Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1692:

Chung Lập lập tức tê rần.

“Âm… âm khí?”

Tể Tể cười tủm tỉm gật đầu, giơ ngón tay nhỏ mập lên chỉ vào phòng khách tầng một của nhà họ Chung.

“Đúng vậy! Do bà cố của Linh Linh và những người khác đang sống chung với mọi người đấy~”

Chung Lập: “…”

****

Trán của Chung Lập toát đầy mồ hôi lạnh, khuôn mặt hơi mũm mĩm lập tức trở nên trắng bệch.

“Bà cố, Linh Linh? Họ? Đang… sống cùng với bọn chú ư?”

Anh ấy tưởng mình đã nghe nhầm nên vô cùng vất vả xác nhận lại một lần với Tể Tể.

Tể Tể gật đầu.

“Đúng vậy!”

Tương Tư Hoành nhìn rồi giúp Tể Tể đếm số lượng.

“Tổng cộng có ba người! Hai nam một nữ.”

Chung Lập: “…”

Tể Tể ngước đầu lên hỏi anh ấy.

“Chú Chung muốn di dời mộ phần cho ba vị trưởng bối đúng không?”

Chung Lập theo bản năng gật đầu.

“Đúng.”

Sau đó Chung Lập càng sợ hơn.

“Tể Tể, sao… cháu biết vậy?”

Tể Tể thở dài và giải thích như một bà cụ non vậy.

“Bởi vì vừa nãy anh Tiểu Tương nói rằng có tổng cộng ba người mà.”

Chung Lập: “…”

Chung Lập hai chân mềm nhũn và ngồi phịch xuống đất.

Tể Tể thấy vậy thì vội vàng ngồi xổm xuống kéo anh ấy dậy.

“Chú Chung, đó đều là người thân của chú, có lẽ họ không hài lòng về việc chú định di dời mộ phần nên mới về đây sống.”

Ba con quỷ vốn luôn ngồi trong phòng khách không ngờ lại có thể gặp được công chúa nhỏ địa phủ ở chốn trần gian.

Chúng kích động đến mức không biết nên nói gì mới phải.

Vì vậy khi Tể Tể và Chung Lập nói chuyện với nhau, ba con quỷ luôn đợi ở trong phòng khách.

Trời chưa tối hẳn, chúng không phải quỷ tu mà chỉ là con quỷ bình thường mà thôi.

Nếu không phải vì thằng nhóc Chung Lập đó đã nhắc đến việc di dời mộ phần cho chúng vào tháng trước anh ấy về quê thăm mộ thì chúng sẽ luôn ở địa phủ và chờ đợi được đầu thai.

Đâu nào biết thằng nhóc Chung Lập đó đúng là có hiếu dữ dội!

Định đào tổ cũ của chúng lên rồi dời tới thủ đô.

Chúng đã đồng ý rồi sao?

Nhưng chúng chỉ là những con quỷ bình thường, những cư dân nghiêm chỉnh của địa phủ, không được hù dọa người bình thường nên chỉ có thể nghĩ ra cách này.

Về nhà của hậu bối mình ở trước!

Một khi âm khí trở nên mạnh mẽ thì nhà hậu bối sẽ xuất hiện nhiều sự khó chịu khác nhau, sau đó họ sẽ bắt đầu nằm mơ, đến lúc đó chúng sẽ hung hăng khiển trách con cháu bất hiếu ở trong mơ là được.

Nào ngờ hậu bối nhà mình đã hạ quyết tâm di dời mộ phần của chúng.

Không đi tìm những bậc thầy Huyền Môn chuyên nghiệp cũng thôi đi, thế mà chỉ đi tìm những thầy phong thủy gà mờ đó.

Tiền thì đã tiêu rồi!

Mà đến chút chuyện cũng không làm được.

