Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1612:
Vừa nhìn thì cô bé lập tức cau chặt mày lại.
Cô bé nhớ đến một từ mà cha Minh Vương đã nhắc đến trước đây, thế là cô bé ngây ngô nói.
“Chú Yến, tuổi thọ của chú đã bị rút ngắn! Sức khỏe cũng… rất tệ.”
Yến Trường Ly sững sờ.
Sau đó mỉm cười thư thái.
“Tể Tể, chú Yến từng xem qua thuật Kỳ Hoàng và nói ra một số bí mật không nên nói nên mới như vậy.”
Người của Huyền Môn có thuật pháp thâm sâu, cho dù có thể nhìn thấu được thiên cơ nhưng thiên cơ bất khả lộ.
Một khi tiết lộ thì đương nhiên sẽ có phản phệ đi theo.
Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt nói.
“Đây chính là ngũ tệ tam khuyết mà người trong Huyền Môn thường nói sao?”
Yến Trường Ly mỉm cười gật đầu.
Ông ấy lộ ra vẻ ôn hòa, nụ cười thư thái và phong thái ung dung không vội vã.
“Đúng vậy.”
Dứt lời, ông ấy nhìn Yến Nguyệt Thần, trong mắt tràn đầy sự yêu thương và lo âu.
“Khi chú học thuật Kỳ Hoàng thì chú đã biết được sớm muộn gì cũng có ngày này, chỉ là… Nguyệt Thần mới có sáu tuổi và thằng bé lại ở trong trường hợp này…”
Tể Tể tò mò.
“Chú Yến, anh Nguyệt Thần có chuyện gì vậy?”
Tể Tể nhìn Yến Nguyệt Thần và phát hiện Yến Nguyệt Thần ngoài có sắc mặt vô cùng trắng bệch giống như anh Tiểu Tương và có chút khác biệt so với người bình thường ra thì những thứ còn lại trông cũng rất ổn.
Yến Trường Ly không trả lời ngay mà nhìn sang Hoắc Trầm Lệnh.
Vẻ mặt đó rõ ràng là đang dò hỏi ý kiến của Hoắc Trầm Lệnh.
Hoắc Trầm Lệnh nhận ra được Tể Tể khá thích hai cha con Yến Trường Ly và Yến Nguyệt Thần, nể tình đối phương đã mang đến rất nhiều đồ ăn cho Tể Tể nên anh quay mặt tránh ánh mắt kia đi.
Yến Trường Ly đã hiểu được, nụ cười nơi khóe miệng càng sâu hơn, nụ cười vốn ôn hòa như thể có thêm chút sinh động.
Giống như hoa tươi đang nở rộ thì ngay lập tức gia tăng thêm mùi hoa thơm phức.
“Tể Tể, anh Nguyệt Thần của cháu đã thức tỉnh huyết mạch thuần chủng nhưng còn quá nhỏ tuổi, cho nên thằng bé sẽ không thể kiểm soát được bản chất khát máu của mình vào mỗi đêm trăng tròn.”
Tể Tể lộ vẻ đầy kinh ngạc.
Cô bé cẩn thận quan sát Yến Nguyệt Thần.
“Nhưng trên người anh Nguyệt Thần không hề có mùi máu tanh và cũng chưa từng dính máu.”
Yến Nguyệt Thần cúi đầu xuống và thấp giọng nói.
“Tể Tể, do cha của anh đã sử dụng cấm thuật phong ấn luồng sức mạnh đó cho anh.”
Yến Trường Ly chưa kịp lên tiếng thì Yến Nguyệt Thần đã nhanh chóng giải thích.
“Sức khỏe của cha vốn dĩ đã không tốt, sau khi sử dụng cấm thuật thì sức khỏe càng tồi tệ hơn, cho nên vừa nãy Tể Tể nói rằng cha bị tổn thọ…”
Khi nhắc đến hai từ tổn thọ thì giọng nói non nớt của Yến Nguyệt Thần hạ thấp đến không thể nghe được, lờ mờ nghe thấy tiếng nức nở.
Tể Tể đã hiểu rồi.
Có lẽ do Yến Nguyệt Thần là quỷ hút máu nên cô bé không thể thấy rõ được.
