Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 963:
Nhưng Hoắc Tư Cẩn vẫn chưa yên tâm, vì thế hạ giọng hỏi nhỏ Bách Minh Tư.
“Minh Tư, trong đám này, có thứ gì không phải là người không?”
Tuy Hoắc Tư Cẩn không nhìn thấy âm khí, nhưng cũng không chắc đám này có phải là yêu quái như Thỏ Đen hay thứ gì đó tương tự không.
Bách Minh Tư lắc đầu: “Không có.”
Hoắc Tư Cẩn hoàn toàn yên tâm, nhìn thấy vết máu trên quần áo của Bách Minh Tư, anh không khỏi cau mày.
“Cơ thể em…”
Bách Minh Tư lại lần nữa lắc đầu, cũng mỉm cười.
“Anh Tư Cẩn, em không sao, em chỉ cần quay về nghỉ ngơi cẩn thận trong một khoảng thời gian là được rồi.”
Trong khi hai người họ nói chuyện, ở phía bên kia, Tể Tể đã dùng giọng nói non nớt của mình để nhắc nhở tên côn đồ lực lưỡng đang giữ chặt mình.
“Chú xấu xa này, chú không thể giết được Tể Tể đâu.”
Làm sao tên côn đồ lực lưỡng lại tin chứ?
Tuy rằng gã không biết vì sao lại có một đứa bé gái da trắng thịt mềm ở nơi như thế này, nhưng giờ phút này, chắc chắn đây chính là con tin tốt nhất.
Quần áo trên người đứa nhỏ này cũng có chất lượng rất tốt, trông cũng xinh đẹp hệt như một con búp bê hoàn hảo vậy.
Tên côn đồ lực lưỡng vẫn còn thấy thấp thỏm bất an, bỗng nhiên thả lỏng.
Nguy cơ được giải quyết rồi!
Có trong tay một đứa trẻ nhà giàu mềm yếu như vậy, gã không sợ không tìm được lối thoát.
Các đồng chí cảnh sát đã bao vây xung quanh đám côn đồ.
“Thả đứa bé ra!”
Ba tên côn đồ còn lại vốn tưởng rằng mình đã cùng đường bí lối, không ngờ người anh em tốt của chúng lại có thể nhặt được một đứa nhỏ từ trong đám đổ nát kia.
Cả đám lập tức bạo dạn hẳn lên, trên mặt tràn đầy vẻ hung ác, còn hét trả lại, một tên côn đồ khác cũng đã rút dao găm ra, lưỡi dao kề sát trên mặt Tể Tể.
“Không được tới gần! Nếu không bọn tao rạch nát mặt con bé này trước, sau đó mới giết chết nó!”
Các đồng chí cảnh sát rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Đó là một bé gái, nếu khuôn mặt của bé bị huỷ hoại, cho dù kỹ thuật thẩm mỹ bây giờ có tốt tới đâu, bọn họ cũng không dám liều lĩnh.
Vương Lão Tam tuy rằng đã bị cảnh sát bắt lên xe, nhưng lúc này, gã vẫn phải gật đầu tán thưởng bốn tên côn đồ kia.
Bốn tên côn đồ hiểu ý, vốn dĩ đang khom lưng cũng chậm rãi đứng thẳng lên, một tên kề dao vào cổ Tể Tể, một tên kề dao lên mặt Tể Tể, khiến người khác nhìn mà không khỏi hoảng sợ.
“Lập tức chuẩn bị cho bọn tao một chiếc xe để bọn tao rời khỏi nơi này, bằng không…”
Tên côn đồ kề dao găm vào mặt Tể Tể hơi ấn mạnh tay xuống, rõ ràng là tên này muốn nhìn thấy chút máu.
Nhưng điều làm gã sửng sốt chính là khi gã ấn con dao trong tay xuống, gương mặt trắng nõn của đứa bé gái vẫn vẹn nguyên như cũ.
