(Đã dịch) Ngã Thị Nhất Cá Nguyên Thủy Nhân - Chương 206: Sanh khó
Hàn Thành lần này nghe rõ mồn một, cơn buồn ngủ vừa ập đến lập tức tan biến.
Trước đó cậu mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng động, chỉ cho là Phúc Tướng không biết chạy đi đâu giữa đêm lại trở về. Giờ nghĩ lại, cậu thấy không đúng, bởi vì cửa ngoài đã sớm đóng lại, được buộc chặt từ bên trong. Ngay cả Phúc Tướng có về thật thì cũng chỉ đợi ngoài cửa chính chứ không lẽ lại đến cào cửa phòng mình?
Hơn nữa, tiếng gõ cửa này, cũng không phải kiểu Phúc Tướng có thể làm ra!
Giữa đêm thế này ai sẽ đến gõ cửa mình chứ?
"Ai đó?"
Hàn Thành nín thở một lúc, lên tiếng hỏi.
Tiếng hỏi vừa dứt, không gian chìm vào im lặng. Bên ngoài lẫn bên trong phòng đều tĩnh mịch, không hề có động tĩnh gì.
Tim Hàn Thành đột nhiên đập nhanh hơn. Những câu chuyện ma quỷ cậu từng nghe qua lúc này như hoàn toàn sống dậy, không ngừng cuộn trào trong đầu, kích thích thần kinh cậu.
Chẳng lẽ mình tự xưng thần quá nhiều đến nỗi ông trời cũng phật lòng?
Hay là con hồ ly từng bị mình đánh chết rồi ăn một chân giờ đã thành tinh, đến tìm mình báo thù?
Những suy nghĩ miên man đó càng khiến nhịp tim cậu đập nhanh hơn.
"Bịch bịch bịch..."
Tiếng gõ cửa lại lần nữa vang lên, lực gõ mạnh đến mức Hàn Thành còn nghe cả cánh cửa run lên bần bật.
"Ai đó!"
Hàn Thành lớn tiếng quát hỏi, cảm thấy toàn thân lông tơ dựng đứng ngay lập tức.
Nhưng vẫn không có tiếng đáp lại, ngược lại tiếng gõ cửa vẫn tiếp diễn.
Lòng Hàn Thành thấp thỏm không yên. Cậu lần mò lấy cây đoản mâu đặt trên đầu giường, nắm chặt trong tay, lúc này mới thấy dũng khí tăng lên đôi chút.
Chuyện này thực sự quá kỳ lạ. Nếu là người trong bộ lạc Thanh Tước gõ cửa, nếu mình hỏi thì đã sớm lên tiếng trả lời, chứ không phải im lặng như bây giờ!
"Ai!"
Hàn Thành ngồi cạnh giường lò, lại lớn tiếng quát hỏi thêm lần nữa.
Tiếng gõ cửa bịch bịch dừng hẳn, bên trong lẫn bên ngoài đều chìm vào im lặng. Hàn Thành có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, như muốn nhảy vọt ra ngoài.
"U u..."
Sau khoảng lặng ngắn ngủi, bỗng nhiên một tiếng lộc kêu vang lên ngay trước cửa.
Tiếng kêu hơi quen thuộc, hình như là Lộc đại gia.
Hàn Thành thở phào nhẹ nhõm, trái tim cuồng loạn cũng bình ổn lại không ít. Lúc này cậu mới nhận ra mình đã kiệt sức.
Đầu óc cậu đã dựng lên không biết bao nhiêu kịch bản, vậy mà kết quả lại là Lộc đại gia. Kết quả ngoài dự liệu này khiến Hàn Thành vừa nhẹ nhõm vừa dở khóc dở cười.
"Cốc cốc cốc..."
"U u..."
Tiếng động lại vang lên. Hàn Thành đứng dậy, nương theo ánh trăng mờ nhạt xuyên qua lớp da thú, mặc vội bộ quần áo da đơn giản thường ngày rồi mò mẫm đi mở cửa.
