Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1558: Nước Nguồn Đồng Vọng: Bài Học Về Sự Chia Sẻ

Đêm đã về. Những ánh đèn lồng lung linh khắp phố Thương Mại Kim Long, phản chiếu xuống mặt sông Vọng Giang lấp lánh. Tạ Trần ngồi đó, giữa không gian yên bình của quán trà, cảm nhận dòng chảy của cuộc sống, của con người. Anh biết rằng, thế giới này không cần những vị tiên nhân xa vời để được cứu rỗi. Nó cần những con người bình thường, với trái tim ấm áp, với lòng dũng cảm bình dị, để tạo nên những điều phi thường. Và đó chính là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi mỗi phàm nhân đều có thể là một anh hùng, theo cách của riêng mình.

Sáng hôm sau, mặt trời vừa vươn mình khỏi rặng núi phía Đông, những tia nắng vàng óng ả đã rải đều trên mái ngói rêu phong của Thôn Vân Sơn. Không khí trong lành, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi đất nồng nồng sau một đêm tĩnh lặng. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh biếc ven suối, tiếng gà gáy eo óc từ xa xăm vọng lại, cùng tiếng trẻ con nô đùa rộn rã đã phá vỡ sự yên bình của buổi sớm mai. Dòng suối nhỏ, mạch nguồn chính nuôi dưỡng toàn bộ ruộng đồng và sinh hoạt của thôn làng, vẫn róc rách chảy, khúc khuỷu uốn lượn qua những thửa ruộng bậc thang xanh mướt. Đây là một khung cảnh quen thuộc, thấm đẫm vẻ thanh tĩnh và gần gũi với thiên nhiên, nơi mà cuộc sống của phàm nhân diễn ra một cách chậm rãi, tuần hoàn theo nhịp điệu của đất trời.

Thế nhưng, sự yên bình đó chẳng duy trì được bao lâu. Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả một góc trời, những âm thanh vui tươi dần bị lấn át bởi tiếng người gào thét, tranh cãi gay gắt. Tại một khúc quanh của con suối, nơi dòng nước chảy qua một đoạn đất bằng phẳng trước khi chia nhánh vào các kênh mương tưới tiêu, hai nhóm thanh niên đang đứng đối đầu nhau, ánh mắt tóe lửa. Lý Thụ, một thanh niên vóc dáng khỏe mạnh, da rám nắng vì thường xuyên làm việc đồng áng, đứng ở phía thượng nguồn, tay chống nạnh, vẻ mặt đầy bướng bỉnh và tức giận. Khuôn ngực vạm vỡ của hắn phập phồng theo từng nhịp thở dốc, hai tay siết chặt thành nắm đấm, những đường gân xanh nổi rõ trên cánh tay. Áo vải thô của hắn dính đầy bùn đất, như minh chứng cho sự lao động vất vả, nhưng cũng ẩn chứa sự cố chấp không thể lay chuyển.

Đối diện với Lý Thụ là Vương Khang, một thanh niên có vẻ ngoài thư sinh hơn, nhưng ánh mắt lại đầy sự bất mãn và lo lắng cho gia đình. Hắn tuy không có vóc dáng cường tráng như Lý Thụ, nhưng đôi mắt lại sắc bén, giọng nói gay gắt không kém. Chiếc áo vải của hắn tuy không dính bùn nhưng lại nhăn nhúm, biểu hiện của một đêm dài trằn trọc. "Các ngươi ở hạ nguồn, không làm gì cũng có nước. Chúng ta đổ mồ hôi cải tạo ruộng đất, lấy nhiều hơn một chút thì có gì sai?", Lý Thụ gầm lên, tiếng hắn vang vọng giữa không gian yên ả của thôn làng, phá tan mọi sự thanh bình. Hắn chỉ tay về phía những thửa ruộng khô cằn hơn của mình, như muốn chứng minh sự hy sinh và nỗ lực của mình. "Mấy ngày nay nước cạn, ruộng nhà ta gần như nứt nẻ hết rồi, không lấy thêm thì lấy gì mà sống?"