Trong lòng tên côn đồ không khỏi nghi hoặc, tuy nhiên, khi thấy cảnh sát e ngại, gã cũng chẳng thèm nghĩ nhiều nữa.
Tầm mắt của Tể Tể rơi vào người Vương Lão Tam đang ngồi trong xe cảnh sát, đôi mắt to xoay chuyển.
Trên người tên đàn ông nọ vẫn còn có một chút âm khí nhàn nhạt, hẳn là sau lưng gã ta vẫn còn một “ông chủ” nữa.
Mà vừa rồi, rõ ràng tên kia cũng đã đưa mắt ra hiệu cho bốn ông chú xấu xa này.
Tể Tể lại quay sang nhìn thấy các chú cảnh sát đang căng thẳng, bèn nói với Hoắc Tư Cẩn.
“Anh cả, Tể Tể không sao đâu, Tể Tể tin mấy chú đang bế Tể Tể đều là người tốt, Tể Tể muốn lên xe chơi với họ.”
Hoắc Tư Cẩn đã hiểu được ý của Tể Tể.
Ý của bé là: Sau lưng đám này vẫn còn người.
Anh đột nhiên tỏ ra kinh hãi, giả vờ muốn lao về phía Tể Tể lần nữa.
“Tể Tể! Các người mau thả em gái tôi ra!”
Hoắc Tư Tước cùng Bách Minh Tư thấy thế, cũng bắt đầu diễn theo.
“Thả em gái tôi ra! Nếu muốn bắt con tin thì bắt tôi đi, tôi sẽ làm con tin cho các người!”
…
Đứa nhỏ ba bốn tuổi chắc chắn sẽ dễ khống chế hơn mấy thiếu niên mười mấy tuổi nhiều, nhưng thằng nhóc tên Hoắc Tư Tước đối diện chúng lại là đối tượng anh Vương của chúng được người khác nhờ xử lý, vì thế, bốn tên côn đồ đều do dự.
Vương Lão Tam lại nhân lúc người khác không chú ý tới mà lắc đầu với chúng.
Bốn tên côn đồ đã hiểu, bắt lấy đứa nhỏ hơn, đám của Hoắc Tư Tước chắc chắn sẽ bởi vì đứa nhỏ này mà đuổi theo bọn chúng, đến lúc đó bọn chúng chỉ cần bày ra một cái bẫy, bảo đảm không đứa nào có thể chạy thoát được.
Hoắc Tư Cẩn thừa dịp Tư Tước cùng Minh Tư thu hút sự chú ý của đám côn đồ, rồi nhanh chóng di chuyển tới gần đội trưởng đội cảnh sát.
“Thả bọn họ đi, nếu Tể Tể xảy ra bất cứ chuyện gì, nhà họ Hoắc chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Đội trưởng: “Nhà họ Hoắc?”
Hoắc Tư Cẩn gật đầu: “Tôi tên là Hoắc Tư Cẩn, cha của chúng tôi là Hoắc Trầm Lệnh của tập đoàn Hoắc thị.”
Đội trưởng: “…”
Đội trưởng sợ xảy ra chuyện, vì thế bảo Hoắc Tư Cẩn gọi điện cho Hoắc Trầm Lệnh, sau khi nghe được giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh, cả người đều ngây ngẩn.
“Tổng giám đốc Hoắc, cả bốn tên côn đồ kia đều là kẻ từng dính tới mạng người, Tể Tể mới ba tuổi rưỡi thôi…”
Ở phía công ty, Hoắc Trầm Lệnh nheo mắt lại lộ ra sự nguy hiểm.
“Không sao đâu, tôi biết rõ con gái của mình.”
Ngắt điện thoại, Hoắc Trầm Lệnh vừa bảo Giang Lâm điều tra về Vương Lão Tam, vừa gọi điện thoại cho em trai Hoắc Trầm Vân.