Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 962:
Tổ Linh thở dài u sầu: “… Đứa nhỏ à, thứ đầu tiên mà ông Tổ đây nhìn thấy chính là luồng âm khí nồng đậm khiến người khác khiếp sợ, còn tưởng rằng nhân gian sắp gặp phải cảnh luyện ngục!”
Tể Tể: “…”
Tể Tể mím miệng nhỏ, đôi tai sắc bén của bé đã nghe thấy tiếng còi báo động.
“Được rồi, vậy Tể Tể tha thứ cho ông đấy.”
Tổ Linh rất vui vẻ.
Tể Tể lại bổ sung thêm một câu: “Dù sao thì trông tuổi tác của ông Tổ cũng đã cao, thính lực hoặc thị lực cũng không còn tốt nữa, Tể Tể có thể hiểu được.”
Tổ Linh: “…”
Tổ Linh bực bội.
“Đứa nhóc mập kia, Long tộc chúng tôi phải 300 năm mới thoát ra khỏi vỏ trứng, 800 năm mới hoá hình, 5000 năm mới trưởng thành. Cho dù đã hoá hình được trăm năm, vẫn bởi vì linh khí quá mỏng manh mà cũng sẽ chìm vào giấc ngủ say hơn ngàn năm, nhưng tôi vẫn còn là một con rồng con đấy, biết chưa?”
Tể Tể sợ ngây người.
“A? Một đứa bé 1800 tuổi?”
Tổ Linh: “…”
Tể Tể lại nghi ngờ: “Vậy tại sao mày dám xưng ông Tổ trước mặt bổn Tể Tể?”
Tổ Linh: “Nhìn bé chẳng khác nào một đứa nhóc mới ba, bốn tuổi cả! Còn tôi đã sắp 2000 tuổi rồi! Không bảo bé gọi tôi là ông Tổ, chẳng lẽ bảo bé gọi là ông tổ của ông tổ à… Ấy, đứa nhỏ béo, trông tình hình của bé có vẻ không ổn!”
“Bé…”
Tổ Linh còn chưa nói xong, đã cảm nhận được có rất nhiều người đang di chuyển về phía này.
Tể Tể cũng cảm nhận được, sau khi xác định anh hai đã dẫn mọi người rút lui, bé vội vàng gọi Tổ Linh.
“Bé Tổ, mày mau rời đi đi, nếu để người bình thường phát hiện ra sẽ rất khó giải thích đấy!”
Tổ Linh bị một tiếng “bé Tổ” kia của Tể Tể khiến bản thân suýt nữa rơi xuống khỏi không trung.
Tổ Linh còn có rất nhiều lời muốn nói, nhưng khi nó nhìn thấy rất nhiều người đang tiến về phía này, lập tức biến mất trên bầu trời.
****3:
Góc Tây Nam xa xôi hẻo lánh của khu chung cư này cứ thế hoá thành một đống đổ nát, thậm chí của những người đang đi lại trên con đường cách đó rất xa vẫn có thể nghe tiếng sụp đổ truyền tới từ phía này.
Mặt trời lặn dần về phía Tây, ánh nắng vàng ấm áp xuyên qua khe hở giữa các tòa nhà cao tầng, chiếu thẳng lên đám côn đồ đang sợ tới mất hồn mất vía.
Đám côn đồ chưa từng dính tới máu người đã sợ tới mức ăn nói lung tung.
“Quỷ! Có quỷ!”
Còn những tên côn đồ đã từng dính máu người trên tay đều đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, chẳng qua xen lẫn với sợ hãi còn là sự hưng phấn.
Trên đời này ấy vậy mà thật sự có ma quỷ!
Nếu như vậy, bọn chúng mà bắt tay với đám ma quỷ, có phải sẽ có được số tiền của sánh ngang với phú khả địch quốc không?
(Phú khả địch quốc 富可敌国: Thành ngữ dùng để chỉ những người cực kỳ giàu có, có được lượng tài sản tương đương với tài sản của cả một quốc gia.)
Suy cho cùng, đó cũng là ma quỷ, khả năng của bọn chúng hoàn toàn vượt qua người bình thường.
Mà đám côn đồ này đã từng dính tới mạng người, nên khi mới nhìn thấy ma quỷ có lẽ trong lòng cũng rất sợ hãi, tuy nhiên, sau khi bình tĩnh lại, trái tim của chúng ngày càng lạnh lùng hơn, suy nghĩ trong đầu cũng nhanh chóng xoay chuyển.
Đến người sống chúng còn chẳng sợ, sợ ma quỷ làm cái quái gì?
Bọn chúng thậm chí còn thấy háo hức muốn hợp tác với đám ma quỷ kia, vì thế cả đám đều đồng loạt nhìn về phía Vương Lão Tam không biết đã bị ngã gãy một chân từ lúc nào.
Hiển nhiên, chúng đang hy vọng Vương Lão Tam sẽ là người giới thiệu cho chúng, hoặc là bọn chúng sẽ tiếp tục đi theo Vương Lão Tam làm loạn.
Sau khi Hoắc Tư Cẩn báo cáo lại tình hình với các đồng chí cảnh sát, lại có thêm tên côn đồ trước đó bị anh đánh ngất làm chứng, các đồng chí cảnh sát đã bắt bọn côn đồ lên xe.
Có đồng chí cảnh sát thở dài.
Một đồng nghiệp đi tới và hỏi anh ta: “Làm sao vậy?”
“Cậu nhìn cái tên tóc vàng kia đi, tên đó có phải là tội phạm bị truy nã của tỉnh **** hay không?”
“Còn cả tên kia nữa… có phải trông cũng quen quen không?”
…
Các đồng chí cảnh sát nhanh chóng lôi mấy bức ảnh truy nã ra nhìn, sau khi xác nhận xong, họ dùng ánh mắt trao đổi với nhau.
Trong đám côn đồ, có bốn tên đã từng dính tới ánh mạng cùng đưa mắt nhìn nhau, rồi cả bốn tên đều cùng chớp lấy cơ hội chạy về phía đống đổ nát.
Tình cờ làm sao, Tể Tể cũng đang chậm rãi bước ra từ đống đổ nát đó.
Ngay khi cái đầu nhỏ của bé vừa ló ra, bé đã bị một tên côn đồ ôm chặt vào lòng, sau đó một con dao găm nhỏ lạnh lẽo kề sát vào cổ bé.
Tể Tể sợ ngây người.
Thời buổi này mà vẫn có người dám có ý định giết bé à?
Hoắc Tư Cẩn vừa mới hỏi được chút tin tức từ Hoắc Tư Tước cùng Bách Minh Tư về tình hình lúc đó, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Tể Tể bị bắt.
“Tể Tể!”
Anh định lao tới mà không hề suy nghĩ, lại bị một viên cảnh sát giữ lại.
“Bình tĩnh! Bọn họ có con tin.”
Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư cũng ngẩng đầu nhìn theo, khi nhìn thấy Tể Tể bị một tên côn đồ giữ chặt trước ngực, cạnh cổ bé còn có con dao găm kề sát, đồng tử của họ đều giãn ra.
Tình huống này…
Hoắc Tư Cẩn cũng đột nhiên bình tĩnh lại.
Tình huống này… Hình như người nên lo lắng không phải là bọn họ, mà là mấy tên côn đồ kia thì phải?