Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1502: Những Mầm Mống Thử Thách: Kiên Trì Kiến Tạo Nhân Gian Mới

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã nhuộm đỏ chân trời phía tây An Bình, nơi dòng sông vẫn miệt mài chảy xuôi, mang theo âm thanh vang vọng của "Bánh Xe Tương Trợ" vừa mới khởi động. Tiếng cối xay rào rào, tiếng nước chảy xiết và tiếng reo hò mãn nguyện của người dân hòa quyện vào nhau, tạo nên một khúc ca lao động và sáng tạo, một khúc ca của kỷ nguyên mới. Tạ Trần và Tiểu An đã rời đi, để lại phía sau cảnh tượng náo nhiệt ấy, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong không khí, như một lời hứa hẹn về những điều tốt đẹp hơn.

Bình minh hé rạng, xua tan màn sương mỏng còn vương trên những mái nhà ngói âm dương của Thị Trấn An Bình. Không khí ban mai trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng hương lúa mới. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, bước ra khỏi quán sách, theo sau là Tiểu An, đôi mắt lấp lánh sự tò mò. Hai thầy trò tản bộ qua con đường chính của thị trấn, nơi những cửa hàng đang dần mở cửa, tiếng rao hàng bắt đầu vang vọng, và những chuyến xe ngựa chất đầy hàng hóa lọc cọc lăn bánh.

Thị Trấn An Bình hôm nay có một sức sống mới, không còn vẻ trầm mặc cố hữu của những ngày còn vương vấn linh khí tiên đạo. Những người phàm nhân đã tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại trong chính cuộc sống đời thường, trong lao động và sáng tạo. Tạ Trần bước đi chậm rãi, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt, từng ngóc ngách của thị trấn. Anh thấy những nụ cười rạng rỡ hơn, những bước chân vững chãi hơn, và một tinh thần phấn chấn chưa từng có. Đây chính là những gì anh đã mong đợi, một nhân gian không còn vọng tưởng vào sức mạnh siêu nhiên, mà tự mình kiến tạo vận mệnh.

Họ rẽ vào một con đường nhỏ dẫn ra phía bờ sông, nơi những tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ gỗ đã bắt đầu vang lên từ sớm. Đó là khu vực mới được quy hoạch cho dự án thủy lợi tiếp theo của Lý Khang và Trần Linh. Sau thành công của "Bánh Xe Tương Trợ", nhóm thanh niên này đã không ngừng nghỉ, lập tức bắt tay vào một công trình lớn hơn: xây dựng hệ thống kênh mương dẫn nước từ thượng nguồn về các cánh đồng khô cằn và cải thiện việc tưới tiêu cho toàn bộ thị trấn. Đây là một dự án đầy tham vọng, đòi hỏi kỹ thuật phức tạp hơn nhiều so với việc chỉ xây một bánh xe nước.

Tiểu An kéo nhẹ vạt áo Tạ Trần, đôi mắt hướng về phía công trường đang dần hiện rõ. "Thưa tiên sinh, đây có phải là dự án mới của Lý Khang ca ca và Trần Linh tỷ tỷ không ạ? Con nghe nói họ muốn đưa nước về tận ruộng của các bác nông dân." Giọng cậu bé đầy hào hứng, sự tò mò của trẻ thơ không giấu diếm.

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt tay lên vai Tiểu An. Bàn tay anh gầy guộc nhưng ấm áp. "Đúng vậy, Tiểu An. Đó là một ý tưởng lớn, một giấc mơ có thể thay đổi cuộc sống của rất nhiều người. Nhưng con đường thực hiện giấc mơ ấy, e rằng không hề dễ dàng." Anh ngừng lại, ánh mắt nhìn về phía những người thợ đang hối hả làm việc. "Mỗi bước tiến của nhân gian đều bắt đầu từ những ước mơ nhỏ bé và bàn tay con người, Tiểu An à. Nhưng con đường đó không hề dễ dàng, bởi vì tự nhiên có những quy luật của riêng nó, và con người phải học cách thấu hiểu, hòa hợp với nó, thay vì cố chấp chinh phục."

