Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 798:

Vương Tùng ngượng ngùng sờ lên mặt: “Thật xin lỗi, xin lỗi, Tể Tể à, chú…”

Tể Tể cười rộ lên.

“Không sao đâu, không sao đâu ạ, Tể Tể đã ngủ cả một ngày rồi, lúc này cháu cũng không thấy buồn ngủ, hiện giờ Tể Tể có thể đi cùng chú Vương qua đó kiểm tra luôn.”

Không đợi chị Vương nói gì thêm, Tể Tể đã lo lắng mà bổ sung thêm một câu.

“Hơn nữa, chị Nhuế Nhuế bây giờ đã quá suy yếu, nếu còn không diệt trừ tà vật kia, chỉ cần chị Nhuế Nhuế lại bị nhiễm tà khí thêm lần nữa thì rất có thể sẽ phải tới Địa Phủ báo tên.”

Sắc mặt vợ chồng chị Vương trắng bệch.

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh vừa bước ra khỏi phòng sạch, nhóc cương thi Tương Tư Hoành vẫn chưa ngủ cũng từ trên tầng đi xuống.

Tương Uyên nhìn thấy con trai, vội vàng chạy tới.

“Tư Hoành, sao giờ này con vẫn còn chưa ngủ thế?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành gọi anh ta một tiếng “cha”, sau đó bước nhanh tới phía Hoắc Tư Lâm, vươn tay cầm lấy tay của Hoắc Tư Lâm.

“Anh ơi, em cũng muốn đi cùng Tể Tể.”

Tể Tể đang bị thương, hơn nữa còn bị thương rất nặng, nếu đi cùng, cậu nhóc có thể giúp đỡ bé lúc cần thiết.

Vợ chồng chị Vương nhìn thấy Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh, vội vàng bế Nhuế Nhuế vừa tỉnh dậy và đang suy yếu tới mức không nói nổi nên lời đứng dậy, chân tay họ trở nên luống cuống.

“Ngài Hoắc, chúng tôi…”

Hoắc Trầm Huy dịu dàng mỉm cười, đi tới xoa đầu con trai nhỏ.

Tương Uyên ở bên cạnh thấy vậy thì cố gắng quay mặt đi chỗ khác.

Thôi đi!

Anh không thèm so đo!

Xét cho cùng Hoắc Trầm Huy cũng chỉ là người thường!

Cùng lắm cũng chỉ sống được tầm trăm năm rồi chết, anh nhịn được.

Anh và con trai có tuổi thọ sánh ngang với trời đất, một trăm năm này chẳng đáng là bao.

Hừ!

Tương Uyên khẽ hất cằm, thần sắc vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo.

Hoắc Trầm Huy nghiêng đầu nhìn thoáng qua, sau đó chậm rãi quay đầu đi và tiếp tục xoa đầu của con trai nhỏ, cố nhịn cười.

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu với hai vợ chồng chị Vương, khi nhìn lại Tể Tể, khuôn mặt ông trở nên dịu dàng thấy rõ.

“Tể Tể thật sự không buồn ngủ sao?”

Tể Tể gật đầu, duỗi tay từ trong lòng anh cả, ôm lấy cổ cha nuôi, rồi bé chui hẳn sang lòng cha nuôi.

“Cha ơi, Tể Tể không buồn ngủ chút nào cả, hơn nữa Tể Tể cũng muốn ăn… quỷ… tà vật.”

Hoắc Trầm Lệnh đã hiểu.

“Được rồi, vậy cha đi cùng Tể Tể nhé…”

Tể Tể vội vàng cự tuyệt: “Không cần, không cần, cha phải nghỉ ngơi cho tốt, Tể Tể và anh Tiểu Tương đi là được rồi.”

Bách Minh Tư nhanh chóng lên tiếng: “Chú Hoắc, cháu cũng sẽ đi cùng Tể Tể và Tiểu Tương.”

Hoắc Tư Cẩn: “Cha, ngày mai con không có tiết, con cũng sẽ đi.

Hoắc Trầm Lệnh trầm ngâm một chút, ông muốn đích thân tới đó hơn, nhưng quả thật ông cũng cần phải nghỉ ngơi.

Cha ruột của Tể Tể rõ ràng bị thương nặng, nếu cả người cha nuôi như ông cũng ngã xuống, chẳng may Tể Tể mà xảy ra chuyện thì biết làm sao?

“Được, vậy hai con hãy đi cùng Tể Tể và Tiểu Tương đi.”

Tương Uyên không nhịn được mà nói thầm: “Tôi là cha ruột của Tiểu Tương, thế mà chẳng hoi ý kiến của tôi ư?”

Hoắc Trầm Lệnh thính tai, nên nghe được.

Vì thế ông xoay người lại, nhìn Tương Uyên đang quay lưng lại với mình.

“Ngài Tương, Tiểu Tương có thể đi được không?”

Tương Uyên lập tức quay đầu lại, nhưng anh còn chưa kịp nói câu gì, nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã nhanh chóng ngẩng đầu lên, dùng một đôi mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào cha ruột.

“Cha ơi, con là anh của Tể Tể.”

Tương Uyên im lặng giơ hai tay ra hiệu đầu hàng, ngửa đầu nhìn trời.

Mấy người trong nhà họ Hoắc không khỏi buồn cười.

Còn Tương Uyên thì nghiến răng ken két.

****2:

Lúc 9 rưỡi tối, Hoắc Tư Cẩn, Bách Minh Tư, nhóc cương thi Tương Tư Hoành và Tể Tể cùng ngồi chung trên một chiếc xe, vợ chồng chị Vương ôm Nhuế Nhuế ngồi chung một chiếc xe, một nhóm bảy người đi thẳng tới nơi ở của nhà chị Vương.

Hoắc Trầm Lệnh chờ bọn họ rời đi rồi nhắn tin xin nghỉ học cho Tể Tể và Tiểu Tương.

Sáng mai Hoắc Tư Lâm còn có việc ở trường, nếu không anh cũng đi theo mấy đứa em của mình.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần ngo ngoe rục rịch, hai anh em dùng ánh mắt trao đổi với nhau, Hoắc Tư Thần không kìm được.

“Cha ơi, nếu không con và anh hai cũng chạy qua đó xem thử nhé?”

Hoắc Trầm Lệnh dùng vẻ mặt không cảm xúc nhìn hai đứa con trai đang ngo ngoe rục rịch của mình.

“Các con làm xong bài tập rồi à? Làm xong rồi thì đưa tới phòng sách để cha kiểm tra.”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lập tức giải tán, hai anh em chạy như bay về phòng để làm bài tập.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy cảnh này, khóe miệng hơi cong lên, rồi ông cùng anh cả Hoắc Trầm Huy quay trở lại phòng khách, công việc của họ vẫn chưa xong, vẫn phải tiếp tục.

Tương Uyên ngồi một mình trong phòng khách chợt cảm thấy chán nản, đành chọn cách đi quấy rầy Minh Vương.

Kết quả Minh Vương đã ngủ say bất tỉnh nhân sự, Tương Uyên chỉ có thể chống nạnh đi vòng quanh phòng của Minh Vương, cuối cùng ngã xuống ghế sô pha ở bên cạnh và ngơ ngác nhìn lên trần nhà.

Ngơ ngác một hồi, anh lập tức ngồi dậy, lấy điện thoại di động ra gọi cho trợ lý đặc biệt Tiểu Hải.

“Mua cho tôi một số bách khoa toàn thư dành cho cha mẹ và con cái, còn có mấy cuốn sách nuôi dạy con cái linh tinh!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free