(Đã dịch) Ngàn Ức Đại Lão Hôn Sau Nhân Sinh - Chương 88: Không coi trọng
Sáu giờ tối.
Trong vườn nhỏ nhà Khang Ngự.
"Về rồi à?" Mộc Tình, đang ngồi trò chuyện cùng Khang phu nhân, thấy Khang Ngự trở về thì hỏi.
"Ừm." Khang Ngự kéo ghế ngồi xuống đáp.
"Thế nào rồi?" Mộc Tình hỏi.
"Cũng khá, phong cảnh rất đẹp, là một nơi tốt." Khang Ngự nói.
"Chiều nay Tiểu Phong đi xem mắt, thế nào rồi?" Khang phu nhân hỏi.
"Mẹ sao biết con cũng ở đó?" Khang Ngự hỏi lại.
"Cái này còn phải nghĩ sao? Hôm nay bốn đứa các con ở bên nhau, gặp chuyện Tiểu Phong đi xem mắt thế này thì ba đứa các con sao mà bỏ lỡ được? Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn ba đứa các con cũng có mặt ở đó." Khang phu nhân hiểu rõ mọi chuyện nên đáp.
"Vậy mẹ đã gặp cô ấy chưa?" Khang Ngự hỏi.
"Sáng nay lúc uống trà với Tôn di của con thì mẹ có gặp một lần. Cô bé ấy tự nhiên, phóng khoáng và cũng rất lễ phép. Nhưng đó là nhận xét của mẹ thôi, con cũng đã gặp cô ấy rồi, thấy cô ấy thế nào?" Khang phu nhân nói.
"Cảm giác rất lạ!" Khang Ngự sau một hồi suy nghĩ.
"Lạ thế nào?" Mộc Tình tò mò hỏi.
"Không biết nói sao, chỉ là một cảm giác thôi. Cô gái đó làm việc rất nghiêm cẩn. Trước khi gặp Thành Phong, cô ấy đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Con đã xem qua bản lý lịch mà cô ấy chuẩn bị riêng cho buổi xem mắt này. Dù xét từ phương diện nào, cô gái này gần như có thể gọi là hoàn hảo. Cha mẹ đều là giáo sư đại học, bản thân cô ấy cũng tốt nghiệp trường danh tiếng, là một h��c sinh xuất sắc, hiện tại cũng có sự nghiệp riêng. Tình trường cũng rất trong sạch, ngày thường thích đọc sách, tập thể dục, trông có vẻ là người rất tự giác, có ý chí tiến thủ, yêu cầu bản thân cũng rất nghiêm khắc. Tuy nhiên, đây đều là những gì ghi trên lý lịch, độ chân thực còn cần phải xem xét thêm." Khang Ngự nói.
"Lý lịch ư?" Mộc Tình nghi hoặc hỏi.
Đi xem mắt mà còn làm cả lý lịch, chuyện này cô ấy mới nghe lần đầu.
"Ừm, để Thành Phong có thể hiểu biết cô ấy một cách toàn diện." Khang Ngự nói.
"Thành Phong đã ưng cô ấy rồi sao?" Khang phu nhân hỏi.
"Cậu ấy nói là muốn thử ở bên nhau một thời gian." Khang Ngự nói.
"Vậy xem ra Tiểu Phong đã ưng cô ấy rồi." Khang phu nhân nói.
"Có lẽ vậy! Nhưng có hợp nhau hay không thì phải thử tìm hiểu mới biết được." Khang Ngự nói.
"Tôn di của con đã sắp xếp cho thằng bé nhiều người như vậy rồi, cuối cùng cũng có một người vừa mắt, thật là không dễ dàng gì!" Khang phu nhân cảm thán.
"Chuyện xem mắt thì là vậy thôi, không phải ai cũng có thể vừa ý nhau." Khang Ngự nói.
Nghe Khang phu nhân nói vậy, Khang Ngự liền hiểu ra mọi chuyện. Thảo nào dạo này Thành Phong cứ lủi thủi ở nhà, thảo nào buổi chiều khi mẹ cậu ta gọi điện tới, sắc mặt lại kỳ quặc đến thế, và thảo nào cậu ta lại đồng ý thử tìm hiểu với cô gái kia. Hóa ra mấu chốt nằm ở đây! Cậu còn tưởng thằng nhóc đó đổi tính, hóa ra là bị ép đến đường cùng.