Khiến cho ba cư dân địa phủ như ông cụ Chung tức chết đi được…

Mấy ngày nay, mỗi khi Chung Lập đi ngủ thì chúng sẽ lần lượt đi vào giấc mơ và mắng mỏ anh ấy đủ kiểu.

Khi thực sự giận đến mức không chịu được nữa thì chúng còn cởi giày ra đánh vào mông của Chung Lập!

Thấy Chung Lập ngồi phịch xuống đất, sợ đến toát mồ hôi lạnh, ông cụ Chung với vợ mình và đứa con trai duy nhất Chung Kỳ đều lắc đầu.

Công chúa nhỏ nói đúng mà!

Sợ cái gì chứ?

Cho dù đã trở thành quỷ thì chúng vẫn là người nhà của Chung Lập.

Lẽ nào chúng thực sự sẽ làm hại anh ấy sao?

Nhìn dáng vẻ nhát cấy kia xem…

Khuôn mặt hết sức tái nhợt của ông cụ Chung đầy vẻ chê bai.

Nhìn thấy công chúa nhỏ đang nhìn chúng, thế là ba con quỷ vội vàng chào công chúa nhỏ.

“Chào công chúa nhỏ.”

“Công chúa nhỏ trông càng đáng yêu hơn.”

“Công chúa nhỏ thật xinh đẹp!”

Tể Tể nghe thấy vậy thì cười khúc khích.

“Ông bà cụ Chung và ông Chung trông cũng rất có tinh thần và sức khỏe rất tốt, ở trần gian lâu như vậy rồi mà âm khí vẫn còn rất mạnh mẽ.”

Ba con quỷ ông cụ Chung không chỉ không cảm thấy được an ủi mà thay vào đó là bị dọa sợ.

“Công chúa nhỏ, chúng tôi cũng là bất đắc dĩ lắm mới phải đi bước này, thằng nhóc Chung Lập đó thật hết chỗ nói, nhất quyết muốn di dời mộ phần của chúng tôi, chúng tôi…”

Tể Tể cười híp mắt ngắt lời của chúng.

“Tể Tể biết, Tể Tể hiểu, Tể Tể sẽ không trách phạt mọi người đâu. Nhưng suy cho cùng thì mọi người cũng là cư dân địa phủ, việc ở lại trần gian quá lâu không chỉ không tốt cho bản thân mà cũng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của người nhà còn sống.”

Ba con quỷ ông cụ Chung đương nhiên cũng biết điều đó nên bình thường chúng rất ít xuất hiện trong biệt thự, thông thường chúng đều sẽ lảng vảng ở trong sân ngoài biệt thự.

Chung Lập ngồi phịch dưới đất cuối cùng cũng định thần lại, khi nghe thấy lời của Tể Tể nói thì anh ấy vội vàng gật đầu.

“Đúng đúng đúng! Các thầy từng nói rằng người sống không thể ở lâu với ma quỷ, nếu không thì mọi chuyện sẽ không thuận lợi, dần dà ảnh hưởng đến sức khỏe và cuối cùng có thể là…”

Khi ông cụ Chung nghe thấy vậy thì giận dữ trừng mắt nhìn Chung Lập.

Nhưng Chung Lập không thấy được ông cụ mà anh ấy cảm thấy toàn thân càng lạnh hơn.

Anh ấy lạnh đến mức phải xoa cánh tay.

“Tể Tể, chú…”

Tể Tể ngắt lời của anh ấy và hỏi anh ấy.

“Chú Chung, tại sao chú nhất quyết phải di dời mộ phần vậy?”

Nói đến đây, Chung Lập cũng đầy sự uất ức.

“Đây chẳng phải vì quê nhà cách thủ đô quá xa, mấy đứa nhỏ trong nhà cũng còn nhỏ, mỗi khi lễ tết bọn chú đều rất bận nhưng lại không thể không đi thăm mộ được nên muốn… dời mộ đến đây, gần hơn, thế thì bình thường bọn chú cũng có thể đến thăm mộ và cúng vái nhiều hơn.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free