Tiểu An ngước nhìn Tạ Trần, suy nghĩ về những lời của tiên sinh. Cậu bé đã quen với những lời nói sâu sắc, mang tính triết lý của Tạ Trần, và dần dần học được cách nghiền ngẫm chúng. "Vậy là, chúng ta không thể bắt tự nhiên nghe theo ý mình sao ạ?"

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy, không thể ép buộc. Nước chảy xuôi, gió thổi mây bay, đất đai dung dưỡng. Mỗi thứ đều có 'tính cách' của riêng nó. Con người có thể khéo léo uốn nắn, dẫn dắt, nhưng không thể hoàn toàn thay đổi bản chất của chúng. Nếu cố chấp đi ngược lại, sẽ chỉ gặp phải thất bại mà thôi."

Họ đã đến gần công trường. Một khung cảnh hối hả nhưng vẫn còn khá lộn xộn hiện ra trước mắt. Những cọc gỗ được đóng xuống, những đoạn kênh mương thô sơ đang dần hình thành. Lý Khang, với vóc dáng nhanh nhẹn, đang chỉ đạo một nhóm thợ nâng một đoạn máng dẫn nước bằng gỗ. Trần Linh, vẻ mặt tinh tế, tỉ mỉ hơn, đang kiểm tra bản vẽ, đôi khi lại cúi xuống đo đạc trên mặt đất. Và không xa đó, Kiệt, người thợ thủ công tài năng, đang tập trung vào việc đục đẽo một khối đá, chuẩn bị cho một đoạn ống dẫn đặc biệt.

Kiệt giờ đây đã khác xưa rất nhiều. Ánh mắt anh không còn vẻ u uất, ghen tỵ mà tràn đầy ánh sáng của sự ngưỡng mộ và khao khát học hỏi. Sau buổi nói chuyện với Tạ Trần và việc chứng kiến tinh thần sẻ chia của Thanh, Kiệt đã hoàn toàn thay đổi. Anh chủ động tìm đến Lý Khang và Trần Linh, đề nghị tham gia vào dự án với tư cách là một thợ thủ công chuyên về các kết cấu đòi hỏi sự chính xác và độ bền cao. Anh tin rằng, với kinh nghiệm và tay nghề của mình, anh có thể đóng góp vào việc xây dựng một hệ thống thủy lợi vững chắc, phục vụ cộng đồng. Tinh thần của anh giờ đây là sự cống hiến, không còn là sự ganh đua.

Tạ Trần và Tiểu An đứng quan sát từ một khoảng cách vừa đủ, không quá gần để làm phiền công việc của họ, cũng không quá xa để không thể cảm nhận được không khí nơi đây. Anh nhìn thấy sự nhiệt huyết toát ra từ Lý Khang, sự cẩn trọng của Trần Linh, và sự tập trung cao độ của Kiệt. Những con người này, không có chút linh lực nào, nhưng lại đang dùng trí tuệ và đôi tay của mình để viết nên những trang sử mới cho nhân gian, để định hình một kỷ nguyên mà ở đó, con người là trung tâm của mọi sự phát triển, không phải những vị tiên nhân hay phép thuật huyễn hoặc. Đây là sự kiên trì và khả năng học hỏi từ thất bại, là nền tảng cho sự phát triển vượt bậc về khoa học và kỹ thuật của văn minh phàm nhân trong tương lai.

Ánh nắng giữa trưa trở nên gay gắt, thiêu đốt cả không gian công trường. Mùi đất mới đào, mùi gỗ tươi và mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự sáng tạo và nỗ lực. Tuy nhiên, không khí hối hả ban sáng đ�� dần bị thay thế bằng một sự căng thẳng rõ rệt.

Tại một đoạn kênh mương vừa mới được lắp đặt, một sự cố đáng tiếc đã xảy ra. Lý Khang và Trần Linh, cùng với Kiệt và một vài thợ phụ, đang cố gắng điều hướng dòng nước từ một nhánh sông nhỏ vào kênh chính. Dòng nước ban đầu chảy khá êm đềm, nhưng khi đi qua một khúc cua gấp, áp lực đột ngột tăng lên. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, và một đoạn máng gỗ vừa được Kiệt gia cố đã bị nứt toác, nước phụt ra ngoài như một con mãnh thú thoát khỏi lồng.

