Nhân gian bất tu tiên - Chương 1559: Dòng Chảy Tri Thức: Hợp Lực Khai Nguyên
Bình minh vừa ló dạng, trải tấm lụa vàng nhạt lên những sườn núi xanh thẳm của Thôn Vân Sơn. Sương mai vẫn còn vương vấn trên những mái nhà tranh nhuộm màu thời gian, bảng lảng như những giấc mơ còn sót lại từ đêm qua. Không khí trong lành, mang theo hơi đất ẩm và mùi cỏ cây non tơ, được điểm xuyết bởi tiếng chim hót ríu rít từ rừng sâu vọng lại. Tiếng suối róc rách không ngừng nghỉ, ngân vang như một bản nhạc chào đón ngày mới, mạnh mẽ và trong trẻo hơn hẳn sau những nỗ lực khơi thông hôm qua. Đâu đó, tiếng gà gáy xé tan màn tĩnh mịch, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu.
Trước quán sách nhỏ của Tạ Trần, Thư Đồng Tiểu An đã thức dậy từ sớm. Cậu bé gầy gò, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự hiếu học, đang cẩn thận dùng chiếc chổi tre quét dọn những chiếc lá khô rụng vương vãi trên thềm đá. Từng nhát chổi của Tiểu An đều gọn gàng, như thể cậu bé đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng, giữ gìn sự thanh tịnh cho không gian tri thức này. Thỉnh thoảng, cậu lại ngước đôi mắt tò mò nhìn về phía con đường mòn dẫn vào làng, nơi những thanh niên của Thôn Vân Sơn đang tụ tập.
Lý Thụ và Vương Khang, cùng với vài thanh niên khác, đứng đó, ánh mắt họ không còn vẻ căng thẳng hay bực bội của những ngày trước. Thay vào đó là một sự trầm tư, pha lẫn chút mệt mỏi sau một ngày dài lao động, nhưng rõ ràng nhất là ánh sáng của sự quyết tâm và một niềm hy vọng vừa được nhen nhóm. Gương mặt khắc khổ của Lý Thụ vẫn còn in hằn dấu vết của những lo toan cuộc sống, nhưng đôi mắt hắn giờ đây đã bớt đi vẻ hoài nghi, thay vào đó là sự chân thành và một niềm tin mới mẻ. Vương Khang, với thân hình cường tráng, đứng cạnh Lý Thụ, vẻ nóng nảy thường ngày đã được thay thế bằng sự điềm tĩnh lạ thường. Cả hai đều hướng về quán sách, chờ đợi một điều gì đó, hay đúng hơn là một lời xác nhận, một sự chỉ dẫn cuối cùng từ người mà họ bắt đầu kính trọng.
Tạ Trần, với bộ áo vải bố cũ kỹ màu sắc nhã nhặn, bước ra hiên. Dáng người anh gầy gò, không hề có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng bước đi lại vô cùng vững chãi, thanh thoát. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, như thể có thể nhìn thấu vạn vật. Anh không vội vàng, mà thong thả đặt một chiếc ghế tre ra hiên, tay cầm một cuốn sách cũ đã sờn gáy, chậm rãi lật dở vài trang trước khi ngước nhìn những người thanh niên đang chờ đợi.
Tiểu An thấy Tạ Trần ra, vội vàng đặt chổi xuống, chạy đến bên cạnh anh, ánh mắt ngưỡng mộ. Tạ Trần khẽ mỉm cười, xoa đầu cậu bé. "Sớm vậy, Tiểu An. Có điều gì khiến con bận tâm sao?"
Tiểu An lắc đầu, nhưng rồi lại gật nhẹ. "Không ạ, tiên sinh. Con chỉ... con muốn nghe xem các huynh ấy sẽ nói gì."
Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lý Thụ và Vương Khang đến gần.
