Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 799:

Điện thoại của Tiểu Hải suýt nữa bị giới truyền thông quấy rầy tới mức phát nổ.

“Thầy Tương, lúc này… anh có muốn tổ chức một buổi họp báo trước không?"

Tương Uyên vẻ mặt vô cảm: “Tư Hoành không thích ánh đèn neon, mở họp báo làm cái gì, cậu cứ trực tiếp dùng tài khoản WeChat cá nhân của tôi đăng tạm một tin là được.”

Tiểu Hải vẫn có chút mơ hồ: “Đăng là: “Tin vịt” ạ?”

Tương Uyên đen mặt: “Tin vịt em gái nhà cậu ấy! Tư Hoành là con trai ruột của tôi, sao lại là tin vịt được? Đó chính là sự thật!”

Nghĩ một hồi, Tương Uyên nhanh chóng chọn một tấm ảnh anh bế Tư Hoành của phóng viên và chụp màn hình lại, sau đó gửi cho Tiểu Hải.

“Đăng bức ảnh này lên, cap là: Con trai ruột!”

Tiểu Hải chật vật mở miệng: “Nhưng mà thầy Tương ơi, với sự nghiệp của thầy… thầy Tương đã mất đi hàng chục triệu người hâm mộ rồi, thầy có biết không?”

Tương Uyên: “Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi? Tôi ép bọn họ làm fans của tôi à? Hay là tôi dựa vào cái mặt này để kiếm cơm?”

Tiểu Hải: “… Vậy còn phía bên công ty…”

Tương Uyên: “Tôi đang ở trang viên nhà họ Hoắc, nếu công ty có việc gì thì cậu bảo họ tự cử người tới đây nói chuyện trực tiếp với tôi!”

Tiểu Hải: “Vâng!”

Không hổ là một ảnh đế siêu giàu, quả thực là khí phách.

Tương Uyên lại nhắc nhở cậu ta: “Đến lúc đó cậu cũng cùng họ tới đây đi, nhớ mang theo cả sách nuôi dạy con trẻ đấy!”

Tiểu Hải: “… Vâng.”

Tương Uyên cảm thấy hài lòng mà kết thúc cuộc gọi.

Tiểu Hải vừa mới kết thúc cuộc gọi, đang vừa loay hoay mua sách nuôi dạy con cho nghệ sĩ nhà mình, vừa phải giải quyết các cuộc gọi từ các kênh truyền thông.

Ở phía bên Tể Tể, họ vừa mới tới nhà của vợ chồng chị Vương.

Hai người họ ở trong một tiểu khu ngay phía sau cửa hàng tiện lợi, cửa hàng tiện lợi ở phía trước, còn gia đình họ Vương ở tại tầng một và tầng hai, hai vợ chồng chị Vương cùng cô con gái Nhuế Nhuế bình thường đều ở trên tầng hai, tầng ba mấy năm qua đều được hai đứa cháu trai nhà của nhà họ Vương tới thành phố học ở nhờ, dạo trước thì để trống.

Sau đó khi bà nội Nhuế Nhuế tới chăm cháu họ trai thì cũng ở tại tầng ba luôn.

Tể Tể đi một vòng quanh cửa hàng tiện lợi, rồi đi lên tầng hai, tới nơi, bé lắc đầu.

Bách Minh Tư cũng nhìn quanh một lượt: “Âm khí ở tầng một và tầng hai có rất ít và rất mỏng, hẳn đây là do khi chú Vương và dì Vương đưa Nhuế Nhuế tới tầng hai ở nên lưu lại.”

Chị Vương tái mặt: “Vậy là tà vật không ở tầng hai sao?”

Vương Tùng cắn răng: “Lên tầng ba nhìn xem.

Nhuế Nhuế đang được chị Vương ôm trong lòng đột nhiên phản ứng mạnh như thể gặp phải chuyện gì đó rất đáng sợ, tới nỗi cả người cô bé đều run lên.