Lý Khang vội vàng ra hiệu cho thợ khóa van nước, nhưng đã quá muộn. Dòng nước đục ngầu tràn ra, làm sạt lở một phần bờ đất vừa được đắp. Khuôn mặt Lý Khang biến sắc, anh vò đầu bứt tai, vẻ nhiệt huyết ban sáng giờ đã bị sự nản lòng thay thế. "Lại thất bại... Chúng ta đã tính toán kỹ lưỡng rồi mà!" Anh thốt lên, giọng nói xen lẫn sự thất vọng. "Bản vẽ đã được kiểm tra đi kiểm tra lại không biết bao nhiêu lần, vật liệu cũng đã chọn lựa kỹ càng..."

Trần Linh, dù cố giữ bình tĩnh hơn, nhưng đôi mày thanh tú cũng đã nhíu lại. Nàng cúi xuống kiểm tra đoạn máng bị vỡ, chạm vào vết nứt gồ ghề. "Có lẽ vật liệu này không đủ bền, Lý Khang. Hay áp lực nước ở khúc cua này quá lớn? Chúng ta đã không lường trước được sức mạnh thực sự của dòng chảy." Nàng ngẩng lên nhìn Lý Khang, ánh mắt thoáng chút bất lực.

Kiệt, người trực tiếp gia cố đoạn máng, thở dài thườn thượt. Tay anh vẫn còn lấm lem bùn đất và mạt gỗ. "Tôi đã thử mọi cách để mối nối được khít nhất, bền chắc nhất. Tôi còn dùng phương pháp ghép mộng tiên sinh Tạ Trần đã gợi ý cho tôi hôm trước, nhưng xem ra... sức bền của kim loại này, của loại gỗ này... quá yếu để chống lại dòng nước hung hãn." Anh nói, giọng đầy vẻ hối tiếc. Đối với một người thợ thủ công, việc sản phẩm của mình không đạt được mục đích là một sự thất bại lớn. Kiệt đã dốc hết tâm huyết vào việc này, cố gắng chứng tỏ bản thân không chỉ là một thợ kim hoàn mà còn là một người thợ có thể đóng góp vào các công trình lớn hơn. Anh đã học hỏi rất nhiều từ Thanh, nhưng dường như vẫn chưa đủ.

Từ xa, Tạ Trần và Tiểu An chứng kiến toàn bộ sự việc. Tiểu An, với đôi mắt tròn xoe, nhìn thấy rõ sự nản lòng trên khuôn mặt của Lý Khang và Trần Linh. Cậu bé quay sang Tạ Trần, giọng nói thoáng chút lo lắng. "Tiên sinh, họ có vẻ rất buồn. Liệu họ có bỏ cuộc không ạ?"

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu mọi suy tư trong lòng những người trẻ tuổi kia. Anh hiểu rõ cảm giác thất bại, sự nản lòng khi đối mặt với những thử thách dường như không thể vượt qua. Đó là một phần của hành trình khám phá, của quá trình trưởng thành. Sự kiên trì và khả năng học hỏi từ thất bại của nhóm Lý Khang, Trần Linh, Kiệt chính là nền tảng cho sự phát triển vượt bậc về khoa học và kỹ thuật của văn minh phàm nhân trong tương lai, nơi trí tuệ con người thay thế linh lực.

Trong khi đó, Lão Nông, người đã đứng quan sát từ đầu, giờ đây lắc đầu nguầy nguậy, nói nhỏ với một người hàng xóm đứng cạnh. "Thấy chưa? Làm gì có cái gì dễ dàng như cái bánh xe nước kia chứ. Tốn công tốn của, cuối cùng cũng đổ sông đổ biển. Ta đã nói rồi, làm cái gì cũng phải từ từ, phải thuận theo tự nhiên. Cứ thích làm những cái mới lạ, cuối cùng chỉ tổ rước họa vào thân thôi." Giọng ông già ẩn chứa sự quan ngại và một chút hoài nghi cố hữu của người dân đã quen với nếp sống cũ. Những lời nói ấy, dù nhỏ, nhưng lại mang một áp lực vô hình, đè nặng lên vai những người trẻ tuổi đang cố gắng thay đổi.

