Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 976:
Rồi anh ấy đi theo Tể Tể ra đến cửa, nhìn thấy hai người đàn ông đang đứng ở đó với sắc mặt rõ ràng là khác hẳn người bình thường.
“Tể Tể, cháu quen hai người này không?”
Tể Tể lắc đầu: “Không quen biết.”
Tiểu Lê nháy mắt đã hiểu: “Bác sĩ Lục, tôi sẽ báo cảnh sát ngay!”
Tể Tể vừa nghe thế bèn vội giải thích: “Chú Lục, dì Tiểu Lê, tuy rằng Tể Tể không quen biết hai người này, nhưng cha của Tể Tể hẳn là có quen, bọn họ là… nhân viên mới tới công ty, hôm nay là ngày đầu tiên họ đi làm.”
Lục Tây Ba: “…”
Cho nên, tổng giám đốc Hoắc tìm hai người đàn ông như bước từ trong phim kinh dị ra để trông nom Tể Tể, kết quả họ không trông nom Tể Tể cẩn thận, còn để một mình Tể Tể chui vào trong phòng phẫu thuật?
Lục Tây Ba không còn lời nào để nói nữa.
“Tiểu Lê, cô ra ngoài tìm người chăm sóc Tể Tể giúp tôi một chút, sau khi xong việc tôi sẽ đi đón bé.”
“Vâng, bác sĩ Lục.”
Tiểu Lê vội bế Tể Tể lên, trong lòng có chút kỳ lạ khi chạm vào bàn tay nhỏ nhắn ấm áp của bé.
Rõ ràng, vừa lúc nãy khi cô ấy ôm lấy đứa nhỏ này còn thấy cả người của bé lạnh cóng.
Sau khi ra khỏi phòng phẫu thuật, Tiểu Lê bế Tể Tể đi đến phòng nghỉ ngờ, đồng thời còn nhờ y tá quen biết chuẩn bị rất nhiều đồ ăn nhẹ và sữa.
Trong đầu Tiểu Lê có rất nhiều câu hỏi, nhưng cô ấy chưa đặt ra một câu hỏi nào, cùng lúc đó, Hoắc Tư Cẩn đã dẫn theo Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư tới.
“Tể Tể!”
Tể Tể mặt mày hớn hở, giới thiệu với cô y tá Tiểu Lê.
“Dì Tiểu Lê, đây là anh cả và anh hai của Tể Tể, còn cả anh Minh Tư.”
Hoắc Tư Cẩn vẻ mặt lạnh lùng, bình tĩnh nói lời cảm ơn với Tiểu Lê.
“Cảm ơn cô Lê đã giúp chúng tôi chăm sóc Tể Tể, cô vất vả rồi.”
Nhìn chàng trai lạnh lùng, đẹp trai, cao 1m8 đang đứng trước mặt, dì Tiểu Lê 25 – 26 tuổi không kìm được mà rung rinh.
“Không vất vả, không vất vả, Tể Tể ngoan lắm.”
Ánh mắt của Hoắc Tư Tước cùng Bách Minh Tư rơi xuống hai nhân viên làm việc tại Địa Phủ, trông chẳng khác gì thi thể mới bò ra từ ngăn lạnh của nhà xác, lúc này đang đứng trước cửa như thần giữ cửa, sau đó quay sang hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, bọn họ là…”
Dì Tiểu Lê lanh mồm lanh miệng: “Tể Tể nói đó là nhân viên của công ty cha các cậu, hôm nay là ngày đầu tiên họ đi làm, kết quả là chăm sóc đứa nhỏ không cẩn thận mới để bé chạy vào trong phòng phẫu thuật của bệnh viện chúng tôi.”
Hoắc Tư Tước: “…”
Cha cậu mướn quỷ về chăm sóc Tể Tể bao giờ? Chẳng lẽ lại là cái nồi của Minh Vương à?
Bách Minh Tư liếc nhìn thấy sau lưng hai con quỷ nọ còn giấu máy tính bảng và điện thoại di động, rồi lại nhìn luồng âm khí nồng đậm trên người họ, khẽ nheo mắt.
Cậu hạ giọng, giải thích với Hoắc Tư Tước.
“Hai người này hẳn là nhân viên dẫn hồn của Địa Phủ!”
Hoắc Tư Tước: “Làm sao cậu biết được?”
Bách Minh Tư: “Thông thường chỉ có nhân viên dẫn hồn của Địa Phủ mới mang cả máy tính bảng và điện thoại di động chuyên dụng khi làm việc thôi.”
Hoắc Tư Tước chậc lưỡi: “Địa Phủ bây giờ tiên tiến như vậy rồi à?”
Tể Tể cười rộ lên: “Anh hai, cha Minh Vương nói nhân gian đang tiến bộ, Địa Phủ cũng phải bắt kịp thời đại, một thời đại mới, một Địa Phủ mới!”
Hoắc Tư Tước: “…”
Sau khi Hoắc Tư Cẩn tiễn y tá Tiểu Lê còn đang có việc phải làm đi, quay đầu lại nhìn Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư.
“Tư Tước, Minh Tư, hai em tự bắt taxi quay về trường học đi.”
Hoắc Tư Tước: “Anh, em…”
Hoắc Tư Cẩn: “Nhân 10 phút nghỉ giải lao giữa mỗi tiết học, em hãy tranh thủ ngẫm lại xem tối nay, khi về nhà, em phải thú nhận lịch sử huy hoàng của trùm trường cho cha như thế nào?”
Hoắc Tư Tước: “…”
****1:
Bách Minh Tư không nhịn được cười, thấy Tể Tể đã bình an vô sự, cậu bèn kéo Hoắc Tư Tước rời đi.
Hoắc Tư Cẩn nhìn về phía hai con quỷ ở trước cửa: “Tể Tể, hai người ở cửa này…”
Trong giọng nói non nớt của Tể Tể ẩn chứa sự bất mãn sâu sắc.
“Nhân viên thuộc bộ phận dẫn hồn của Địa Phủ lần đầu tiên đi làm, tới đón Điền Hữu Minh tới Địa Phủ báo tên, nhưng họ thậm chí không thể nhận ra những ấn ký Tể Tể đã vẽ xung quanh linh hồn Điền Hữu Minh, sức lực thì yếu, căn bản không thể đáp ứng được yêu cầu tuyển dụng của bộ phận dẫn hồn Địa Phủ mà!”
Hai tên nhân viên của Địa Phủ: “…”
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Hiểu rồi!
Ở Địa Phủ cũng giống với nơi nào đó ở nhân gian, cũng có những kẻ sử dụng những cách bí mật để có được chức cao.
Chỉ là vận may của hai tên quỷ này không được tốt cho lắm, để rơi vào trong tay của Tể Tể mà thôi.
Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, tại điện Minh Vương ở Địa Phủ, các vị Thập Điện Diêm Quân cũng đang cãi nhau ngất trời.
Minh Vương ngồi trên ghế chủ toạ, nhìn vị Diêm Quân đầu tiên suy yếu với vẻ mặt không dám tin.
“Lúc này cậu mới nắm quyền quản lý Địa Phủ bao lâu, mà đã yếu như vậy rồi?”
Vị Diêm Quân đầu tiên không khỏi hối hận!
Khi mới lên nhậm chức, vị Diêm Quân thứ nhất này cũng tràn đầy tự tin, thậm chí còn có cảm giác như ông đây đã bước lên đỉnh vinh quang rồi, giờ chỉ cúi đầu mà nhìn ngắm toàn bộ Địa Phủ, toàn bộ Địa Phủ đều nằm trong tầm khống chế của anh ta.