Lúc này, cách đó không xa, trong một căn nhà khác, cũng có người bị động tĩnh này đánh thức. Tiếng la vọng lên, rồi lại có tiếng cửa gỗ được mở ra.
Hàn Thành mò mẫm đến sau cánh cửa, vừa mở cửa ra, lập tức thấy cái đầu to tướng đầy vẻ thông minh của Lộc đại gia.
Đại sư huynh, nhị sư huynh, Thương, Đầu Sắt và những người khác cũng lần lượt đi ra. Thấy thủ phạm gây ra náo động là con lộc này, mọi người đều lấy làm lạ, không hiểu tại sao đêm khuya nó lại làm loạn như vậy.
"Xoạt!"
Bất ngờ không kịp đề phòng, mặt Hàn Thành đã bị Lộc đại gia, con lộc có vẻ hơi phấn khích khi thấy cậu, liếm cho một cái nhiệt tình.
Hàn Thành nghiêng người sang một bên, vừa lau nước dãi lộc trên mặt vừa đưa tay còn lại vặn tai Lộc đại gia.
Lộc đại gia lại lắc đầu, há miệng nhẹ nhàng cắn tay Hàn Thành rồi kéo ngược về phía chuồng lộc.
Con này trước kia đâu có hay cắn người, chắc là ở chung với Phúc Tướng lâu quá nên lây cái thói xấu đó.
Hàn Thành lòng tràn đầy nghi ngờ: Chuồng lộc xảy ra chuyện sao? Chứ nếu không thì nửa đêm Lộc đại gia tìm mình rồi kéo mình đi đâu làm gì?
Cậu hơi dùng sức, rút tay khỏi miệng Lộc đại gia, phân phó Đại sư huynh và những người khác cầm chắc vũ khí, sau đó cùng nhau đi về phía chuồng lộc.
Lộc đại gia thấy "thú hai chân nhỏ" đi về phía chỗ nó ở thì cũng không cắn kéo nữa mà đi theo bên cạnh Hàn Thành, cùng nhau tiến về phía chuồng lộc.
Cánh cửa hàng rào chuồng lộc đã mở hé một nửa, đây chắc chắn là do Lộc đại gia tự mình mở, vì nó đã nắm rõ cách đóng mở cửa từ lâu.
Ánh trăng vằng vặc, có thể nhìn thấy lờ mờ bóng dáng những con lộc trong chuồng.
Theo Hàn Thành và mọi người đến gần, những con lộc lớn đang cảnh giác đều đứng bật dậy, có vẻ hơi bất an.
Đợi đến khi nhận ra là đám "thú hai chân" chuyên cung cấp dịch vụ bao ăn bao ở cho chúng, bầy lộc mới dần dần yên tĩnh trở lại.
Ánh trăng dù sáng nhưng vì thời tiết dần trở lạnh, đàn lộc lớn đều đã vào trong lều nghỉ ngơi, nên nhất thời cũng không thấy rõ rốt cuộc có chuyện gì.
Tuy nhiên có một điều có thể khẳng định là không phải có mãnh thú ăn thịt nào chạy vào.
Hàn Thành bảo người mang dụng cụ đánh lửa đến. Chẳng mấy chốc, Hỏa Nhị, người thường xuyên thức đêm nên giờ này vẫn chưa ngủ, đã mang theo bộ khoan lửa tới. Dưới ánh trăng, ngọn lửa nhanh chóng bùng lên.
Sau đó họ chuyển đống lửa đến trước chuồng lộc, đuốc cháy bập bùng rực rỡ.
Động vật vẫn có chút sợ lửa, thấy ánh lửa kia thì đều tránh né sang một bên không dám đến gần.
Dĩ nhiên, trừ Lộc đại gia, con lộc đã từng trải sự đời, ngang tàng ngạo mạn thì không bị ảnh hưởng.
Ba con dê nhỏ lại không chịu nổi, trốn vào góc chuồng run lẩy bẩy, sợ hãi nhìn ánh lửa kia và đám "khỉ" hung tàn này.
Mắt Hàn Thành không ngừng di chuyển trong chuồng lộc, muốn nhìn kỹ xem có gì bất thường.
