Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1691:
“Anh Hoắc, nghe nói nhà cũ nhà họ Hoắc lớn vô cùng và diện tích cũng rộng, mặc dù anh Tương đã đầu tư cho việc xây dựng nhưng nhà họ Chung chúng tôi vẫn sẵn lòng chi ra một tỷ một. Về việc một tỷ một đó tiêu vào đâu thì hoàn toàn do anh Hoắc quyết định, anh thấy sao?”
Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh vẫn rất lạnh lùng.
“Anh Chung có chắc rằng muốn bỏ một tỷ một ra để mời một đứa trẻ ba tuổi rưỡi để xem phong thủy không?”
Chung Lập cũng cảm thấy hành vi của mình rất buồn cười.
Một tỷ một đấy!
Hết sạch gia sản rồi.
Hơn nữa lại còn là mời một đứa bé ba tuổi rưỡi, thật không thể nào để nói là không thấy lo lắng.
Bậc thầy giỏi hơn mà anh ấy mời, cùng lắm chỉ bỏ ra mười triệu.
Thấy Chung Lập do dự, Hoắc Trầm Lệnh vô cảm xoay người đi về phía cửa công ty.
Chung Lập thấy vậy thì lo lắng, vội vàng đuổi theo.
Anh ấy chạy quá nhanh và trong lòng hốt hoảng.
Cũng không biết làm sao mà anh ấy đột nhiên loạng choạng rồi quỳ một gối xuống trước mặt Hoắc Trầm Lệnh.
“Anh Hoắc, tôi đồng ý!”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hoắc Trầm Huy đang chuẩn bị ra ngoài gặp khách hàng, dẫn theo các trợ lý và thư ký từ sảnh lầu một bước ra: “…”
Đám người trợ lý và thư ký: “…”
Mọi người đều bối rối.
Và cả câu “Anh Hoắc, tôi đồng ý” đó nữa.
Sếp lớn của họ có quan hệ gì với… người đàn ông quỳ một gối này vậy?
Hoắc Trầm Huy định thần lại trước.
Vừa mở miệng thì không khỏi trêu chọc em trai mình.
“Trầm Lệnh, hai người đang… làm gì vậy?”
Ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh ngập tràn vẻ lạnh lùng.
“Không có gì, tổng giám đốc Chung của tập đoàn Kiến Trị kiên quyết muốn đầu tư vào việc xây dựng lại nhà cũ của chúng ta.”
Đám người trợ lý và thư ký đều nhìn Chung Lập bằng ánh mắt khác.
Không phải chứ!
Tổng giám đốc Chung của tập đoàn Kiến Trị này cũng không phải dạng thiếu tiền, mặc dù còn kém xa tập đoàn nhà họ Hoắc nhưng gia cảnh cũng rất giàu có.
Nếu là bàn về dự án hợp tác thì họ cũng cảm thấy không có gì nhưng tại sao lại khăng khăng muốn đầu tư vào việc xây dựng nhà cũ của sếp lớn chứ?
Họ đã gặp qua những người tạo mối quan hệ với sếp lớn nhưng họ chưa từng thấy qua ai lại dùng việc xây dựng nhà cũ để tạo mối quan hệ.
Hoắc Trầm Huy biết việc nhà cũ bị phá hủy hết lần này đến lần khác.
Đêm qua anh ấy và Hoắc Trầm Lệnh ngầm hiểu nhau, họ định nhổ lông trên người Cửu Phượng.
Nào ngờ đêm qua anh ấy kiểm tra xem tài sản của Cửu Phượng thì…
Tài khoản của con chim già đó sạch sẽ như cơ thể hiện giờ của anh ta vậy.
Không phải là không thể nhổ một cọng lông mà là hoàn toàn không có lông để nhổ!
Lúc này, Chung Lập của tập đoàn Kiến Trị chạy tới tặng tiền, Hoắc Trầm Huy cười ha hả nhìn em hai rồi bảo đám người trợ lý thư ký rời đi.
Chung Lập lúng túng đứng dậy.
“Anh Hoắc, thật sự xin lỗi.”
Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng thờ ơ nhìn anh ấy.
“Nếu anh Chung thực sự đồng ý thì sau khi trường mẫu giáo tan học, tôi sẽ dẫn Tể Tể đến tận nhà anh.”
Chung Lập còn chưa kịp lên tiếng thì Hoắc Trầm Lệnh lại lạnh lùng bổ sung.
“Nhưng tôi vẫn là câu kia, lời trẻ con không kiêng kỵ, anh Chung đừng ôm quá nhiều hy vọng.”
“Tôi sẽ gửi cho anh tài khoản cá nhân của Tể Tể, nếu một tỷ một phí xây dựng nhà cũ chưa được chuyển khoản đến trước mười hai giờ thì tôi xem như chưa từng gặp qua anh Chung.”
“Đương nhiên, việc chúng tôi đến nhà họ Chung thì tôi hy vọng trong nhà họ Chung chỉ có mỗi mình anh Chung biết.”
Dứt lời, Hoắc Trầm Lệnh bước nhanh vào tòa nhà công ty.
Chung Lập đứng yên tại chỗ và không ngừng lau mồ hôi.
Hoắc Trầm Lệnh trở về văn phòng chưa đầy ba phút thì khoản tiền một tỷ một đã đến và kèm theo ghi chú: Chi phí xây dựng nhà cũ của cô Minh.
Hoắc Trầm Lệnh thấy vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên.
…
Vào lúc bốn giờ rưỡi chiều, lớp mầm tan học.
Hoắc Trầm Lệnh tự mình lái xe đến đón ba đứa nhỏ, do Kế Nguyên Tu gần đây luôn trong quá trình tu luyện nên Hoắc Trầm Lệnh đưa Kế Nguyên Tu về trang viên nhà họ Hoắc trước, sau đó đưa Tể Tể và Tương Tư Hoành đến nhà của Chung Lập.
Gia đình sáu người của Chung Lập sống ở khu biệt thự vịnh Thanh Thủy, cách trang viên nhà họ Hoắc không quá xa.
Mùa đông đang dần đến gần, thời tiết cũng càng ngày càng lạnh.
Nhưng vẫn chưa đến lúc phải bật máy sưởi.
Khi Hoắc Trầm Lệnh dẫn Tể Tể và Tương Tư Hoành bước vào biệt thự của nhà họ Chung thì cả ba người đồng thời sửng sốt.
Lạnh!
Đó không phải cái lạnh của mùa đông gió rét mà là cái lạnh thấu xương do âm khí địa phủ tràn ra.
Tể Tể sợ cha nuôi bị lạnh nên cô bé vội vàng ngẩng đầu lên nhìn cha nuôi.
“Cha ơi, hay là Tể Tể và anh Tiểu Tương vào đó xem thử, còn cha thì đợi tụi con ở trong xe?”
Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười lắc đầu.
“Không sao, cha sẽ vào cùng với các con.”
Chung Lập đứng bên cạnh chào đón họ vào nhà đang mặc một chiếc áo khoác lông vũ thật dày và lộ vẻ mặt lúng túng.
“Anh Hoắc, tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, kể từ tháng trước thì nhà tôi càng ngày càng lạnh, cho dù điều hòa bật lên đến 30 độ nhưng cũng vô ích.”
Tể Tể ngây ngô nói.
“Chú Chung, âm khí không phải là thời tiết, máy điều hòa là vô dụng.”