“Không… không… không lên tầng… tầng ba.”

Vợ chồng chị Vương: “…”

Chị Vương vội dỗ dành con gái, Tể Tể chớp đôi mắt to và nhẹ nhàng nắm tay chị Nhuế Nhuế.

“Chị Nhuế Nhuế, Tể Tể đi xem thử, nếu có thứ gì xấu, Tể Tể sẽ ăn… à đánh đuổi nó đi, nó không bao giờ có thể tới hù dọa chị Nhuế Nhuế nữa.”

Nhuế Nhuế lại nắm chặt tay Tể, không nhịn được mà lắc đầu.

“Không… không… rất đáng sợ… Tể Tể đừng đi, em sẽ… sẽ bị quái vật ăn thịt đấy.”

Vợ chồng chị Vương: “…”

Bách Minh Tư nhanh chóng móc ra một tấm bùa định thần dán lên người Nhuế Nhuế, cô bé đang vô cùng sợ hãi bỗng ngẩn người, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.

Chị Vương bị dọa nhảy dựng lên: “Nhuế Nhuế! Nhuế Nhuế!”

Bách Minh Tư khẩn trương giải thích: “Dì Vương đừng lo lắng, Nhuế Nhuế chỉ ngủ mà thôi.”

Chị Vương nhìn lá bùa, rồi nhìn sang khuôn mặt đẹp trai của Bách Minh Tư, xong lại quay sang nhìn khuôn mặt mũm mĩm của Tể Tể, sắc mặt tái nhợt, mím chặt môi lại, không dám khóc.

Vương Tùng nhanh chóng lên tiếng: “Hải Hương, em bế Nhuế Nhuế chờ ở đây, anh đưa Tể Tể và mọi người lên trên kiểm tra thử.”

Tể Tể nhìn về phía Hoắc Tư Cẩn: “Anh cả cũng ở lại đây đi.”

Nói xong bé lấy bốn con búp bê từ trong túi ra và nhét hết vào tay Hoắc Tư Cẩn.

“Mấy thứ tà vật bình thường rất sợ đám búp bê này, còn những con lợi hại hơn thì lại quen chúng, nên không dám tới gần đâu.”

Tể Tể đang sợ mấy thứ tà vật bỗng nhiên xuất hiện, đến lúc đó hai mẹ con dì Vương sẽ gặp phải nguy hiểm.

Hoắc Tư Cẩn mỉm cười, gật đầu: “Được, vậy anh cả sẽ bảo vệ hai mẹ con dì Vương thật tốt.”

Tể Tể ôm lấy đôi chân dài của anh cả nhà mình.

“Anh cả vất vả rồi.”

Hoắc Tư Cẩn ngồi xổm xuống, dịu dàng hôn lên trán em gái.

“Chuyện anh cả nên làm thôi, Tể Tể mau đi đi.”

Tể Tể gật gật đầu, Bách Minh Tư bế bé lên, rồi dắt tay nhóc cương thi Tương Tư Hoành đi theo Vương Tùng ra ngoài, sau đó bước vào thang máy lên thẳng tầng ba.

Không bao lâu, cửa thang máy mở ra, Vương Tùng dẫn theo mấy người nhóm Tể Tể bước ra khỏi thang máy, rồi đi tới trước cửa phòng 301 mà gõ cửa.

Bách Minh Tư cầm la bàn trong tay, nhưng la bàn không có bất cứ động tĩnh gì.

Cái mũi nhỏ của Tể Tể nhăn lại, có chút nghi hoặc.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng nhìn ngó xung quanh, trên mặt lộ rõ vẻ nghi hoặc tương tự Tể Tể.

“Mùi gì thế?”

Tể Tể nhớ tới mùi hôi mà mình ngửi được lần trước, tuy mùi bé ngửi thấy hiện giờ không phải là mùi hôi, nhưng bé vẫn vô thức nín thở.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free