Lý Thụ hít một hơi thật sâu, tiến lên một bước. Giọng hắn trầm ấm, nhưng vẫn giữ sự khiêm nhường. "Thưa tiên sinh Tạ, chúng con đã suy nghĩ kỹ lời người nói tối qua. Về cái đạo lý 'tìm hiểu gốc rễ', và cả cái cách 'nhân quả' vận hành. Chúng con nhận ra rằng, đúng là chỉ nhìn vào phần nước của mình mà không hiểu rõ toàn bộ dòng chảy, thì tranh chấp sẽ chẳng bao giờ dứt. Chúng con muốn đi ngược dòng suối một lần nữa, không phải chỉ để khơi thông, mà là để tìm hiểu cặn kẽ, để hiểu rõ cái 'mạch' của nó, cái 'gốc' của nó. Để xem, ngoài những gì đã thấy, liệu còn điều gì chúng con đã bỏ sót, điều gì có thể làm tốt hơn nữa, để nguồn nước này không chỉ đủ cho hôm nay, mà còn bền vững cho mai sau."
Vương Khang tiếp lời, giọng hắn trầm hơn, nhưng đầy sự chân thành. "Dù trước đây có chút bất đồng, có chút nóng nảy, nhưng chúng con hiểu rằng nếu không tìm ra gốc rễ vấn đề, nếu không thấu hiểu nhau, thì dù có bao nhiêu sức mạnh, tranh cãi sẽ không bao giờ dứt, và lòng người sẽ càng ngày càng xa cách. Chúng con muốn đi, để không chỉ tìm nước, mà còn tìm ra một cái cách sống, cách cùng tồn tại tốt hơn cho cả Thôn Vân Sơn này."
Tạ Trần lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng gương mặt thanh niên, dường như đang đọc được những suy nghĩ, những chuyển biến tinh tế trong nội tâm họ. Khi Lý Thụ và Vương Khang dứt lời, anh khẽ gật đầu, khóe môi hé nở một nụ cười nhẹ, không phải nụ cười của sự tán thưởng mà là sự thấu hiểu sâu sắc.
"Tìm hiểu gốc rễ là đạo lý của vạn vật," Tạ Trần cất giọng trầm, điềm tĩnh, lời nói không nhanh không chậm, nhưng lại vang vọng trong không gian buổi sáng tĩnh mịch, "Nước chảy từ nguồn, tâm người cũng vậy. Dòng suối có mạch nguồn của nó, con người có 'căn nguyên' của mình. Hiểu được nguồn gốc, thấu được căn nguyên, thì mọi vấn đề, mọi chấp niệm, tự khắc sẽ có lời giải. Các con đã nhận ra điều ấy, đó là một bước tiến lớn, lớn hơn cả việc khơi thông hàng trăm mét suối."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt nhìn về phía Rừng Thanh Phong, nơi bình minh đang chiếu rọi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên nền xanh thẫm. "Tự nhiên có đạo của tự nhiên, nhân gian có đạo của nhân gian. Chuyện nước non, thoạt nhìn chỉ là vật chất, nhưng suy cho cùng, lại là chuyện lòng người. Lòng người thanh tĩnh, thì nước sẽ trong. Lòng người chia rẽ, thì nước cũng hóa đục. Cái mà các con tìm kiếm không chỉ là dòng nước, mà còn là sự hòa hợp của lòng người, là cái 'Nhân Đạo' đơn sơ nhất."
Tạ Trần nhìn lại nhóm thanh niên, ánh mắt anh động lại vẻ khích lệ. "Hãy đi, và dùng mắt thấy, tai nghe, tâm cảm nhận. Đừng chỉ nhìn vào những gì đã biết, hãy lắng nghe cả những lời thì thầm của gió, của đá, của cây rừng. Mỗi hòn đá, mỗi nhánh cây, mỗi dòng chảy nhỏ đều có câu chuyện của riêng nó, đều là một phần của tổng thể. Hiểu được những câu chuyện ấy, các con sẽ hiểu được dòng suối, và rộng hơn, hiểu được cách vạn vật vận hành. Đó là một hành trình, không chỉ tìm nước, mà còn tìm về chính mình, tìm về cái 'chân' của cuộc sống bình thường."
Những lời của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là một sự gợi mở, một cánh cửa tri thức được hé mở, mời gọi họ bước vào. Nó không cung cấp đáp án, mà khơi gợi sự tò mò, sự tự vấn, và quan trọng nhất là sự chủ động tìm kiếm của chính họ.
"Con có thể đi cùng không ạ, tiên sinh?" Tiểu An không kìm được sự háo hức, đôi mắt sáng lên. Cậu bé đã chăm chú lắng nghe từng lời của Tạ Trần, và cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ muốn chứng kiến hành trình khám phá này.