"Ba đứa các con đều đã lập gia đình rồi, giờ chỉ còn mỗi thằng bé chưa cưới. Nó cũng đã ngoài ba mươi, gần bốn mươi tuổi rồi mà còn chưa có lấy nổi một cô bạn gái tử tế, đáng tin. Lần này Thành Phong chịu ưng ý, chắc Tôn di của con cũng nhẹ nhõm được phần nào rồi." Khang phu nhân nói.
"Phu nhân, lô trà ngài đặt trước đã về rồi ạ." Quản gia bước đến nói.
"Đi thôi, ra xem một chút." Khang phu nhân đứng dậy nói.
Sau khi Khang phu nhân đi rồi, Mộc Tình kỳ lạ hỏi: "Thành Phong đổi tính sao?"
"Tính tình con người đâu có dễ thay đổi như vậy! Chắc là bị mẹ cậu ta ép đến mức hết cách nên mới tạm thời đồng ý thôi." Khang Ngự nói.
"Em còn tưởng Thành Phong th���t sự ưng ý. Vậy theo anh thì hai người họ có khả năng không?" Mộc Tình nói.
Cô ấy cũng thấy kỳ lạ, Thành Phong, người nổi tiếng là công tử phong lưu, vậy mà lại đồng ý thử tìm hiểu với người khác. Chuyện này nghĩ thế nào cũng thấy rất kỳ lạ.
"Việc Thành Phong sẽ tìm hiểu cô gái kia, một phần là vì bị mẹ cậu ta ép buộc đến hết đường chối từ, một phần cũng có thể là do cô gái đó khơi gợi sự tò mò của cậu ta, có lẽ trước đây cậu ta chưa từng gặp kiểu phụ nữ như thế, nên mới đồng ý thử tìm hiểu với cô ấy. Nhưng giữa hai người họ chắc sẽ chẳng đi đến đâu." Khang Ngự nói.
"Vì sao anh lại nghĩ vậy?" Mộc Tình nói.
"Với sự hiểu biết của anh về Thành Phong, cậu ta sẽ tìm hiểu cô ấy, nhưng sẽ không cưới một người phụ nữ như thế làm vợ." Khang Ngự nói.
"Một người phụ nữ rất hoàn hảo, Thành Phong sẽ chê ư?" Mộc Tình nghi ngờ nói.
Dựa theo những gì Khang Ngự nói trước đó, cô gái kia rất hoàn hảo, mà đàn ông chẳng phải đều thích mẫu phụ nữ hoàn hảo sao?
"Hoàn hảo ư? Trên đời này làm gì có cái gì hoàn hảo tuyệt đối. Sự hoàn hảo thái quá thường đồng nghĩa với sự cố chấp, mà người cố chấp thì thường rất khắt khe trong từng chi tiết. Sự khắt khe đó không chỉ dành cho bản thân mà còn dành cho cả người bạn đời của mình nữa. Thành Phong sống quá tùy tiện, em nghĩ cậu ta có chấp nhận được những yêu cầu khắt khe đó không?" Khang Ngự hỏi ngược lại.
"Cũng đúng. Nếu cậu ta chấp nhận được những yêu cầu khắt khe thì đã chẳng ra nông nỗi như bây giờ." Mộc Tình nói.
"Vì thế, anh cũng không mấy lạc quan về tương lai của hai người họ." Khang Ngự nói.
"Nhưng em rất tò mò rốt cuộc Thành Phong muốn tìm một người phụ nữ như thế nào?" Mộc Tình hỏi.
"Chuyện hôn nhân của cậu ta, cậu ta có thể tự quyết định ư? Cậu ta muốn tìm mẫu người như thế nào không quan trọng, quan trọng là mẹ cậu ta muốn cậu ta tìm mẫu người như thế nào." Khang Ngự nói.
"Cái này cũng đúng. Tính cách Tôn di rất mạnh mẽ, nếu không vừa ý bà ấy thì chắc chắn sẽ không đồng ý cho Thành Phong cưới về làm dâu. Vậy Tôn di muốn Thành Phong tìm mẫu ngư��i như thế nào?" Mộc Tình nói.
