Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1613:
Ánh mắt của ông ấy rơi vào Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn đang ở cổng sân bên ngoài.
Hai là Tể Tể và Tiểu Tương cũng là yêu quái giống như Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn.
Không đúng!
Làm gì có yêu quái nào lại hút âm khí chứ?
Chỉ có ma quỷ mới thích âm khí.
Ánh mắt của Yến Trường Ly dán chặt vào Tể Tể đang nở nụ cười ngây ngô, sau đó lại nhanh chóng nhìn sang Tương Tư Hoành.
Ông ấy rất chắc chắn về phía Tiểu Tương.
Nhưng bên phía Tể Tể thì…
Hai đứa nhỏ rất thông minh, chúng đã nhìn thấy được vấn đề từ đáy mắt kinh ngạc không chắc chắn của Yến Trường Ly.
Tể Tể đảo đôi mắt to long lanh, cười híp mắt nói.
“Chú Yến, Tể Tể đến từ địa phủ đấy.”
Tương Tư Hoành cũng cười.
“Chú Yến, cháu đến từ… gia tộc cương thi.”
Yến Trường Ly: “…”
Chỉ kinh ngạc trong giây lát, Yến Trường Ly lại cười khẽ.
Như thể đã nghĩ đến điều gì đó, ông ấy nhẹ nhàng mỉm cười và nói ra thân phận của Tể Tể.
“Cho nên Tể Tể chính là công chúa nhỏ địa phủ trong lời đồn, trữ quân Địa phủ sao?”
Tể Tể vui tươi gật đầu, đôi mắt to vô cùng trong sáng và thuần khiết.
“Đúng thế, chú Yến đoán đúng rồi, chú Yến thật thông minh.”
Sau khi nghe thấy vậy, tinh thần lẫn thể xác của Yến Trường Ly đều cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết.
Ông ấy lẩm bẩm.
“Thảo nào!”
Tương Tư Hoành nhét một miếng khoai lang sấy khô vào tay Tể Tể, thế là mọi sự chú ý của Tể Tể đều tập trung vào miếng khoai lang sấy khô nên không nghe rõ lời nói của Yến Trường Ly.
“Chú Yến, chú nói gì vậy?”
Yến Trường Ly khẽ cười lắc đầu.
“Không có gì.”
Dứt lời, ông ấy nhìn sang Hoắc Trầm Lệnh mãi không lên tiếng.
“Tổng giám đốc Hoắc thật là có phúc.”
Sự may mắn của con trời chọn quả nhiên không phải là điều mà những người bình thường như họ có thể so sánh được.
Hoắc Trầm Lệnh liếc nhìn Yến Nguyệt Thần vẫn luôn quan tâm nhìn Yến Trường Ly, vẻ mặt của anh cũng trở nên thoải mái và dịu dàng hơn.
“Tổng giám đốc Yến cũng thật là có phúc, mặc dù Nguyệt Thần là ngoại tộc nhưng thằng bé rất hiếu thảo.”
Yến Trường Ly quay đầu qua nhìn đứa con luôn nhìn mình đầy quan tâm lo lắng.
“Đứa trẻ này giống như Tể Tể và Tiểu Tương, tuy khác với những người bình thường như chúng ta nhưng chúng thực sự rất ngoan ngoãn và hiếu thảo.”
Yến Nguyệt Thần lo lắng cho sức khỏe của cha mình nên sau khi biết được thân phận của Tể Tể thì cậu ấy đã hỏi thẳng Tể Tể.
“Tể Tể, vừa nãy em nói có thể bù lại tuổi thọ cho cha, thực sự có thể sao?”
Sau khi nghe thấy vậy thì Tương Tư Hoành lập tức hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, cha cương thi nói rằng địa phủ cũng có quy tắc của địa phủ, tuổi thọ của chú Yến đã thay đổi rồi thì có phải không thể sửa đổi được nữa không?”