Lý Khang và Trần Linh cùng Kiệt ngồi sụp xuống bên cạnh đoạn máng vỡ, bàn bạc sôi nổi nhưng vẻ mặt vẫn lộ rõ sự mệt mỏi và thất vọng. Những mảnh gỗ vụn vương vãi quanh họ, như minh chứng cho sự đổ vỡ. Họ đã cố gắng sửa chữa, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng khi vật liệu tiếp tục vỡ vụn dưới áp lực của nước. Tạ Trần nhìn thấy điều đó, và anh biết rằng đây là lúc họ cần một sự định hướng, không phải bằng phép thuật, mà bằng trí tuệ.

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng con đường và những mái nhà, Lý Khang và Trần Linh, với vẻ mặt phờ phạc và đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi, ghé qua quán sách nhỏ của Tạ Trần. Họ không mang theo sách, mà chỉ mang theo nỗi thất vọng cùng cực sau một ngày làm việc không hiệu quả. Mùi trà thơm dịu nhẹ trong quán sách, cùng với sự tĩnh lặng của những giá sách cổ kính, tạo nên một không gian đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và căng thẳng nơi công trường.

Tạ Trần đang ngồi bên bàn trà, nhâm nhi chén trà nóng. Thấy hai người bước vào, anh mỉm cười nhẹ, vẫy tay mời họ ngồi xuống. "Trời đã tối rồi, hai con có vẻ đã có một ngày vất vả." Giọng anh trầm tĩnh, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn đang rối bời của họ.

Lý Khang thở dài thườn thượt, ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ. "Tiên sinh Tạ Trần, chúng tôi e rằng dự án này quá sức. Chúng tôi đã thử mọi cách, đã tính toán đến từng chi tiết nhỏ, nhưng những dòng nước cứ như có linh tính của riêng nó, không chịu nghe lời, cứ làm hỏng mọi thứ chúng tôi xây dựng." Anh nói, giọng đầy vẻ chán nản, khác hẳn với sự nhiệt huyết thường thấy. Đôi mắt anh trũng sâu, phản chiếu ánh đèn lồng mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ mệt mỏi.

Trần Linh đặt bản vẽ đã nhăn nhúm xuống bàn, vẻ tinh tế thường ngày giờ đây cũng bị che lấp bởi sự thất vọng. "Chúng tôi muốn từ bỏ... nhưng lại không cam lòng. Rất nhiều người dân, đặc biệt là Lão Nông và những người khác, cũng đã bắt đầu hoài nghi. Họ nói rằng chúng tôi đang tốn công tốn của, đi ngược lại tự nhiên. Tôi biết họ có lý, nhưng tôi vẫn tin rằng chúng tôi có thể làm được." Nàng ngừng lại, đưa tay vuốt nhẹ những nếp nhăn trên bản vẽ, như muốn xoa dịu những ước mơ đang chực tan vỡ. "Nhưng thật sự, chúng tôi không biết phải làm gì nữa. Nước quá mạnh, vật liệu không đủ bền, và dường như mọi tính toán của chúng tôi đều không ăn thua."

Tạ Trần lắng nghe một cách kiên nhẫn, ánh mắt anh vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Anh đưa chén trà cho Lý Khang và Trần Linh, làn khói trà ấm áp lan tỏa trong không gian. "Nước... là một vật thể vô hình, nhưng lại có sức mạnh vô biên. Nó có thể xói mòn đá cứng, nhưng cũng có thể luồn lách qua những khe hở nhỏ nhất. Nó có thể dữ dội như thác đổ, nhưng cũng có thể hiền hòa như suối reo. Các con có bao giờ nghĩ, thay vì bắt nó đi theo ý mình, sao không thử tìm hiểu 'ý' của nó?"

