Nhân gian bất tu tiên - Chương 1503: Bàn Tay Kiến Tạo: Nhịp Cầu Kết Nối
Ánh ban mai xuyên qua tán lá, rọi những vệt sáng lấp lánh trên con đường đất ẩm. Tạ Trần đứng trên thềm quán sách, ngước nhìn về phía công trường cách đó không xa. Tiếng chim hót líu lo trong vòm cây cổ thụ, hòa cùng âm thanh đều đặn, nhịp nhàng của những nhát đục đẽo tỉ mỉ, tiếng bàn bạc khe khẽ, và những thử nghiệm cẩn trọng. Không còn sự vội vã hay tiếng búa đập mạnh mẽ mang tính cưỡng ép như những ngày trước, thay vào đó là một sự hòa hợp kỳ lạ giữa con người và thiên nhiên, giữa trí tuệ và dòng chảy của vạn vật.
Chỉ vài ngày sau lời gợi ý của Tạ Trần, và sau buổi sáng đầy suy tư tại bờ sông, Lý Khang, Trần Linh, và Kiệt đã thực sự tìm thấy một hướng đi mới. H��� không còn cố gắng "chinh phục" hay "ngăn chặn" dòng nước, mà học cách "đối thoại" với nó, để những công trình của mình trở thành một phần của tự nhiên, không phải là sự đối kháng. Kiệt đã dành trọn ba ngày đêm để thử nghiệm các loại quặng khác nhau, nung chảy chúng với kim loại sẵn có, cho ra đời một hợp kim mới dẻo dai hơn, có khả năng uốn lượn theo những đường cong tự nhiên mà không bị gãy vỡ. Cùng lúc đó, Thanh, người thợ cả giàu kinh nghiệm, vốn là một người thợ mộc tài ba, đã chủ động tìm đến, mang theo những kiến thức về cách gia cố nền móng bằng đá cuội và tre đan, tạo nên một kết cấu vững chắc nhưng vẫn mang vẻ mềm mại, uyển chuyển.
Sáng nay, Thị Trấn An Bình đón một ngày đặc biệt. Không khí hân hoan lan tỏa khắp nơi, như thể một lễ hội lớn sắp diễn ra. Tại bờ sông, nơi hệ thống thủy lợi mới đã hoàn thành, một đám đông náo nhiệt tụ tập. Tiếng reo hò, tiếng cười nói rộn ràng, và cả tiếng vỗ tay vang vọng. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thư Đồng Tiểu An, người đang hào hứng kéo tay anh về phía đám đông.
"Tiên sinh, nhìn kìa! Nước chảy kìa!" Tiểu An reo lên, đôi mắt sáng rực. Cậu bé chỉ tay về phía chiếc bánh xe nước khổng lồ, làm bằng gỗ lim chắc chắn, đang quay đều đặn, chậm rãi nhưng đầy uy lực. Nước từ con sông An Bình, vốn nổi tiếng là hung dữ vào mùa lũ, nay được dòng máng dẫn vào một cách nhẹ nhàng, hiền hòa, đổ xuống những cối xay bên bờ, và từ đó tỏa đi khắp các cánh đồng khô hạn. Không còn tiếng ồn ào chát chúa của những cối xay cũ kỹ, thay vào đó là âm thanh êm tai của dòng nước vỗ vào bánh xe, hòa cùng tiếng nghiến đều đặn của những khối đá xay, như một bản giao hưởng của sự sống và lao động. Mùi lúa mới xay thơm lừng, quyện với mùi đất ẩm và hơi nước mát lành, lan tỏa khắp không gian.
Lý Khang, Trần Linh và Kiệt đứng cạnh hệ thống, gương mặt lấm lem mồ hôi nhưng rạng rỡ niềm vui. Bên cạnh họ là Lão Nông, với chiếc nón lá quen thuộc, đôi mắt nhăn nheo ánh lên niềm tự hào không giấu giếm.