Ánh mắt cậu nhanh chóng dừng lại, rơi vào một con lộc cái bụng to.
Không phải con lộc cái này xinh đẹp lạ thường đến mức hấp dẫn ánh nhìn, mà là ở nửa thân sau của nó dính không ít chất bẩn, dưới ánh lửa còn có thể thấy chút máu. Lớp lông ở đó đều bị chất bẩn làm ướt một mảng.
Phía sau nó, có một thứ gì đó lờ mờ ló ra, nhìn kỹ thì giống như một cái móng nhỏ.
Đây là dấu hiệu sắp sinh rồi!
Vỡ ối rồi, móng cũng đã lộ ra.
Hàn Thành vừa mừng rỡ vừa nghi ngờ, nghiêng đầu nhìn Lộc đại gia đang đứng cách đó không xa. Con này nửa đêm kéo mình đến đây, lẽ nào là để báo tin vui nó sắp làm cha?
Chuyện này hơi không hợp lẽ thường nhỉ?
Dẫu sao con này cũng đã làm cha nhiều lần rồi, trước kia chưa bao giờ thấy nó đến tìm mình vì chuyện như vậy.
Lẽ nào có ẩn tình khác?
Hàn Thành suy nghĩ như vậy, chợt nhớ đến những chuyện từng nghe kể như hổ cõng thầy thuốc về chữa bệnh cho vợ hay các loài động vật khác tìm người cầu cứu.
Trong chuồng lộc, ngoài con lộc cái đang sinh kia ra thì không có gì bất thường. Vấn đề chính là nằm ở con lộc cái này.
Lẽ nào là sinh khó?
Con lộc mẹ kia, vì sinh nở mà có vẻ rất bất an. Sau khi đứng cùng những con lộc khác một hồi, cuối cùng nó không chống nổi cơn đau, nằm vật xuống đất trông có vẻ khá thê thảm.
Nó vừa nằm xuống, cái móng nhỏ vốn chỉ mới ló ra chút xíu nay lại thò ra thêm một ít.
Hàn Thành và Đại sư huynh cùng những người khác đứng một bên, nhìn từ xa, không dám đến quá gần, sợ làm phiền con lộc đang sinh.
Hàn Thành lúc này đã xác định con lộc này đúng là sinh khó, bởi vì đã đứng chờ ở đây gần nửa giờ mà con lộc con sắp chào đời vẫn chỉ mới lộ móng, chậm chạp không chịu ra.
Lộc đại gia thỉnh thoảng lại dùng miệng huých huých Hàn Thành, như thể đang thúc giục cậu mau chóng nghĩ cách.
Lúc này, Hàn Thành không còn rảnh để suy nghĩ chuyện Lộc đại gia có phải sắp thành tinh hay không nữa, mà đang tập trung nghĩ cách giải quyết vấn đề này.
Chuyện một xác hai mạng, cậu không hề muốn nó xảy ra, ngay cả là với một con lộc.
Hàn Thành gọi Lượng đang đứng cách đó không xa lại, sau đó hai người cùng nhau tiến đến chỗ con lộc cái, chuẩn bị đỡ đẻ cho nó.
Nhưng hai người còn chưa kịp tới gần, con lộc cái bất an đã đứng bật dậy, bồn chồn rục rịch. Cái chân của lộc con vừa mới nhú ra một chút theo động tác đứng lên của nó lại thụt vào.
Hàn Thành và Lượng đành phải dừng lại, không dám đến gần con lộc cái đang trở nên đặc biệt cảnh giác vì sinh nở. Họ chờ đợi nó nằm xuống lần nữa, sau đó mới tiếp tục đỡ đẻ cho nó.
Con lộc cái này Hàn Thành nhận ra, trước kia chính là con lộc cậu thường xuyên vắt sữa.
Điều này khiến Hàn Thành hơi tủi thân. Trước kia có thể tùy ý vắt sữa con lộc này, vậy mà bây giờ, ngay cả đến gần nó cũng trở nên khó khăn...
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.