Lời nói của Tạ Trần như một làn gió nhẹ, thổi bay đi một phần nào đó gánh nặng trong lòng Lý Khang và Trần Linh. Họ nhìn nhau, ánh mắt thoáng chút bối rối. "Ý của nó?" Lý Khang lặp lại, như thể đang cố gắng nắm bắt một khái niệm xa lạ.

Tạ Trần khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Mỗi dòng chảy có một 'tính cách' riêng, tùy thuộc vào địa hình, vào lượng nước, vào thời tiết. Nếu muốn dẫn dắt nó, trước hết phải hiểu nó, phải học cách 'hòa hợp' với nó. Đừng cố gắng dùng sức mạnh để chế ngự, mà hãy dùng trí tuệ để dẫn dụ." Anh nhấp một ngụm trà, tiếp tục. "Chẳng phải Kiệt cũng từng nói rằng, khi chạm khắc, hắn luôn cố gắng hiểu 'linh hồn' của vật liệu sao? Mỗi loại gỗ, mỗi loại đá, mỗi loại kim loại đều có đặc tính riêng, có 'linh hồn' riêng. Dòng nước cũng vậy. Nếu các con cố gắng tạo ra một vật cản cứng nhắc để chặn đứng nó, nó sẽ tìm cách phá vỡ. Nhưng nếu các con tạo ra một lối đi uyển chuyển, thuận theo ý nó, nó sẽ chảy qua một cách êm đềm."

Trần Linh trầm ngâm suy nghĩ. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về việc con người nên sống thuận theo tự nhiên, không nên cưỡng cầu. Có lẽ, những thất bại vừa qua là do họ đã quá cố chấp, quá tin vào những con số và bản vẽ khô khan, mà quên đi việc quan sát và lắng nghe "tiếng nói" của tự nhiên.

Lý Khang cũng gãi đầu. "Vậy là, chúng tôi đã quá cứng nhắc? Chúng tôi luôn cố gắng bắt dòng nước phải đi theo đường thẳng chúng tôi vẽ ra, mà không quan tâm liệu con đường đó có thật sự phù hợp với bản chất của dòng chảy hay không?" Anh bắt đầu nhìn nhận vấn đề dưới một góc độ khác, một góc độ mà trước đây anh chưa từng nghĩ đến.

Tạ Trần mỉm cười, không nói thêm gì, chỉ rót thêm trà cho họ. Anh biết, những hạt giống triết lý đã được gieo, và giờ là lúc chúng cần thời gian để nảy mầm và đâm chồi trong tâm trí của những người trẻ tuổi này. Tư duy 'hiểu và hòa hợp' với tự nhiên, thay vì 'chinh phục' của Tạ Trần, sẽ là kim chỉ nam cho nhiều phát minh và triết lý sống của kỷ nguyên mới.

Lời gợi ý của Tạ Trần không phải là một giải pháp kỹ thuật cụ thể, mà là một sự thay đổi trong tư duy, một cách tiếp cận vấn đề hoàn toàn mới. Anh không trực tiếp can thiệp, nhưng lại định hình hướng đi cho sự sáng tạo của họ. Đây chính là "Vô Vi Chi Đạo" mà anh đã chọn, không hành động nhưng lại đạt được mục đích.

Buổi tối hôm đó, Lý Khang và Trần Linh rời quán sách của Tạ Trần với một tâm trạng hoàn toàn khác. Vẻ phờ phạc vẫn còn đó, nhưng thay vì sự nản chí, giờ đây đôi mắt họ đã ánh lên một tia sáng của sự suy tư và một hướng đi mới. Mùi trà thơm vẫn vương vấn trên áo họ, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những lời khuyên sâu sắc. Tiếng chim đêm hót đâu đó trong vườn, và cả thị trấn An Bình chìm trong sự tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí của những người trẻ tuổi, một dòng chảy ý tưởng mới đang bắt đầu cuộn trào.

