Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 974:
Đôi mắt đen to của Tể Tể lộ ra sự khó hiểu.
“Quỷ tiết đã qua, bây giờ cư dân của Địa Phủ hẳn đều nên ở Địa Phủ mới phải, không thể tùy ý ra vào Địa Phủ được, sao còn có thể trốn ra ngoài đi chơi?”
(Quỷ tiết 鬼节: tết tháng 7 âm lịch.)
Hai nhân viên lập tức vui vẻ.
Nhân viên cầm di động mỉm cười trêu chọc: “Xem ra cháu là một nhân viên từ Điện của một vị Diêm Quân nào đó của Địa Phủ ra đây à, cho nên tin tức nhanh nhẹn hơn bọn chú một chút.”
Nhân viên cầm máy tính bảng đột nhiên nhìn đồng hồ trên tường phòng phẫu thuật.
“17 giờ 35 phút 42 giây, ngày 28 tháng 9 năm 20xx, câu hồn!”
Nhân viên cầm máy tính bảng cầm bút đánh dấu lên chuẩn bị nhấn lên máy tính bảng, dấu tích đỏ tươi không hề xuất hiện.
Nhân viên nọ cũng lập tức trở nên lo lắng, muốn thử lại một lần nữa.
Dấu tích đỏ tươi vẫn không xuất hiện.
Nhân viên nọ nhanh chóng nhìn về phía bàn mổ, nơi các bác sĩ đang nỗ lực cứu người, biểu đồ nhịp tim trước đó chuẩn bị trở thành một đường thẳng giờ lại bắt đầu xuất hiện những đường nhấp nhô.
Trên khuôn mặt trắng bệch của nhân viên nọ không khỏi vặn vẹo.
“Tại sao lại như vậy?”
Nhân viên cầm di động thò qua tới vừa thấy: “Không sao đâu, không sao đâu, có thể là do hệ thống có vấn đề, gần đây nó thường xuyên gặp phải tình trạng như vậy, anh kiểm tra lại một lần nữa là được.”
Nhân viên cầm máy tính bảng giải thích: “Nếu câu lần nữa chính lần thứ ba rồi.”
Nhân viên cầm di động sửng sốt: “Lần thứ hai vẫn không được sao? Chúng ta kiểm tra lại dữ liệu thời gian, đảm bảo không có sai sót gì.”
Kia nhân viên cầm máy tính bảng vội gật đầu: “Đúng, đúng, đúng! Tôi nhớ trước đây có một đồng nghiệp đã câu sai hồn, không nên chết thì bị đưa xuống Địa Phủ, người nên chết thì vẫn còn sống, cuối cùng khi muốn cho người ta hoàn hồn thì thi thể đã bị đem đi hỏa táng, không thể không đưa người nọ tới thời đại khác.”
“Ôi chao ôi chao! Đừng nhắc tới thời đại khác nữa! Trong khoảng thời gian này, chúng ta đã đưa quá nhiều người tới các thời đại khác rồi! Mâu thuẫn giữa bên dẫn hồn của chúng ta và bộ phận đầu thai càng ngày càng lớn, nhưng chuyện này có thể trách chúng ta sao? Minh Vương nghỉ phép, từng vị Diêm Quân nhậm chức, làm việc chưa thành thạo, tuy rằng vẫn chưa xảy ra đại loạn, nhưng mấy vấn đề nhỏ không ngừng xuất hiện. Anh xem bây giờ đi… lại có vấn đề nữa rồi.”
Tể Tể: “Vấn đề gì?”
Nhân viên cầm di động chỉ chỉ vào người đồng nghiệp cầm máy tính bảng: “Sau khi toàn bộ hệ thống của Địa Phủ được cập nhật, khi chúng tôi ra ngoài dẫn hồn thường xuyên không nhận được thông tin kịp thời, nên thỉnh thoảng chúng tôi hay gặp phải tình huống câu sai hồn, dẫn sai người.
”
Tể Tể: “Hệ thống tại Địa Phủ đã nâng cấp rồi ư?”
Nhân viên cầm di động nói: “Đúng vậy! Sau khi vị Diêm Quân đầu tiên tiếp nhận quản lý Địa Phủ thì hệ thống đã được nâng cấp rồi, chẳng qua vì vị Diêm Quân thứ nhất muốn sửa chữa những vết nứt trong Địa ngục và nâng cấp toàn bộ hệ thống cùng một lúc, có thể do thực lực không đủ, mới dẫn tới vài lỗi nhỏ xuất hiện trong hệ thống.”
Tể Tể hoàn toàn choáng váng.
Bởi vì ngay cả khi cha Minh Vương quản lý Địa Phủ, cũng không dám nghĩ tới việc nâng cấp toàn bộ hệ thống, cha Minh Vương từng nói rằng nếu không có đủ sức mạnh thì toàn bộ hệ thống tại Địa Phủ sẽ không thể chạy được, những lỗi nhỏ sẽ xuất hiện không ngừng.
Tể Tể lại nghĩ tới hai nhân viên này nói có cư dân Địa Phủ trốn tới nhân gian chơi.
“Cho nên, hiện giờ có thể tự do ra vào Địa Phủ ư?”
Hai người nhân viên không có thời gian rảnh để ý tới bé, bởi vì cho dù bọn họ có làm như thế nào, vẫn không thể câu hồn của Điền Hữu Minh đi.
“Nếu không, thử gọi điện thoại hỏi cấp trên một chút?”
Tể Tể nhìn hai âm lực yếu ớt của hai quỷ này: “Có phải đây là lần đầu tiên các người ra ngoài dẫn hồn không?’
Hai gã nhân viên kinh ngạc mà nhìn về phía Tể Tể: “Làm sao cháu biết được?”
Tể Tể nghiến răng: “Bởi vì đến bây giờ các người vẫn chưa phát hiện ra không phải là hệ thống của Địa Phủ xảy ra vấn đề, mà là linh hồn của Điền Hữu Minh đã được sức mạnh của bổn Tể Tể bảo vệ, cho nên các người mới không câu được hồn đi!”
Hai tên nhân viên: “A?”
Tể Tể lại nhớ tới khi ở cục cảnh sát, mình có cảm nhận được ấn ký bị va chạm.
“Có phải trước đó các người đã từng vào phòng phẫu thuật một lần rồi đúng không?”
Hai gã nhân viên càng hoang mang hơn: “Đứa nhỏ này, sao cái gì cháu cũng biết thế?”
Tể Tể không thể nhịn được nữa: “Bởi vì bổn Tể Tể tên là Minh Tể Tể, cha của bổn Tể Tể là Phong Đô Đại Đế, bổn Tể Tể là trữ quân của Địa Phủ!”
Hai tên nhân viên: “…”
Không đợi hai tên nhân viên của Địa Phủ kịp tỉnh táo lại, một y tá trong phòng phẫu thuật bỗng nhiên kêu lên.
“Ôi! Sao lại có đứa nhỏ ở đây thế này?”
Tể Tể: “…”
****0:
Hai tên nhân viên làm việc tại Địa Phủ nhìn Tể Tể đang xuất hiện trước mặt họ với trạng thái linh hồn, rồi nhìn đứa bé đang bất tỉnh ôm lấy chân trụ dưới bàn mổ, rõ ràng linh hồn của bé đã rời khỏi cơ thể, một trong hai quỷ này đã dùng bút câu hồn trong tay nhẹ nhàng chạm vào linh đài thần hồn của Tể Tể.