Vương Khang giận dữ đáp trả, giọng nói cao vút vì uất ức: "Nói hay lắm! Ruộng đất của các ngươi là đất, ruộng đất của chúng ta không phải đất sao? Nước là của chung, sao các ngươi dám lén lút đắp đập, chuyển hướng? Đừng tưởng chúng ta không biết!" Hắn chỉ về phía một đống đá và cành cây khô được xếp sơ sài ở một nhánh suối phụ, rõ ràng là để chuyển dòng chảy chính về phía ruộng của nhóm thượng nguồn. Hành động này không chỉ thể hiện sự bất công mà còn là một sự vi phạm trắng trợn cái luật bất thành văn về việc chia sẻ nguồn nước trong làng.

Xung quanh, những người dân làng khác, đa phần là những người đã có tuổi, gương mặt khắc khổ vì sương gió và lo toan cuộc sống, đang đứng nhìn với vẻ lo lắng. Họ xì xào bàn tán, tiếng than thở nhỏ nhưng đủ để cảm nhận được sự bất lực và mệt mỏi. "Lại cãi nhau nữa rồi...", một bà lão rụt rè nói, tay nắm chặt vạt áo. "Nước ít thế này, làm sao đủ dùng đây? Ruộng đồng héo úa, mùa màng thất bát thì biết lấy gì mà ăn?" Những ánh mắt của họ dao động giữa hai nhóm thanh niên đang tranh cãi, không biết nên đứng về phía nào, hay làm cách nào để hóa giải sự căng thẳng đang ngày càng dâng cao.

Lý Thụ và Vương Khang không để tâm đến những lời xì xào đó. Sự tức giận đã che mờ lý trí của họ. Lý Thụ giận dữ bước tới, đẩy mạnh vào vai Vương Khang. "Ngươi có tin ta đánh cho ngươi một trận không? Đừng có mà ăn nói xấc láo!" Vương Khang loạng choạng, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng, ánh mắt vẫn đầy thách thức. "Đánh đi! Để xem ai là kẻ sai trái!" Một vài người dân làng lớn tuổi hơn, cố gắng can ngăn. "Thôi đi các con! Nước là của trời, ai cũng cần mà! Đừng vì chút chuyện này mà tổn thương hòa khí của làng xóm!" Tuy nhiên, lời nói của họ dường như không có trọng lượng trong không khí căng thẳng đến tột độ ấy. Những thanh niên khác của mỗi nhóm cũng bắt đầu xô đẩy nhau, lời qua tiếng lại, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn, đáng lẽ không nên có trong một thôn làng yên bình như Thôn Vân Sơn. Tiếng nước suối róc rách dường như cũng trở nên yếu ớt hơn, như thể đang than thở cho sự chia rẽ của những con người sống dựa vào nó. Mùi đất ẩm và cỏ cây vẫn còn đó, nhưng giờ đây bị lẫn lộn với mùi tức giận và sự bức bối của con người, tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó tả.

Cách đó không xa, tại rìa Thôn Vân Sơn, bên cạnh con đường mòn dẫn vào làng, Quán Sách của Tạ Trần vẫn yên tĩnh như mọi ngày. Kiến trúc gỗ đơn giản, trang nghiêm nhưng không hề xa cách, hòa mình vào khung cảnh thiên nhiên xanh mát. Mùi giấy cũ, mực và chút gỗ đàn hương thoang thoảng lấp đầy không gian, tạo nên một bầu không khí thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào đang diễn ra ở con suối. Bên trong quán, Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố giản dị, đang ngồi cạnh cửa sổ, tay lật từng trang sách cũ kỹ. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi một phần khuôn mặt thanh tú, nhưng không che giấu được sự bình thản toát ra từ con người anh.

Bên cạnh Tạ Trần, Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú chép bài. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhưng giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng. Cậu bé ngẩng đầu lên, nét mặt đầy băn khoăn: "Tiên sinh, họ lại cãi nhau vì nước ạ? Nước ít thế này, biết làm sao đây?" Tiếng cãi vã từ con suối vọng đến tai họ, dù đã bị giảm đi nhiều bởi khoảng cách, nhưng vẫn đủ để nhận ra sự căng thẳng trong đó. Tiểu An từng chứng kiến nhiều lần những cuộc tranh cãi tương tự, và mỗi lần như vậy, cậu bé đều cảm thấy một nỗi bất lực. Nước là nguồn sống, và khi nguồn sống bị đe dọa, con người dường như dễ dàng đánh mất sự bình tĩnh, sự thấu hiểu.