Cậu ấy sợ Tể Tể sẽ bị phản phệ.
Hoắc Trầm Lệnh càng lo lắng hơn.
Tể Tể là đứa con gái duy nhất của anh.
“Tể Tể, con…”
Hoắc Trầm Lệnh còn chưa nói xong thì Tể Tể đã xua tay như một bà cụ non, sau đó chậm rãi giải thích.
“Vốn dĩ là không thể bù lại đâu.”
Yến Nguyệt Thần đã thấy được hy vọng.
“Do ánh sáng công đức của cha sao?”
Tể Tể thấy bây giờ không phải là lúc để ăn khoai lang sấy khô nên cô bé lập tức bỏ miếng khoai lang sấy khô vào túi quần rồi gật đầu.
“Đúng vậy! Ánh sáng công đức.”
Ánh sáng công đức là món đồ tốt!
Đó là phần thưởng cao nhất cho việc công nhận con người này theo quy tắc của Thiên Đạo và địa phủ.
Bất cứ ai có ánh sáng công đức thì sẽ có một con đường thông thoáng tại địa phủ, kiếp sau chắc chắn sẽ được sinh ra trong một gia đình giàu có.
Ngược lại, những kẻ ác đã phạm tội ác tày trời khi còn sống, địa phủ sẽ cho họ hình phạt cao nhất, về việc kiếp sau có thể làm người hay không lại là một chuyện khác.
Một bên là phần thưởng, một bên là hình phạt.
Yến Trường Ly là người tu luyện thuật Kỳ Hoàng nên đương nhiên ông ấy cũng biết ánh sáng công đức có ý nghĩa gì.
Nhưng ông ấy nhớ đến sắc mặt của Tể Tể khi lần đầu tiên gặp Tể Tể lúc ông ấy bước xuống xe.
Trắng bệch quá mức.
Tuy khuôn mặt bầu bĩnh trông vô cùng mềm mại đáng yêu nhưng tình trạng sức khỏe thì dường như không được tốt lắm, như thể đã bị thương nặng vậy.
Bây giờ nhìn lại, cho dù cô bé đã bình phục lại rất nhiều nhưng Yến Trường Ly vẫn lo lắng.
Việc trao đổi ánh sáng công đức với tuổi thọ bị hao tổn không phải là chuyện há miệng ra, đến địa phủ đóng dấu là có thể giải quyết được.
Loại chuyển đổi này khó gấp trăm ngàn lần so với việc bậc thầy đỉnh cao của Huyền Môn trần gian phá lệ gõ cửa địa phủ, thương lượng với Minh Vương, tự mình đưa ma quỷ đi đầu thai.
Bởi vì nó đòi hỏi sức mạnh đỉnh cao!
Mà tình hình hiện giờ của Tể Tể…
Ngay khi Yến Trường Ly nghĩ đến đây thì ông ấy nhanh chóng lắc đầu từ chối.
“Tể Tể, không cần đâu, ánh sáng công đức cứ để dành cho chú Yến ở kiếp sau đi. Chú Yến vẫn muốn trở thành một người giàu có ở kiếp sau.”
Yến Nguyệt Thần lập tức không chịu.
“Cha, không được. Tuổi thọ của cha đã bị giảm đi một nửa, nếu không nghĩ cách bù lại thì cha… cha…”
Yến Nguyệt Thần hoàn toàn không thể nói tiếp phần còn lại.
Tể Tể nhìn Yến Trường Ly, nắm lấy bàn tay nhỏ mập.
“Nếu không bù lại thì chú Yến cùng lắm có thể sống thêm mười tháng. Nếu bù đắp thì chú Yến sẽ có được tuổi thọ ban đầu. Còn cơ thể suy yếu này… thì phải đến bệnh viện chữa trị mới có thể từ từ tốt hơn.”
Yến Nguyệt Thần cả người cứng đờ, phịch một tiếng quỳ xuống trước mặt Tể Tể.