Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 975:
Một luồng sức mạnh to lớn và hung hãn phóng ra từ linh đài, linh hồn của hai tên nhân viên Địa Phủ cũng theo đó mà bị chấn động, cả hai vội quỳ sụp xuống.
“Tiểu nhân tham kiến công chúa nhỏ, tham kiến công chúa nhỏ! Chúc công chúa nhỏ trường tồn cùng với Địa Phủ!”
Tể Tể không có thời gian đáp lại lời của hai tên nhân viên này, bởi vì chị y tá đã vươn một tay bế cơ thể của bé lên, sau đó chị ấy đã nhận ra có gì đó không ổn.
“Bác sĩ Lục! Không xong rồi, đứa nhỏ này… Hình như đã… đã… lạnh từ lâu rồi!”
Mấy y tá còn lại cũng bị dọa sợ không hề nhẹ, vội vàng chạy tới xem xét.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Đứa bé này từ đâu tới? Ai là người làm công tác chuẩn bị, sao lại không phát hiện ra ở đây còn có một đứa nhỏ chứ?”
Lục Tây Ba càng không dám tin.
Rõ ràng vừa mới nãy anh ấy còn nhìn thấy Tể Tể giơ ngón tay ra hiệu im lặng, còn mỉm cười với mình cơ mà.
Sao đột nhiên lại mất được?
Tình hình của Điền Hữu Minh đã dần ổn định, anh vội ra hiệu cho trợ lý bác sĩ hành động, còn mình nhanh chóng đi tới xem tình trạng của Tể Tể.
Tể Tể: “…”
Sau khi linh hồn rời khỏi cơ thể, nhiệt độ cơ thể của bé sẽ lập tức biến mất, tất nhiên là lạnh rồi.
Nhưng bé vẫn còn sống mà!
Linh hồn của Tể Tể ngay lập tức quay trở lại cơ thể, lúc được Lục Tây Ba bế trên tay, bé nhanh chóng mở mắt ra.
“Chào chú Lục ạ ~~~”
Sau lưng Lục Tây Ba toát đầy mồ hôi lạnh, quần áo bên trong áo phẫu thuật cũng ướt đẫm.
“Tể Tể, sau cháu lại ở đây?”
Tể Tể chớp đôi mắt to đen láy, nhìn trái nhìn phải, nhất thời không biết phải giải thích với chú Lục thế nào.
Khi nhìn qua nhìn lại, đôi mắt to của bé đã nhìn thấy hai tên nhân viên dẫn hồn của Địa Phủ đang quỳ trên mặt đất, vì thế bé đã dùng thần hồn để giao tiếp với họ.
“Hai người lập tức đi ra ngoài, rồi gõ cửa nơi này, nói các người là người chăm sóc cho bổn Tể Tể, vì lúc này các người không thể ý nên bổn Tể Tể mới chạy tới đây!”
Hai tên nhân viên làm việc tại Địa Phủ nào dám nói gì, vội dập đầu vài cái, sau đó hóa thành một luồng sương đen và biến mất trong phòng phẫu thuật.
Mấy y tá thấy đứa trẻ im lặng, nhìn chằm chằm về một phương hướng nào đó, liền không nhịn được tò mò mà nhìn theo.
Sau đó có tiếng gõ cửa ở vang lên từ bên ngoài.
“Mở cửa! Mở cửa ra!”
Trừ Tể Tể và Điền Hữu Minh đang trong cơn hôn mê, những người còn lại trong phòng phẫu thuật: “…”
Rốt cuộc tình huống này là thế nào?
Lục Tây Ba bế Tể Tể vào lòng, liếc nhìn toàn bộ phòng phẫu thuật: “Còn ai chưa đi vào sao?”
Trợ lý bác sĩ và các y tá lần lượt liếc mắt nhìn nhau, nhìn qua nhìn lại một hồi, âm thầm xác nhận lẫn nhau, rồi đồng loạt lắc đầu.
“Bác sĩ Lục, người của chúng ta đều ở đây cả rồi!”
Lục Tây Ba: “… Tiểu Lê, đi xem thử đi.”
Nữ y tá Tiểu Lê là người đầu tiên phát hiện ra Tể Tể, nghe Lục Tây Ba nói như vậy thì bèn gật đầu, bước nhanh ra cửa xem xét.
Lẽ ra những người có thể tới được trước cửa phòng phẫu thuật, không có lý nào không biết cách mở cửa phòng phẫu thuật cả, nhưng người bên ngoài vẫn luôn điên cuồng gõ cửa.
Từ đây đi ra có tới bốn lớp cửa, những người có thể đứng ngoài cửa chắc là bác sĩ hoặc y tá của bệnh viện, nếu không thì cũng là lãnh đạo của bệnh viện.
Cho dù có là ai, cũng không bao giờ làm chuyện gõ cửa ầm ầm như thế này cả.
Cánh cửa vừa mở ra, Tiểu Lê gần như bị hai thanh niên mặc vest, đi giày da với khuôn mặt tái nhợt trông như vừa ra khỏi nhà xác làm cho hoảng sợ.
“Người… Các người… là ai?”
Nhân viên cầm máy tính bảng nhìn thẳng vào Tiểu Lê: “Chúng tôi tới tìm đứa… công chúa nhỏ của chúng tôi, vừa rồi chúng tôi có việc không thể để ý tới ngài ấy, khiến ngài ấy đi lạc, sau đó có người nói đã nhìn thấy ngài ấy đã đi vào trong này!”
Tiểu Lê: “Công chúa nhỏ?”
Nhân viên cầm di động không nói tới lời thứ hai, liền bước vào bên trong, Tiểu Lê vội vàng ngăn cản bọn họ.
“Không được tiến vào, trong phòng phẫu thuật đang tiến hành một ca phẫu thuật, bệnh nhân còn chưa thoát khỏi nguy hiểm các người chưa được khử trùng, không được bước vào phòng phẫu thuật dù chỉ nửa bước.”
Nhân viên cầm di động đứng nhón chân, vươn cổ vào trong gọi Tể Tể.
“Công chúa nhỏ, công chúa nhỏ!”
Tể Tể: “… Sao hai người các người không gọi bổn Tể Tể là tiểu tổ tông luôn đi?”
Hai gã nhân viên làm việc tại Địa Phủ rất biết nghe lời mà sửa miệng: “Tiểu tổ tông!”
Tể Tể: “…”
Chẳng lẽ hai gã nhân viên dẫn hồn của Địa Phủ này sợ chú Lục và những người khác không biết ba người họ không giống người bình thường à?
Tể Tể tuột khỏi vòng tay của Lục Tây Ba, đôi chân ngắn nhỏ chạy lon ton về phía cửa.
Lục Tây Ba bỗng nhiên gọi bé lại: “Tể Tể, từ từ đã.”
“Dạ?”
Tể Tể quay đầu lại, mở to đôi mắt to ngấn nước nhìn anh.
Lục Tây Ba vội vàng đi được vài bước, ngồi xổm xuống, áp má mình vào má Tể Tể.
Ấm áp, mềm mại, bởi vì quá gần nên hơi thở của Tể Tể còn phả vào sườn mặt của anh ấy, dây thần kinh căng thẳng của Lục Tây Ba cuối cùng cũng được thả lỏng.
Còn may, còn may, cơ thể của Tể Tể rõ ràng vẫn còn ấm.