"Cuối cùng thì chúng ta cũng thành công!" Lý Khang cất giọng, tiếng anh vang vọng giữa tiếng reo hò của dân làng. "Nhờ vào sự kiên trì của mọi người, và cả những lời khuyên quý báu của tiên sinh Tạ Trần!" Anh quay đầu, ánh mắt tìm kiếm Tạ Trần trong đám đông, nở một nụ cười chân thành.
Trần Linh tiếp lời, giọng nàng tuy nhỏ nhẹ nhưng đầy tự tin: "Đây không chỉ là thành quả của riêng chúng tôi, mà là của tất cả. Từ những người góp sức, đến những người tin tưởng và ủng hộ. Chính sự đồng lòng đã biến điều không thể thành có thể!" Nàng chỉ vào dòng nước đang chảy, rồi đến những cánh đồng đã bắt đầu xanh tươi trở lại nhờ hệ thống thủy lợi này.
Lão Nông, với vẻ mặt phúc hậu, giơ cao chiếc nón lá. "Đúng là trí tuệ con người không thua kém gì tiên pháp!" Ông hô lớn. "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Nhưng giờ đây, những giọt mồ hôi ấy đã được đền đáp xứng đáng. Thật là một phép màu của nhân gian!"
Tạ Trần, đứng khuất sau một gốc cây cổ thụ, khẽ vuốt tóc Tiểu An. Đôi mắt anh sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có th�� nhìn thấu mọi sự. Anh mỉm cười nhẹ, không tiến lên phía trước để nhận lấy những lời tán dương, bởi anh hiểu rằng, thành công này không phải là của riêng anh, mà là của chính những con người phàm trần này. Họ đã tự mình tìm ra con đường, tự mình kiến tạo nên tương lai.
"Tiên sinh, bánh xe nước này quay bằng gì vậy?" Tiểu An tò mò hỏi, ngước đôi mắt to tròn lên nhìn Tạ Trần. "Sao nó lại không cần linh khí như những phép thuật con từng nghe?"
Tạ Trần khẽ xoa đầu cậu bé. "Nó quay bằng sức nước, Tiểu An. Dòng nước chảy xiết có một sức mạnh tiềm ẩn, tự nhiên. Con người chỉ là học cách 'thuận theo' sức mạnh ấy, dẫn dắt nó để làm việc cho mình, chứ không phải 'tạo ra' sức mạnh." Anh giải thích, giọng trầm ấm. "Cũng như chúng ta vậy, mỗi con người đều có một sức mạnh bên trong, không cần phải là linh khí hay phép thuật. Đó là trí tuệ, là sự kiên trì, là lòng đoàn kết. Khi chúng ta biết cách khai thác những điều đó, chúng ta có thể làm nên những điều vĩ đại, thậm chí còn hơn cả phép thuật."
Anh nhìn dòng nư���c chảy và tiếng cối xay đều đặn, ánh mắt xa xăm. Trong thế giới Thập Phương Nhân Gian, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, nơi linh khí ngày càng mỏng, con người đang dần quên đi sự phụ thuộc vào những điều thần bí, siêu nhiên. Họ đang tìm lại chính mình, tìm lại sức mạnh từ bên trong. Sự thành công của 'Bánh Xe Tương Trợ' này, dù nhỏ bé, nhưng lại là một trong nhiều bước khởi đầu cho sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân. Nó minh chứng rằng, trí tuệ con người hoàn toàn có thể thay thế linh lực tiên đạo, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Tạ Trần nhận thấy rằng, tư duy 'hiểu và hòa hợp' với tự nhiên, thay vì 'chinh phục', chính là kim chỉ nam cho nhiều phát minh và triết lý sống của kỷ nguyên này. Anh tin rằng, những hạt giống của sự tự lực, của tinh thần hợp tác, sẽ tiếp tục nảy mầm và phát triển mạnh mẽ.