Sáng hôm sau, khi sương sớm còn vương trên những mái nhà, Lý Khang, Trần Linh và Kiệt đã có mặt tại công trường sớm hơn mọi ngày. Không còn vẻ mệt mỏi hay thất vọng, thay vào đó là một tinh thần lạc quan và sự tập trung cao độ. Họ không vội vàng bắt tay vào sửa chữa đoạn máng bị vỡ, mà dành thời gian để quan sát.

Lý Khang đứng bên bờ sông, ánh mắt không còn nhìn vào bản vẽ mà nhìn thẳng vào dòng chảy. "Tiên sinh Tạ Trần nói đúng, chúng ta đã quá cứng nhắc. Chúng ta cần hiểu 'tính cách' của dòng nước này." Anh nói, giọng trầm ngâm. "Nó không phải là một thực thể vô tri, nó có sức mạnh, có quy luật riêng. Chúng ta phải học cách 'đối thoại' với nó."

Trần Linh cúi xuống, dùng tay chạm vào đất ẩm ướt ở bờ sông. "Và cả 'tính cách' của đất đai nữa. Có lẽ chúng ta cần một loại vật liệu khác, hoặc một cách gia cố khác để nó 'hòa nhập' tốt hơn với môi trường xung quanh, thay vì cố gắng tách biệt nó ra." Nàng bắt đầu phác thảo những ý tưởng mới lên một mảnh giấy, không còn là những đường thẳng tắp mà là những đường cong mềm mại hơn, mô phỏng theo dòng chảy tự nhiên.

Kiệt, với vẻ mặt đầy suy tư, cũng đã có những ý tưởng của riêng mình. Anh nhìn vào đoạn máng gỗ bị nứt, rồi lại nhìn xuống những phiến đá cuội tròn nhẵn dưới lòng sông. "Tôi có thể thử nung chảy kim loại này với một số loại quặng khác, để nó trở nên dẻo dai hơn, uốn lượn theo dòng chảy mà không bị gãy vỡ. Hoặc chúng ta có thể sử dụng những phiến đá được mài nhẵn, ghép lại với nhau theo một cách đặc biệt, để tạo thành một kết cấu có thể 'lướt' theo dòng nước, thay vì chống lại nó." Lời đề xuất của Kiệt không còn chỉ là về kỹ thuật, mà còn mang theo sự hiểu biết sâu sắc về vật liệu và tinh thần "hòa hợp" mà Tạ Trần đã gợi ý. Việc Kiệt chủ động tham gia và đề xuất giải pháp cho thấy sự phát triển của cá nhân trong cộng đồng, không chỉ là chuyên môn mà còn là tinh thần hợp tác, được Tạ Trần gieo mầm từ chương 1500.

Họ bắt đầu làm việc trở lại với một tinh thần hoàn toàn mới. Không còn tiếng búa đập mạnh mẽ mang tính cưỡng ép, mà thay vào đó là tiếng đục đẽo tỉ mỉ, tiếng bàn bạc nhỏ nhẹ, và những thử nghiệm cẩn trọng. Họ vẫn chưa thành công hoàn toàn, vẫn còn nhiều khó khăn phía trước, nhưng đã có một hướng đi rõ ràng hơn, một niềm hy vọng được nhen nhóm.

Từ quán sách của mình, Tạ Trần ngước nhìn về phía công trường. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cây, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường. Anh mỉm cười nhẹ. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách vẫn sẽ tiếp tục đến. Nhưng anh tin rằng, với trí tuệ, sự kiên trì và khả năng học hỏi từ thất bại, những con người phàm trần này sẽ kiến tạo nên một nhân gian vĩ đại, một kỷ nguyên mà ở đó, con người tìm thấy sự trọn vẹn ngay trong chính cuộc đời bình thường của mình, không cần đến phép thuật hay sự bất tử. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, vun đắp cho một thế giới mà ở đó, con người là trung tâm của mọi sự phát triển, bền vững hơn bất kỳ linh khí nào. Những mầm mống thử thách đã nảy sinh, nhưng cũng chính từ đó, những mầm non của trí tuệ và sự kiên cường sẽ vươn mình mạnh mẽ, kiến tạo nên nhân gian mới.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free