc này cô bé mới nhìn kỹ Yến Trường Ly.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free