***
Buổi trưa hôm đó, một cuộc họp mặt cộng đồng được tổ chức tại sân đình Thị Trấn An Bình. Nắng gắt, nhưng những cơn gió nhẹ từ phía sông thổi vào mang theo chút hơi nước mát lành, làm dịu đi cái nóng oi ả. Thị Trưởng Thành, với vóc dáng béo tốt và bộ quan phục sang trọng, đứng trên bục cao, vẻ mặt phúc hậu nhưng có chút lo âu. Bên cạnh ông là Lý Khang và Trần Linh, cả hai đều mặc những bộ áo vải đơn giản nhưng toát lên vẻ trí tuệ và kiên định.
"Hỡi các vị hương thân phụ lão, cùng toàn thể bà con Thị Trấn An Bình!" Thị Trưởng Thành cất giọng, tiếng ông vang vọng khắp sân đình. "Hôm nay, chúng ta hân hoan chào đón thành công của hệ thống 'Bánh Xe Tương Trợ', một công trình đã mang lại no ấm cho nhiều gia đình. Đó là minh chứng cho sự đồng lòng và trí tuệ của người dân chúng ta. Nhưng, nhân gian không ngừng vận động, và chúng ta cũng không thể dừng lại."
Ông hắng giọng, ánh mắt lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở hàng ghế đầu, nơi Thanh và các thợ cả khác đang ngồi. Thanh, người đàn ông trung niên với dáng người chắc khỏe, đôi tay chai sạn nhưng khéo léo, ánh mắt sắc sảo, đang chăm chú lắng nghe.
Thị Trưởng Thành tiếp tục: "Dòng sông An Bình là nguồn sống của chúng ta, nhưng cũng là một thử thách. Vào mùa mưa lũ, nó chia cắt hai bờ, khiến việc giao thương, đi lại gặp rất nhiều khó khăn, thậm chí còn gây ra những tai họa đáng tiếc. Vì vậy, sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, Lý Khang và Trần Linh đã đề xuất một dự án lớn lao hơn nữa... đó là xây dựng một cây cầu vững chắc bắc qua dòng sông An Bình!"
Tiếng xì xào nổi lên trong đám đông. Ban đầu là sự hào hứng, rồi nhanh chóng chuyển thành những tiếng bàn tán lo ngại. Một cây cầu lớn bắc qua sông An Bình hung dữ là điều mà bao thế hệ đã mơ ước, nhưng chưa ai dám thực hiện.
Lý Khang bước lên phía trước, trải một bản vẽ sơ bộ của cây cầu lên một tấm ván gỗ lớn. "Cây cầu này sẽ là huyết mạch mới của trấn ta, không chỉ giúp việc giao thương thuận lợi hơn, mà còn kết nối hai bờ sông, mang lại sự an toàn và phồn thịnh cho toàn bộ vùng đất này." Anh nói, giọng đầy nhiệt huyết.
Trần Linh bổ sung, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm túc hơn. "Tuy nhiên, thưa bà con, đây là một dự án vô cùng phức tạp và đầy thách thức. Chúng ta cần vật liệu đặc biệt, có khả năng chịu đựng sức nước và thời tiết khắc nghiệt. Kỹ thuật xây dựng cũng phức tạp hơn nhiều so với hệ thống thủy lợi vừa rồi. Chúng ta sẽ phải đào móng sâu hơn, gia cố chắc chắn hơn, và tính toán mọi yếu tố từ dòng chảy, sức gió, đến địa chất."
Một dân làng rụt rè cất tiếng hỏi: "Liệu chúng ta có đủ sức làm được không? Xây cầu bắc qua sông lớn như vậy, e là... khó khăn lắm thay."
Một người khác phụ họa: "Phải cần bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu công sức chứ? Có khi cả đời người cũng chưa xây xong được một cái móng!"
Những tiếng bàn tán, xì xào ngày càng lớn. Vẻ lo ngại hiện rõ trên nhiều gương mặt. Thị Trưởng Thành nhíu mày, rõ ràng ông cũng đã lường trước được điều này.