Tạ Trần khẽ đặt sách xuống, không vội vàng, đôi mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con đường đất mòn dẫn vào làng, nơi những người dân làng vẫn đang vật lộn với những mưu sinh giản dị. "Nước là nguồn sống, tranh chấp là lẽ thường tình," giọng anh trầm tĩnh, không một chút biểu cảm dao động, như thể đang nói về một điều hiển nhiên của lẽ trời đất. "Nhưng các ngươi có bao giờ hỏi, nước này chảy từ đâu tới, và vì sao lại ít đi không?" Lời nói của Tạ Trần không phải là một câu hỏi trực tiếp dành cho Tiểu An, mà là một sự gợi mở, một lời chất vấn cho tất cả những ai đang mắc kẹt trong vòng xoáy của tranh chấp. Anh không chỉ đơn thuần nhìn vào bề mặt của vấn đề, mà luôn đào sâu vào cái gốc rễ, cái căn nguyên của mọi sự.

Một lát sau, nhóm thanh niên, vẫn còn ấm ức, đi ngang qua quán sách. Họ đã tạm dừng cuộc cãi vã, có lẽ vì mệt mỏi hoặc vì không tìm được tiếng nói chung, nhưng gương mặt ai nấy đều hằm hằm, đầy vẻ oán giận. Một số người dân làng, những người đã quen thuộc với Tạ Trần và tin tưởng vào trí tuệ của anh, ngần ngại lại gần, cúi đầu chào rồi hỏi ý kiến. Một người dân lớn tuổi, râu tóc đã bạc phơ, thở dài nói: "Tiên sinh nói chí phải... nhưng chúng tôi chỉ thấy nước tự nhiên chảy, nào có nghĩ sâu xa đến thế. Giờ nước ít đi, mọi người đều lo lắng, rồi sinh ra cãi vã, biết làm sao đây?" Ánh mắt ông lão tràn đầy sự tuyệt vọng, sự bất lực của một phàm nhân trước những biến cố của tự nhiên và sự ích kỷ của con người.

Tạ Trần không vội trả lời, anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, chỉ khẽ nhấp thêm một ngụm trà. Mùi hương dịu nhẹ của trà Phổ Nhĩ cổ thụ lan tỏa trong không gian, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng còn vương vấn trong không khí. Anh biết rằng, việc đưa ra một giải pháp trực tiếp lúc này chẳng khác nào dập lửa bằng nước, chỉ giải quyết được nhất thời mà không thể chữa trị tận gốc. Cái mà họ cần, không phải là một vị cứu tinh, mà là một sự thức tỉnh. "Chuyện gì cũng có căn nguyên của nó. Nếu chỉ nhìn vào ngọn mà không tìm hiểu gốc rễ, thì dù có phân chia được hôm nay, ngày mai vẫn sẽ tái diễn. Đây không phải là vấn đề của nước, mà là vấn đề của sự thấu hiểu." Tạ Trần chậm rãi nói, giọng anh như một dòng suối mát lành, thấm vào lòng người nghe. "Chi bằng, hãy cùng nhau đi tìm hiểu, tự mình nhìn thấy, tự mình suy xét."

Lời nói của anh nhẹ nhàng, không mang theo bất kỳ mệnh lệnh hay áp đặt nào, nhưng lại có sức nặng phi thường, khiến những người nghe phải suy ngẫm. Lý Thụ, người ban đầu vẫn còn hậm hực, nét mặt đầy cau có, bỗng nhiên khẽ nhíu mày. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt bắt đầu lướt qua những người bạn đang đứng xung quanh, rồi lại nhìn về phía dòng suối đang chảy yếu ớt. "Tìm hiểu nguồn gốc...?", hắn lẩm bẩm, như đang tự hỏi chính mình. Lời nói của Tạ Trần đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm của sự tò mò, một tia hy vọng về một cách giải quyết khác, không phải bằng sức mạnh hay sự cố chấp. Vương Khang, đứng bên cạnh, cũng im lặng. Vẻ bức xúc trên gương mặt hắn dần được thay thế bằng một sự đăm chiêu. Hắn ngước nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm thêm lời giải đáp, nhưng Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt khuyến khích, như muốn nói rằng câu trả lời không nằm ở anh, mà ở chính hành động của họ. Tạ Trần hiểu rằng, đây chính là lúc để những hạt mầm 'Nhân Đạo' được gieo trồng, để con người tự mình tìm ra chân lý, tự mình gánh vác trách nhiệm. Anh không cần phải là một vị tiên nhân để ban phát phép màu, anh chỉ cần là một người dẫn đường, một ngọn đèn soi sáng.