Nhưng cô bé lại có thể thấy bên chú Yến rất rõ.
Việc chú Yến tổn thọ không phải chỉ vì anh Nguyệt Thần mà còn vì những chuyện khác.
Do trên người chú Yến có khí tức phức tạp, có khí của Huyền Môn và cũng có một ít âm khí mờ nhạt đến mức gần như không thể nhìn thấy được đang bao quanh ông ấy.
Tể Tể nhìn kỹ hơn.
Sau đó “ủa” lên một tiếng nho nhỏ.
Hoắc Trầm Lệnh, Tương Tư Hoành và Yến Nguyệt Thần cùng lúc nhìn cô bé.
Họ đều hỏi cùng một câu hỏi.
“Tể Tể, có chuyện gì vậy?”
Vẻ mặt có chút lo lắng ban đầu của Tể Tể đã thay đổi, cô bé cười híp mắt.
Cái miệng nhỏ hồng hào nở ra nụ cười toe toét, đôi mắt to long lanh sắp biến thành hình trăng lưỡi liềm khi cô bé cười.
Hoắc Trầm Lệnh thắc mắc.
“Tể Tể?”
Tể Tể ngây ngô giải thích.
Do cô bé chỉ mới học mẫu giáo nên dùng từ không được dễ nghe cho lắm.
“Cha ơi, chú Yến không cần phải chết sớm rồi.”
Khóe miệng của Hoắc Trầm Lệnh co giật.
Yến Trường Ly không quan tâm đến những điều này mà ông ấy chỉ là hơi kinh ngạc.
“Tể Tể, sao cháu nói vậy?”
****
Tể Tể chỉ vào mi tâm của ông ấy và nhìn thấy ánh sáng công đức sâu đậm đang ẩn núp sâu thẳm trong linh đài của ông ấy.
“Do chú Yến có ánh sáng công đức!”
Yến Nguyệt Thần không dám tin vào điều đó.
Tuy cậu ấy chỉ mới sáu tuổi nhưng do thân phận của mình nên cậu ấy cũng là một đứa trẻ trưởng thành sớm, vì vậy cậu ấy vô cùng kích động.
“Tể Tể, có thật không? Bệnh của cha anh có thể trị khỏi sao?”
Tể Tể trở nên khó xử.
“Anh Nguyệt Thần, chữa bệnh thì anh phải tìm chú Cố, vì chú Cố mới là bác sĩ.”
Yến Nguyệt Thần lộp cộp một cái suýt ngã xuống đất.
Yến Trường Ly nhanh tay lẹ mắt giữ lấy cậu ấy và sờ vào đầu của cậu ấy một cách thư thái dịu dàng.
“Nguyệt Thần, không sao, cha…”
Tể Tể vội vàng lắc đầu ngắt lời của ông ấy.
“Không không không… chú Yến, chú không thể chết được đâu, tuy Tể Tể không thể chữa khỏi bệnh của chú nhưng cháu có thể bù lại tuổi thọ của chú.”
Hoắc Trầm Lệnh không hiểu những thứ này nhưng anh lo lắng cho sức khỏe của Tể Tể.
Nhưng Yến Trường Ly đã từ chối ngay lập tức.
“Tể Tể, không cần đâu!”
Bản thân ông ấy biết rõ thuật Kỳ Hoàng nên đương nhiên cũng biết đến việc một khi tuổi thọ bị hao tổn, bất kể nguyên nhân gì, trừ phi lấy mạng bù mạng, dùng tuổi thọ gấp mười lần để bù vào tuổi thọ ra thì hoàn toàn không còn cách nào khác.
Nhưng cho dù là thế, phương pháp đó bị người trong Huyền Môn coi là cấm thuật và đã thất truyền từ lâu rồi.
Nguyệt Thần nói rằng Tể Tể và Tiểu Tương không phải người bình thường, Yến Trường Ly nghĩ đến nhà họ Nghiêm và nhà họ Mặc đã thất bại dưới tay nhà họ Hoắc, thế nên ông ấy đoán rằng Tể Tể và Tiểu Tương, một là người trong Huyền Môn, hai là…