Thanh, thợ cả, chăm chú xem xét bản vẽ. Đôi lúc ông gật gù, đôi lúc lại cau mày suy nghĩ, tay khẽ vuốt chòm râu bạc. Ông không nói gì, nhưng ánh mắt sắc sảo của ông đã quét qua từng chi tiết trên bản vẽ, như thể đang hình dung từng bước thi công.
Tạ Trần, đứng ở rìa đám ��ông, không nói một lời. Anh chỉ lắng nghe và quan sát phản ứng của mọi người. Anh nhìn thấy sự hân hoan ban đầu, rồi đến sự hoài nghi, lo lắng, và cả nỗi sợ hãi trước một thách thức quá lớn. Con người, dù đã đạt được một chút thành công, vẫn luôn bị trói buộc bởi những giới hạn trong suy nghĩ của mình. Họ tin vào những gì họ đã thấy, đã làm được, nhưng lại e dè trước những điều chưa từng có tiền lệ. Tạ Trần hiểu rằng, đây không chỉ là một dự án xây dựng, mà còn là một cuộc thử thách ý chí, một bước nhảy vọt trong tư duy của cộng đồng. Cây cầu này không chỉ bắc qua sông, mà còn phải bắc qua những nghi ngại, những giới hạn tự đặt ra của chính con người. Anh tự hỏi, liệu những mầm mống trí tuệ và kiên cường đã nảy nở, có đủ sức để vươn mình, kiến tạo nên điều vĩ đại này chăng? Đây chính là một bài toán khác của "Nhân Đạo", nơi sức mạnh tập thể và trí tuệ phàm nhân phải giải quyết vấn đề, thay thế quyền năng tiên đạo.
***
Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm vàng cả kh��ng gian, một nhóm người dân đã tập trung tại bờ sông. Không khí không còn ồn ào náo nhiệt như buổi sáng, thay vào đó là sự nghiêm túc, tập trung. Thanh, với vẻ mặt cương nghị, đứng trước đám đông. Ông không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ đi thẳng vào vấn đề, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục.
"Bà con ạ, cây cầu này không phải để khoe khoang, mà là để nối liền. Nối liền hai bờ, nối liền lòng người, và nối liền tương lai. Đây không chỉ là cây cầu, mà là lời hứa của chúng ta với tương lai. Ai có sức, góp sức! Ai có kinh nghiệm, chia sẻ kinh nghiệm!"
Ông bắt đầu phân chia nhiệm vụ một cách rành mạch. "Những người khỏe mạnh, hãy tập trung vào việc đào nền móng. Đất ở đây mềm, nhưng chúng ta cần phải đào sâu đến tầng đá cứng. Lý Khang, Trần Linh sẽ chỉ đạo việc tính toán vị trí và độ sâu. Những người có kinh nghiệm về đá, hãy chuẩn bị những tảng đá lớn, vuông vắn để gia cố móng. Và những người thợ mộc, hãy chuẩn bị những thân cây gỗ lim chắc chắn nhất để làm trụ tạm."
Kiệt, với v�� mặt đầy hăng hái, không đợi ai phân công đã xung phong: "Thanh lão tiền bối, để con và nhóm thợ trẻ phụ trách việc vận chuyển gỗ và đá. Chúng con khỏe, vác nặng không thành vấn đề!" Từ một người ban đầu có chút ghen tỵ, Kiệt giờ đây đã hoàn toàn hòa nhập, trở thành một thành viên tích cực, chăm chỉ và đầy nhiệt huyết của cộng đồng. Sự phát triển này, Tạ Trần biết, chính là kết quả của việc gieo mầm ý chí và tinh thần hợp tác từ những ngày đầu.