Sáng hôm sau, một không khí khác lạ bao trùm Thôn Vân Sơn. Không còn tiếng cãi vã ồn ào, thay vào đó là sự tĩnh lặng đầy mong chờ. Lý Thụ và Vương Khang, cùng với một vài thanh niên khác, đã tập hợp lại ở đầu làng. Ban đầu, họ vẫn còn chút ngượng ngùng, ánh mắt tránh né nhau, nhưng lời nói của Tạ Trần đêm qua đã ghim chặt vào tâm trí họ, thôi thúc họ hành động. Họ quyết định cùng nhau ngược dòng suối, đi sâu vào rừng Thanh Phong – nơi được cho là thượng nguồn của Suối Nguồn Linh Tuyến. Không khí buổi sáng trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa cỏ dại. Tiếng chim hót ríu rít chào đón ngày mới, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa như đang gọi mời. Bầu trời quang đãng, những tia nắng sớm xuyên qua tán lá cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn phủ đầy lá khô.

Hành trình đi sâu vào rừng không hề dễ dàng. Những con đường mòn nhỏ dần biến mất, thay vào đó là những lối đi hiểm trở, gai góc. Họ phải len lỏi qua những bụi cây rậm rạp, vượt qua những con dốc đá lởm chởm. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán, nhưng không ai kêu ca. Sự tò mò và khao khát tìm ra lời giải đáp đã thay thế sự tức giận và cố chấp của ngày hôm trước. Lý Thụ, với sức vóc của mình, đi đầu, dùng tay gạt những cành cây vướng víu. Vương Khang, dù có vẻ thư sinh hơn, nhưng cũng không hề kém cạnh, cẩn thận quan sát xung quanh, ghi nhớ từng dấu vết.

Họ đi được một đoạn khá xa, men theo tiếng nước chảy ngày càng rõ hơn. Bỗng Lý Thụ dừng lại, ánh mắt hắn mở to. "Thì ra là khúc cây này làm tắc nghẽn...", hắn lẩm bẩm, chỉ vào một cây cổ thụ bị đổ ngang dòng suối, thân cây to lớn chắn gần hết dòng chảy, chỉ để lại một khe hở nhỏ cho nước lách qua. Nước ở đây dường như bị ứ đọng lại, tạo thành một vũng nhỏ, sau đó mới khó khăn chảy tiếp. "Hèn gì nước chảy yếu thế!" Hắn tiến đến gần, dùng tay đẩy thử, nhưng khúc cây quá lớn, không thể nhúc nhích.

Vương Khang cũng tiến lại gần, nhìn kỹ hơn. Hắn nhận ra những dấu vết của thời gian, của những trận mưa bão đã làm cây đổ. "Không chỉ vậy đâu," Vương Khang nói, ánh mắt lướt qua một nhánh suối nhỏ hơn bên cạnh, nơi trước đây vẫn chảy mạnh nhưng giờ đây lại bị bùn đất và lá cây mục lấp gần hết. "Nhìn kìa, phía bên kia có một nhánh suối nhỏ đã bị bùn đất lấp gần hết. Trước đây nó vẫn chảy mạnh mà. Chắc là do những trận mưa lớn cuốn đất đá xuống." Hắn quỳ xuống, dùng tay bới nhẹ lớp bùn đất, lộ ra dòng nước trong veo đang cố gắng len lỏi phía dưới.

Một thanh niên khác trong nhóm, trầm ngâm nhìn cảnh tượng đó, khẽ lắc đầu. "Chẳng trách tiên sinh bảo chúng ta tìm hiểu. Không đi thì không biết..." Lời nói của anh ta như một tiếng chuông cảnh tỉnh cho tất cả. Họ đã quá bận rộn với việc tranh giành phần nước ít ỏi, mà không hề nghĩ đến việc tìm hiểu nguyên nhân vì sao nước lại ít đi. Sự kiện này không phải là do ai đó cố tình chiếm đoạt, mà là một vấn đề tự nhiên, kết hợp với sự thiếu quan tâm của con người. Cảm giác xấu hổ và hối hận bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ.

