Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 593:

Hai đứa nhỏ đều không để ý tới ba người lớn chưa lên tàu và đang đối mặt với nguy hiểm, toàn thân họ căng cứng, cảm thấy tình hình của mình không hề ổn chút nào.

Hoắc Trầm Huy nắm chặt bàn tay trong tầm với của mình, vừa khéo đó lại là tay của Cố Thích Phong.

Cố Thích Phong không dám nhúc nhích, bởi vì anh ta cảm thấy tình trạng chân không chạm đất này không được ổn cho lắm.

Thân thể bay lơ lửng, anh ta chỉ khẽ động đậy một chút, là lập tức có cảm giác như toàn thân muốn bay lên rồi.

Tuy rằng rất thần lỳ, nhưng lúc này, anh ta không còn tâm tư nào để chú ý tới sự thần kỳ này sao?

Mẹ nó, anh ta muốn khóc!

Tể Tể đã dẫn bọn họ tới Địa Phủ thật rồi!

Anh ta vô thức nhéo nhéo người anh em tốt của mình - Bạc Dịch Ninh.

Bạc Dịch Ninh là người có ít kinh nghiệm nhất, nên lúc này giọng nói của anh ta đã khàn đi, đầu óc cứ như để quên mất ở nhà, thậm chí còn nảy sinh ra ảo giác.

“Thích… Thích Phong à… nơi… Tể Tể dẫn chúng ta tới… có phải, có phải là… không được… không được phù hợp không?”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Cố Thích Phong: “…”

Người anh em à, chẳng lẽ cậu còn không nhận ra mình đã đến Địa Phủ rồi hay sao?

Ngẩng đầu nhìn cánh cổng uy nghi và u ám trước mặt, cúi đầu nhìn số xe được đánh dấu trên mặt đất.

Đường Hoàng Tuyền số 1 và số 18, đây là nơi có ở nhân gian ư?

Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong liếc nhìn nhau, hoàn toàn đối lập với dáng vẻ hoảng hốt của Bạc Dịch Ninh, họ bỗng nhiên cảm thấy, mình vẫn còn chút sức lực để phản kháng.

****5:

Trên chuyến tàu Hoàng Tuyền số 18, “người” đang làm ầm ĩ kia lúc sinh thời mắc đầy tội ác, trong tay gã phải có ít nhất mười mạng người, nếu chưa phải đã tới ga xuất phát tới đường Hoàng Tuyền, thậm chí gã còn phải đeo gông cùm trên người.

Lúc này, gã nhìn thấy mấy sinh hồn đang sợ hãi trước lời nói của mấy nhân viên sân ga, gã lập tức có ý muốn vùng lên.

Gã đã trở thành quỷ được một năm nay, vì muốn tiếp tục gây họa cho nhân gian, hơn nữa cũng để tu luyện tà thuật, cho nên gã vẫn chưa chịu tới Địa Phủ báo cáo.

Lúc này, gã đã bị nhân viên của Cục câu hồn bắt được, cho nên suốt cả chặng đường dài, gã vẫn luôn chờ thời cơ để hành động.

Khi nhìn thấy ba người Hoắc Trầm Huy, tên quỷ làm loạn đang bị nhân viên sân ga dọa cho sợ hãi bắt đầu không muốn lên xe, hơi thở quen thuộc của sự sống từ bên trái truyền đến khiến gã trở nên hưng phấn khác thường.

Sinh hồn!

Có sinh hồn tới Địa Phủ, hơn nữa còn có hẳn ba tên.

Nếu gã có thể nuốt trọn cả ba sinh hồn này, sức mạnh của gã sẽ tăng lên đáng kể, hiện tại gã còn chưa tiến vào cửa Địa Phủ, gã không lo sẽ không thể cao chạy xa bay!

Tên quỷ gây rối chợt hóa thành một làn sương đen, xông thẳng về phía ba người Hoắc Trầm Huy.

Ba người Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh vô thức nắm chặt tay nhau, anh nắm tay tôi, tôi lại nắm tay anh, sau lưng họ lạnh toát, mồ hôi lạnh toát ra không ngừng.

Tể Tể ở một bên, vừa cắt móng tay cho nhóc cương thi Tương Tư Hoành, vừa liếc mắt nhìn ngắm chuyến tàu Hoàng Tuyền số 18 ở bên kia, như là đang thăm quan công viên vậy.

Ấy!

Có thứ quỷ quái muốn chạy về phía này!

Vừa khéo có thể để chú hai và các chú thấy được cấm chế tại khu vực chờ tại ga tàu Hoàng Tuyền!

Đến khi nhìn thấy, chú hai, chú Cố và chú Bạc đang tay trong tay xếp thành một hàng ngang, bé chợt ngẩn người.

Tể Tể lại quan sát thấy tên quỷ vừa làm loạn kia đang lao như điên về phía bên này.

“Chậc!”

Không có sự cho phép của cấp trên, không có bất cứ quỷ quái nào được phép rời khỏi khu vực chờ tàu đã đánh số hiệu sẵn.

Dưới đáy mắt Tể Tể xuất hiện một tia tiếc nuối.

Nếu đây không phải là đường xuống Hoàng Tuyền, đối mặt với một tên quỷ đang làm loạn như vậy, bé đã trực tiếp nuốt gã vào bụng!

Bởi vì đang ở trên đường Hoàng Tuyền, nên gã kia cũng được coi là tới Địa Phủ báo cáo rồi.

Gã cũng chẳng tấn công đến bé, không đả thương mấy người chú hai, cho nên bé cũng chẳng có lý do nào để nuốt chửng đối phương, dù sao các nhân viên trên đường Hoàng Tuyền phía kia cũng đang nóng lòng muốn thay đổi linh kiện trên người mình hơn cả Tể Tể.

Tể Tể đành thu hồi ánh mắt thất vọng và thèm thuồng của mình lại, cố dời sự chú ý sang nơi khác, tiếp tục cắt móng tay cho nhóc cương thi Tương Tư Hoành.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng nhìn ra bên ngoài, thấy phản ứng của cha nuôi và hai chú, nhóc có chút khó hiểu.

“Tể Tể, cha và các chú chơi trò gì đó với những quỷ quái trên chuyến tàu số 18 à?”

Tể Tể không dám nhìn nhiều, sợ bản thân nhịn không được mà chạy qua nuốt trọn thứ quỷ quái kia, vì thế bé chỉ gật đầu, đáp lại một tiếng ừ.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng không cảm nhận được sát khí, cho nên chớp chớp đôi mắt to đỏ tươi, cảm thấy yên tâm hơn.

“Vậy… thì tốt.”

Tể Tể nghe vậy thì bật cười ha ha: “Không sao đâu, không sao đâu. Cứ để cho họ chơi một lúc. Hiện tại trên chuyến tàu số 1 chỉ có mấy người chúng ta, anh đừng sốt ruột, cứ để chú hai và các chú chơi xong thì chúng ta sẽ xuất phát!”

Đây là địa bàn của bé, không có bất cứ quỷ quái nào có thể đả thương chú hai và các chú dưới mí mắt của bé đâu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free