Thanh gật đầu tán thưởng, rồi quay sang Lý Khang và Trần Linh: "Hai vị tiểu huynh đệ, ta sẽ cùng các ngươi xem xét lại bản vẽ, đặc biệt là phần móng trụ. Chúng ta cần tính toán thật kỹ lưỡng để nó có thể đứng vững trước mọi phong ba bão táp."
Lý Khang và Trần Linh cung kính lắng nghe. Dù là những người trẻ tuổi với kiến thức mới mẻ, họ vẫn biết cách học hỏi từ những kinh nghiệm quý báu của người đi trước. Sự kết hợp giữa trí tuệ hiện đại và kinh nghiệm truyền thống chính là chìa khóa cho sự thành công của dự án này.
Dưới sự chỉ đạo của Thanh và hai vị kỹ sư trẻ, những người dân bắt đầu vào việc. Tiếng cuốc xẻng va vào đất, tiếng người bàn bạc nhỏ nhẹ, tiếng hò nhau khiêng vác những thân cây gỗ lớn. Không có một chút than vãn hay oán trách nào, chỉ có sự cần mẫn và tinh thần hợp tác. Ánh hoàng hôn phản chiếu lên những vệt mồ hôi trên trán họ, biến những người lao động bình thường trở thành những bức tượng sống động, biểu trưng cho ý chí và sức mạnh của nhân gian. Mùi đất ẩm quyện với mùi gỗ mới và mùi hương trầm nhẹ từ những ngôi nhà gần đó tạo nên một không khí lao động vừa thiêng liêng vừa gần gũi.
Tạ Trần đứng trên một gò đất cao, dõi theo công việc đang diễn ra ở bờ sông. Đôi mắt anh ánh lên vẻ chiêm nghiệm sâu sắc. Anh nhìn những bàn tay phàm tục đang miệt mài kiến tạo, cảm nhận được một dòng chảy sức mạnh mới, không đến từ linh khí hay những phép tắc cao siêu của tiên đạo, mà từ sự đoàn kết, sự kiên trì và trí tuệ của con người.
Sự thành công của dự án cầu này, Tạ Trần nhận thấy, không chỉ là một công trình vật chất đơn thuần. Nó còn là một biểu tượng, một minh chứng hùng hồn cho sự gắn kết và tự lực của kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Vai trò của Thanh, không chỉ là một thợ cả, mà còn là một người thầy, một người truyền đạt kinh nghiệm quý báu cho thế hệ trẻ, sẽ là hình mẫu cho sự phát triển của các thế hệ nghệ nhân và kỹ sư trong tương lai. Anh nhận thấy, những câu chuyện về sự hợp tác và vượt khó này chính là "Nhân Đạo" mà anh hằng mong đợi, và nó sẽ tiếp tục phát triển theo những cách không ngờ.
Tạ Trần cảm thấy hài lòng trước sự trỗi dậy mạnh mẽ của "Nhân Đạo," nhưng vẫn giữ sự trầm tư về con đường phía trước của nhân loại. Thách thức kỹ thuật và vật liệu trong việc xây dựng cây cầu lớn này chỉ là khởi đầu. Liệu khi những công trình lớn hơn, những vấn đề phức tạp hơn nảy sinh, con người có thể luôn giữ vững được tinh thần đoàn kết, sự kiên trì và trí tuệ này không? Liệu họ có thể vượt qua những lo ngại ban đầu và sự thiếu kinh nghiệm để tạo nên một khối đoàn kết vững chắc mãi mãi? Anh biết rằng, những thách thức lớn hơn sẽ còn đến. Nhưng nhìn những con người cần mẫn dưới ánh hoàng hôn, anh tin tưởng rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, vun đắp cho một thế giới mà ở đó, con người là trung tâm của mọi sự phát triển, bền vững hơn bất kỳ linh khí nào. Những mầm mống thử thách đã nảy sinh, nhưng cũng chính từ đó, những mầm non của trí tuệ và sự kiên cường sẽ vươn mình mạnh mẽ, kiến tạo nên nhân gian mới, từng viên gạch, từng nhịp cầu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.