Từ đối thủ, hai nhóm thanh niên dần dần trở thành những người đồng hành. Họ bắt đầu hợp tác, cùng nhau tìm cách khơi thông dòng chảy. Lý Thụ dùng sức mạnh để đẩy những tảng đá lớn, Vương Khang dùng sự khéo léo để dọn dẹp bùn đất và cành cây nhỏ. Mồ hôi vẫn chảy, nhưng giờ đây là mồ hôi của sự hợp tác, của sự nỗ lực chung. Họ thảo luận với nhau, không còn những lời lẽ gay gắt mà thay vào đó là những ý kiến đóng góp, những kế hoạch hành động. "Chúng ta có thể dùng những sợi dây thừng này để kéo khúc cây ra khỏi dòng chính," Lý Thụ đề xuất, ánh mắt đã không còn vẻ bướng bỉnh mà thay vào đó là sự tập trung. "Còn nhánh suối này, chúng ta cần phải đào sâu hơn một chút, để nước có thể chảy mạnh trở lại."

Vương Khang gật đầu đồng ý, hắn còn đưa ra ý tưởng: "Khi trở về, chúng ta nên báo cho dân làng biết, và cùng nhau định kỳ lên đây kiểm tra, dọn dẹp. Nước là của chung, và chúng ta phải cùng nhau bảo vệ nó." Lời nói của hắn nhận được sự đồng tình từ tất cả mọi người. Họ còn phát hiện ra những dấu vết của việc khai thác gỗ hoặc hái lượm thảo dược không cẩn thận đã ảnh hưởng đến mạch nước ngầm, gây ra sự xói mòn đất, khiến bùn đất dễ dàng lấp đầy các nhánh suối. Đây là một bài học sâu sắc về sự tác động của con người đến môi trường, và trách nhiệm của mỗi cá nhân trong việc bảo vệ nguồn tài nguyên thiên nhiên.

Dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng, hình ảnh những thanh niên của Thôn Vân Sơn cùng nhau lao động, cùng nhau khơi thông dòng suối, trở nên đẹp đẽ một cách lạ thường. Không có phép thuật, không có tu vi, chỉ có sức người, ý chí và tinh thần hợp tác. Từng chút một, dòng suối trở nên thông thoáng hơn, nước chảy mạnh hơn, tiếng róc rách vui tai hơn. Mùi nước trong lành, mùi đất ẩm và linh thảo hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác thư thái, mát mẻ, xoa dịu mọi mệt mỏi. Họ đã tìm thấy "gốc rễ" của vấn đề, không chỉ là nguyên nhân vật lý của việc thiếu nước, mà còn là nguyên nhân sâu xa hơn trong nhận thức và hành động của con người. Sự thấu hiểu này, đối với họ, còn quý giá hơn bất kỳ dòng nước nào. Họ biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nhưng họ đã tìm thấy con đường đúng đắn.

Vài ngày sau, khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời Thôn Vân Sơn, Lý Thụ và Vương Khang trở về làng. Trên mặt họ không còn vẻ giận dữ hay bức xúc của những ngày trước, mà thay vào đó là sự mệt mỏi nhưng cũng đầy vẻ phấn chấn, một niềm tự hào thầm lặng. Họ đã cùng nhau lao động cật lực, khơi thông những vật cản, dọn dẹp những nhánh suối bị lấp. Dòng suối nhỏ chảy qua làng giờ đây đã mạnh hơn, trong trẻo hơn, tiếng nước róc rách ngân vang như một bản nhạc vui tươi. Dân làng, đứng đợi ở ven suối, chứng kiến sự thay đổi rõ rệt của dòng nước, và cả sự thay đổi trong thái độ của hai nhóm thanh niên.

Lý Thụ và Vương Khang tập hợp dân làng lại. Không còn những lời lẽ gay gắt, Lý Thụ đứng thẳng người, giọng nói tuy vẫn hơi khàn khàn vì mệt mỏi, nhưng tràn đầy sự chân thành và hối lỗi. "Chúng ta đã sai khi chỉ nhìn vào phần nước của riêng mình, mà không đi tìm hiểu nguyên nhân gốc rễ. Nước là của chung, và chúng ta phải cùng nhau bảo vệ nó." Hắn kể lại chi tiết những gì họ đã khám phá ở thượng nguồn: những khúc cây đổ chắn dòng, những nhánh suối bị bùn đất lấp, và cả những dấu vết của việc khai thác thiếu ý thức đã ảnh hưởng đến mạch nước ngầm. Khuôn mặt rám nắng của hắn giờ đây không còn vẻ bướng bỉnh mà thay vào đó là sự trưởng thành, chín chắn.

