Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1693:
Bà cụ Chung nở ra nụ cười khẩy u ám.
“Hay thật đấy! Thuận tiện cho chúng nó mà lại làm khổ cho mấy lão già này!”
Ông Chung gật đầu.
“Đúng vậy! Hơn nữa việc mộ phần chú trọng phong thủy, nghĩa địa mà chúng ta đã chọn trước đây có phong thủy cực tốt, có lợi cho thế hệ sau này, nếu không thì làm sao mà có tập đoàn Kiến Trị hiện giờ của nó?”
Sau khi Tể Tể nghe những gì ba con quỷ ông cụ Chung nói thì cô bé chợt nghĩ đến điều gì đó và nhìn Chung Lập.
“Chú Chung, chú kiên quyết muốn di dời mộ phần chỉ vì cách khá xa thôi sao? Còn có lý do nào khác nữa không? Chẳng hạn như vấn đề về phong thủy.”
Nhắc đến đây, Chung Lập càng lúng túng hơn.
Anh ấy gãi ót, không còn vẻ hăng hái gì khi ở công ty, mà chỉ còn lại sự thấp thỏm lo sợ ông bà cố của con gái mình lại đến tìm anh ấy.
“Chuyện này…”
Tể Tể quan sát kỹ càng Chung Lập và chợt nhìn thấy vấn đề.
“Chú Chung, có phải chú đã gặp qua ai đó vào một tháng trước không? Sau đó chú và đối phương có một giao dịch khá lớn?”
Chung Lập trợn tròn hai mắt, không dám tin nhìn Tể Tể.
“Tể Tể, sao… sao cháu biết chuyện này?”
Dứt lời, Chung Lập lập tức nhìn sang Hoắc Trầm Lệnh.
“Anh Hoắc, anh nói chuyện này cho Tể Tể biết sao?”
Hoắc Trầm Lạnh nhìn anh ấy bằng khuôn mặt lạnh băng.
“Bộ tôi trông rảnh rỗi đến mức có thời gian quan tâm đến việc anh Chung đã gặp những người khách nào và thảo luận về sự hợp tác gì sao?”
Đối với những công ty có tổng tài sản dưới hai tỷ, ngay cả khi là muốn bàn về chuyện hợp tác thì chủ tịch của bên kia cùng lắm chỉ có thể gặp được giám đốc điều hành của tập đoàn nhà họ Hoắc.
Chung Lập tê rần hoàn toàn.
Anh ấy vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ mập của Tể Tể và đổi cách xưng hô khi gọi Tể Tể.
“Những gì thầy Tể Tể nói đều đúng. Một tháng trước, chú đã gặp một người khách nước ngoài và ký hợp đồng trị giá năm trăm triệu.”
Tể Tể không cần hỏi tiếp thì Chung Lập đã nói rõ tình hình cụ thể ra nhưng đổ đậu.
“Đối phương là người nước ngoài gốc Hoa, có nguyên quán ở khu H Hoa Quốc nước ta, người bên đó vô cùng chú trọng vào thuyết phong thủy. Khi đang bàn về chuyện hợp tác thì bọn chú có nói đến vấn đề mồ mả tổ tiên, rồi người đó nhờ thầy phong thủy đi cùng đến nhà chú xem thử và khuyên chú phải di dời mộ phần trong vòng ba tháng, nếu không thì công ty sẽ tổn thất rất nhiều tiền do mộ tổ nằm sai vị trí.”
“Lúc đó chú chắc chắn không tin, nhưng chú đã liên tục tìm bảy tám người thầy phong thủy về và họ cũng nói thế, nên chú…”
Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng nói.
“Có khả năng nào bảy tám người thầy phong thủy kia đều là người của người đó không?”
Các cơ ở khóe miệng Chung Lập đang co giật, hơi thở không còn đều nữa.
“Anh Hoắc, chuyện này… không thể nào chứ?”
Tể Tể mềm mại nói.
“Chuyện này có khả năng cực cao! Chú Chung, tuy Tể Tể chưa từng đến thăm mộ tổ nhà chú nhưng Tể Tể thấy ông cụ Chung và những người khác có tinh thần rất tốt, chứng tỏ bọn họ có cuộc sống rất tốt sau khi đến địa phủ điểm danh. Bọn họ sống tốt mới có thể mang lại lợi ích tốt đẹp cho chú Chung và những người khác.”
Chung Lập: “…”
Ông cụ Chung trực tiếp mắng chửi.
“Cây cao ngàn trượng, lá rụng về cội, đến lý lẽ này mà ranh con cũng không hiểu sao? Đồ con cháu bất hiếu, thế mà còn di dời mộ phần của chúng ta đi! Lại còn lại chuyển từ nam ra bắc, ông đây đúng là đã phù hộ vô ích cho nó suốt những năm qua!”
Bà cụ Chung cau mày.
“Cái tên người nước ngoài gốc Hoa đó chắc hẳn là nhắm tới vận khí của nhà họ Chung chúng ta nên đã gài bẫy lừa đứa khốn kiếp Chung Lập!”
Ông Chung: “Thế mà nó còn vui vẻ tin vào điều đó!”
Ba con quỷ đồng thanh nói.
“Đó là do nó bị đánh quá ít khi còn nhỏ! Cho nên mới dám kiếm chuyện làm phiền đến tổ tiên!”
****
Trời đã tối hẳn, màn đêm buông xuống.
Chung Lập nhận ra mình đã bị lừa thì chợt cảm thấy càng lạnh hơn.
Ba con quỷ ông cụ Chung đã đến bên cạnh anh ấy.
Tể Tể thấy ba con quỷ ông cụ Chung đang chửi mắng Chung Lập xối xả, có một số từ cô bé thậm chí còn chưa nghe qua, thế là cô bé tò mò trợn to mắt ra nhìn và nghe.
Chung Lập nhận ra điều gì đó bất ổn.
“Thầy Tể Tể, có phải ông nội và những người khác của chú… đã đi ra rồi không?”
Tể Tể cười híp mắt gật đầu.
“Đúng vậy, bây giờ chúng đang ở bên cạnh dạy dỗ chú.”
Chung Lập lại tê rần.
Nhận ra mình đã sai rồi, Chung Lập nhanh chóng nhận sai.
Anh ấy không biết ông bà cố và những người khác của con mình đang ở hướng nào nên anh ấy lập tức quỳ xuống trước mặt Tể Tể.
“Thầy Tể Tể, làm phiền thầy chuyển lời đến ông bà nội và cha của chú rằng chú biết lỗi rồi, chú chắc chắn sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện di dời mộ phần nữa.”
Ông cụ Chung hừ một tiếng.
Bà cụ Chung trợn trắng mắt.
Ông Chung đá vào lưng con trai mình.
Chỉ tiếc là chúng không thể làm người bình thường bị thương, nếu không thì cú đá này có thể đá Chung Lập bay ra ngoài.
Chung Lập cảm thấy sau lưng lạnh toát, thế là anh ấy theo bản năng xoay người lại nhìn.
Tương Tư Hoành ngây ngô nói.
“Ông Chung đã đá chú đấy.”