"Tôn di muốn tìm một người con dâu tính tình mạnh mẽ một chút, có thể quản được Thành Phong. Em cũng biết tính tình Thành Phong mà, nếu tính tình hiền lành, ngoan ngoãn một chút thì sẽ bị cậu ta bắt nạt." Khang Ngự nói.
"Thành Phong đúng là nên tìm một người có thể quản được cậu ta." Mộc Tình nói.
"Nhưng Thành Phong từ trước đến nay đều không muốn tìm người có tính cách mạnh mẽ." Khang Ngự nói.
"Vì sao?" Mộc Tình hỏi.
"Cậu ta bị mẹ quản bao nhiêu năm nay, những năm gần đây vừa mới được tự do đôi chút, sao lại đi tìm một người có thể quản mình cả đời chứ?" Khang Ngự nói.
"Đây là lý do Thành Phong vẫn chưa kết hôn bấy lâu nay sao?" Mộc Tình hỏi.
"Phần lớn là vì lý do này, và cũng vì từ trước đến giờ chưa có ai khiến cậu ta động lòng. Cậu ta đã tiếp xúc với quá nhiều phụ nữ, đủ mọi kiểu người, nên những cô gái bình thường rất khó khiến cậu ta bị hấp dẫn." Khang Ngự nói.
"Xem ra cậu ta muốn tìm được người phù hợp thì khó đấy." Mộc Tình nói.
"Cái này thì phải xem chính cậu ta thôi." Khang Ngự nói.
"Nhưng trước đây anh chưa từng nghĩ đến chuyện giới thiệu cho cậu ta một người sao?" Mộc Tình hỏi.
"Anh biết tìm đâu ra mà giới thiệu cho cậu ta?" Khang Ngự nói.
"Cũng đúng, trước đây bản thân anh còn là FA, biết tìm đâu ra mà giới thiệu." Mộc Tình nói.
"Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, anh thật không ngờ có ngày cậu ta lại phải đi xem mắt do bị ép buộc thế này." Khang Ngự nói.
"Cứ cảm giác anh đang hả hê trước hoạn nạn của người khác ấy." Mộc Tình nói.
"Đó là tại vì em chưa thấy cái vẻ mặt của cậu ta khi nhận điện thoại của mẹ vào chiều nay đấy thôi, không thì em cũng sẽ y như anh thôi. Sao lúc đó lại không chụp lại được cái vẻ mặt khổ sở ấy nhỉ? Hơn nữa, những người hả hê trước hoạn nạn của cậu ta đâu chỉ có mỗi anh." Khang Ngự nhớ lại vẻ mặt Thành Phong chiều nay thì muốn cười.
"Em nghĩ quen được đám bạn xấu như mấy anh là bất hạnh lớn nhất đời cậu ta đấy." Mộc Tình nói.
"Nói đúng hơn thì chúng ta có một thằng bạn như cậu ta mới là bất hạnh lớn nhất đời mình đấy. Em không biết trước đây thằng nhóc đó đã làm tụi anh thê thảm đến mức nào đâu, nếu biết thì em sẽ không nghĩ vậy đâu." Khang Ngự nói.
"Trước đây cậu ta từng hãm hại các anh sao?" Mộc Tình nói.
"Hồi nhỏ cậu ta rất hay gây chuyện. Vì cậu ta mà ba đứa tụi anh gặp không ít tai vạ, nhờ ơn cậu ta mà trước đây bốn đứa tụi anh đều thành khách quen của văn phòng giáo viên. Còn chuyện bị gọi phụ huynh thì xảy ra như cơm bữa." Khang Ngự nói.
"Vậy xem ra Thành Phong hồi nhỏ cũng là một cậu bé nghịch ngợm nhỉ." Mộc Tình nói.
"Cậu ta đâu chỉ là nghịch ngợm! Đúng là một tiểu cao thủ gây rắc rối." Khang Ngự nói.
"Nhưng cũng vì thế mà mối quan hệ giữa các anh mới thân thiết như vậy, phải không?" Mộc Tình nói.
"Cũng đúng. Nếu không có một tiểu cao thủ gây chuyện như cậu ta thì tuổi thơ của bọn anh chắc sẽ nhàm chán lắm." Khang Ngự nói.
Bản quyền của chương này được độc quyền bởi truyen.free, xin quý độc giả ghé thăm để đọc trọn vẹn.