Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 592:
Vóc dáng của bọn họ không cao lớn bằng những “người” đang xếp hàng kia, thậm chí có người còn gầy gò thấp bé, trông cứ như là trẻ con vậy.
Tuy nhiên, mỗi một “người” đều lộ rõ dáng vẻ chờ mong, nhìn những “người” đang rít gào, có “người” không kìm được tò mò mà lập tức hỏi lại tên mới gào lên kia.
“Thì ông đây định tính như thế nào hả?”
“Đúng, đúng, đúng! Có ngồi hay không? Không muốn ngồi thì nói sớm cho bọn tôi còn biết! Tránh lãng phí thời gian của bọn tôi!”
“Phải đấy, phải đấy!”
…
Một số nhân viên tỏ ra không hài lòng khi thấy những đồng nghiệp của mình hấp tấp vặn hỏi và la hét với “người” kia.
“Gấp gáp cái quái gì? Cho dù anh thật sự muốn lao thẳng tới 18 tầng địa ngục thì cũng cần phải chờ đợi. Trước tiên bọn tôi cần xem xét các bộ phận trên người của anh, nhắm xem mình cần phần nào, rồi bàn bạc với nhau trước. Tránh để như lần trước, mấy người cùng tranh một bộ phận, còn thứ sót lại bị chuyển thẳng xuống 18 tầng địa ngục mà chẳng chặt ra, thật lãng phí!”
“Đúng, đúng, đúng!”
“Chí phải, chí phải, chí phải!”
“Các anh em cứ bình tĩnh, bình tĩnh nào! Mau chọn lựa, mau chọn lựa đi!”
…
“Tôi muốn đôi mắt, đôi mắt lần trước của tôi không được tốt cho lắm, thế mà còn bị đục thủy tinh thể, sau khi thay thế suýt chút nữa khiến tôi cũng mù luôn!”
“Tôi muốn đùi, đùi của tôi cũ quá rồi, tôi muốn lấy đùi mới!”
“Tôi muốn bắp chân! Nhìn cơ bắp cường tráng kia đi, bây giờ tại Vương Đô đã cấm bay, có bắp chân rắn chắc có thể chạy nhanh hơn!”
“Tôi muốn đỉnh đầu! Đỉnh đầu của tôi đã bị một tên quỷ không nghe lời chọc thủng thành một cái lỗ lớn. Đến ngày mưa, nước mưa lại lọt vào trong, não của tôi đều bị nước mưa xối hỏng luôn rồi!”
Nói rồi, quỷ sai này còn sợ đồng nghiệp của mình không tin.
Nhân viên này thậm chí còn trực tiếp vạch đỉnh đầu của mình ra cho mọi người xem.
Sợ các đồng nghiệp của mình không nhìn rõ, quỷ sai kia gỡ hẳn đầu xuống, sau đó cho mọi người xem não của mình.
“Mọi người xem xem, có phải não tôi đã bị mốc luôn rồi không!”
Đồng nghiệp tích cực tham gia: “Đúng là có một chút!”
“Anh đang làm việc ở đâu thế?”
“Phía nam! Hôm nay trời lại mưa dầm, haizz… cứ nói tới là nước mắt lại muốn rơi!”
“Vậy lát nữa anh cứ trực tiếp móc lấy đỉnh đầu đi!”
…
“Người” vừa gào hét: “…”
Rõ ràng đã đứng cách đó rất xa, nhưng ba người Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh lại nhìn thấy rất nét, nghe cũng rất rõ: “…”
Toàn thân ba người cứng đờ, đều đưa mắt nhìn sang phía Tể Tể.
Tể Tể đứng ngay bên cạnh bọn họ, ngẩng cái đầu nhỏ lên và quan sát với vẻ thích thú.
Nhìn về phía nhóc cương thi Tương Tư Hoành, đôi mắt của nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang chăm chú rà quét “người” đang gào thét kia, xét từ biểu hiện, có vẻ như “những người” kia đang chuẩn bị lựa chọn bọn phận trên cơ thể “người” nọ để thay lên người mình.
Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh: “…”
Này, này, này…
Khi họ chuẩn bị lên tàu, Tể Tể lôi tay nhóc cương thi Tương Tư Hoành, rồi nhìn chú Cố, chú Bạc và chú hai đang hóng chuyện chăm chú đến mức dường như không thể rời mắt đi chỗ khác.
“Anh Tiểu Tương, chúng ta lên tàu trước đi, chú hai và các chú đang rất tò mò, cứ để bọn họ xem thêm một chút.”
Tể Tể cảm thấy, quả nhiên dẫn chú hai và các chú tới Địa Phủ là đúng.
Nhìn xem, chú Bạc chẳng còn chút dáng vẻ đau lòng nào, chú hai thì ngơ ngác hóng chuyện tới nỗi không chớp mắt lấy một cái, còn chú Cố thì có vẻ bối rối, hơn nữa, tất cả bọn họ đều đang chăm chú quan sát tình hình phía ghế đường Hoàng Tuyền số 18.
Tể Tể suy nghĩ, đoán rằng chắc chú hai, chú Cố cùng chú Bạc đều rất thích nhìn những vong hồn hung hãn và độc ác đó.
Dù sao cũng đã tới Địa Phủ rồi, họ cũng có rất nhiều thời gian.
Tể Tể ngồi trên tàu mà suy nghĩ, sau khi kết thúc chuyến xe Hoàng Tuyền số 1, bé sẽ đưa chú hai và các chú đi trải nghiệm chuyến tàu Hoàng Tuyền số 18 mới được.
Tận mắt nhìn thấy cũng không bằng tự mình trải nghiệm.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại nhìn “người đàn ông” đang làm loạn với vẻ tiếc nuối, nhưng cậu nhóc ngoan ngoãn mà đi theo Tể Tể lên xe.
Phía sau bọn họ không có ai, cho nên cũng không cần lo lắng về chuyện xếp hàng.
Sau khi Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành lên xe xong, “người” đang làm loạn nọ thấy được bóng sáng của chuyến xe số 1 ở phía xa, ánh mắt của gã đột nhiên trở nên hung ác.
Hơn chục nhân viên sân ga cũng nhìn sang phía bên này.
Mấy người Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh lập tức trở thành tâm điểm.
Lệ khí nồng đậm cùng sát khí cuồn cuộn đều bắn thẳng về phía bên này, khiến ba người Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh đồng thời giật mình, họ vô thức đứng về phía trước, ba người đứng thành một hàng, che chắn cho hai đứa nhỏ ở phía sau.
Ba người bọn họ đều đang tập trung vào “những người” trên chuyến tàu Hoàng Tuyền số 18 kia, nên không biết rằng họ đang che chở cho không khí.
Về phần Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành, hai bạn nhỏ đã lên xe từ lâu. Hai chiếc răng nanh cương thi của nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang chậm rãi thu lại, còn móng tay, do dài quá nên phải mất một lúc mới thu hết được.
Vì quá sốt ruột, thừa dịp cha nuôi và hai chú đang mải hóng chuyện, cậu nhóc bèn nhờ Tể Tể giúp mình cắt móng tay.