Vương Khang tiếp lời, giọng nói của hắn cũng đã mất đi sự bức xúc, thay vào đó là sự điềm tĩnh và lý lẽ. "Từ nay, chúng ta sẽ cử người luân phiên lên thượng nguồn kiểm tra, và tất cả sẽ cùng nhau dọn dẹp khi cần. Nước không còn là của riêng ai, mà là trách nhiệm chung của cả Thôn Vân Sơn này." Hắn đưa ra một kế hoạch chi tiết, không chỉ về việc phân chia nước công bằng dựa trên lượng nước thực tế và nhu cầu của từng khu vực, mà còn về việc cùng nhau bảo vệ và duy trì nguồn suối, tránh những hành động vô ý làm ảnh hưởng đến dòng chảy. Kế hoạch của họ không chỉ giải quyết vấn đề trước mắt mà còn hướng đến sự bền vững lâu dài, một cái nhìn xa hơn về mối quan hệ giữa con người và tự nhiên.

Dân làng, lắng nghe những lời lẽ rõ ràng và đầy trách nhiệm của hai thanh niên, đều đồng lòng tán thành. Tiếng vỗ tay vang lên, xen lẫn những tiếng reo hò "Đúng vậy! Đúng vậy! Lý Thụ nói đúng, Vương Khang nói đúng!" Không khí vui vẻ, hợp tác, tràn đầy hy vọng thay thế hoàn toàn sự căng thẳng của những ngày trước. Những người già gật gù mãn nguyện, những người phụ nữ nở nụ cười rạng rỡ, và những đứa trẻ vô tư nô đùa bên dòng suối đã mạnh trở lại.

Giữa những tiếng reo hò và tiếng cười nói vui vẻ từ phía con suối, Tạ Trần vẫn ngồi yên trong Quán Sách. Anh không ra ngoài để chứng kiến cảnh tượng đó, cũng không cần phải nghe bất kỳ lời cảm ơn nào. Từ vị trí của mình, anh chỉ cần lắng nghe những âm thanh vọng lại, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí của làng, và khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Nụ cười ấy không phải là sự tự mãn, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người và sự vận hành của vạn vật.

Anh khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống bàn, tiếp tục lật những trang sách đang đọc dở. Với Tạ Trần, đây không chỉ là một cuộc tranh chấp nguồn nước được giải quyết. Đó là một minh chứng hùng hồn cho triết lý 'Nhân Đạo' mà anh đã kiên trì truyền bá. Nó cho thấy rằng, con người không cần đến sức mạnh phi phàm của tiên thuật để giải quyết vấn đề, mà cần đến trí tuệ, sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn và tinh thần hợp tác. Sự thay đổi trong suy nghĩ của Lý Thụ và Vương Khang, từ cố chấp đến thấu hiểu và trách nhiệm, chính là hạt giống 'Nhân Đạo' đang nảy mầm trong lòng thế hệ trẻ, định hình một xã hội mới – một xã hội không cần đến tiên đạo để tồn tại và phát triển.

Việc giải quyết thành công xung đột này bằng trí tuệ, sự thấu hiểu và hợp tác, thay vì sức mạnh hay quyền lực, báo hiệu một kỷ nguyên 'Nhân Gian Bất Tu Tiên' nơi những giá trị nhân văn được đề cao. Bài học về việc tìm hiểu 'gốc rễ' của vấn đề, không chỉ đối với dòng suối mà còn đối với mọi mâu thuẫn trong cuộc sống, sẽ trở thành nền tảng cho sự phát triển của cộng đồng. Cái nắm tay hòa giải giữa Lý Thụ và Vương Khang dưới ánh hoàng hôn không chỉ là biểu tượng cho sự hàn gắn của một thôn làng, mà còn là dấu hiệu cho sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những giá trị nhân văn mà Tạ Trần đã truyền bá sẽ trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi mỗi phàm nhân đều có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free