Tạ Trần nhìn Tiểu An, rồi lại nhìn Lý Thụ và Vương Khang. "Hành trình này, không chỉ cần sức lực, mà còn cần cả sự quan sát tinh tường và khả năng ghi nhớ. Tiểu An, con đã học được rất nhiều từ sách vở, nhưng nhân gian là một cuốn sách lớn hơn vạn lần. Con có muốn trở thành người ghi chép lại những điều mắt thấy tai nghe, để sau này có thể cùng mọi người đúc kết thành bài học cho đời sau không?"
Tiểu An gật đầu lia lịa, vẻ mặt hớn hở. "Dạ, con muốn ạ! Con sẽ ghi chép thật cẩn thận!"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, rồi lấy từ trong quán ra một chiếc túi vải nhỏ, đựng vài chiếc bánh nướng khô và một chai nước suối. "Vậy thì hãy đi cùng các huynh. Nhưng nhớ, quan sát là chính, đừng gây cản trở. Và hãy học cách lắng nghe, không chỉ bằng tai, mà bằng cả tâm trí." Anh đưa chiếc túi cho Tiểu An, dặn dò cẩn thận. "Lương khô này đủ cho con và các huynh dùng tạm. Đi đường cẩn thận."
Lý Thụ và Vương Khang, cùng nhóm thanh niên khác, đã chuẩn bị sẵn cuốc, xẻng, và vài vật dụng đơn giản khác như dây thừng, gùi tre. Những vật dụng này thoạt nhìn có vẻ thô sơ, nhưng lại là những công cụ thiết yếu để đối phó với địa hình hiểm trở và những vật cản tự nhiên. Họ không mang theo bất cứ thứ gì phô trương, chỉ là những thứ cần thiết cho một hành trình lao động thuần túy.
Trước khi khởi hành, Lý Thụ và Vương Khang quay lại, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần. "Chúng con xin ghi nhớ lời tiên sinh."
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt anh dõi theo họ.
Nhóm thanh niên bắt đầu khởi hành, băng qua những con đường mòn nhỏ dẫn vào Rừng Thanh Phong. Con đường ban đầu còn khá rõ ràng, len lỏi giữa những thửa ruộng bậc thang xanh mướt, nơi sương sớm vẫn còn đọng lại trên từng ngọn lúa. Dần dần, con đường trở nên hẹp hơn, lẩn khuất vào sâu trong những lùm cây rậm rạp, nơi ánh nắng mặt trời chưa thể xuyên thấu hoàn toàn. Tiếng nói cười của họ dần nhỏ lại, thay vào đó là tiếng bước chân vững chãi và âm thanh xào xạc của lá cây dưới gót giày.
Tạ Trần nhìn theo bóng dáng họ khuất dần sau những tán lá. Anh không nói gì thêm, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại để lại dư vị thanh tao. Trong tâm trí anh, đây không chỉ là một chuyến đi tìm nguồn nước. Đây là một cuộc hành trình khám phá bản thân, khám phá khả năng của con người khi được dẫn dắt bởi trí tuệ và sự thấu hiểu, thay vì bởi quyền lực hay sức mạnh phi phàm. Hạt giống 'Nhân Đạo' anh đã gieo trồng đang bắt đầu nảy mầm, không phải bằng những phép màu hay sự can thiệp trực tiếp, mà bằng cách khơi gợi sự tự chủ, sự hợp tác và lòng trắc ẩn trong mỗi con người. Đó chính là ý nghĩa của 'phá cục', không phải phá bỏ bằng bạo lực, mà phá bỏ những chấp niệm, những giới hạn trong suy nghĩ, để mở ra một kỷ nguyên mới, nơi mỗi phàm nhân đều có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình.
***
Càng tiến sâu vào Rừng Thanh Phong, không khí càng trở nên trong lành và mát mẻ hơn, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng và hương lá cây mục nồng nàn. Ánh nắng mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tán lá dày đặc, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất rừng. Tiếng chim hót vẫn ríu rít, nhưng giờ đây còn có thêm tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, và tiếng suối chảy róc rách, lúc gần lúc xa, như dẫn lối cho những bước chân khám phá. Rừng Thanh Phong hoang sơ và hùng vĩ, không hề có dấu vết của kiến trúc nhân tạo, chỉ có những con đường mòn nhỏ do người dân địa phương thường xuyên qua lại để kiếm củi, hay những hang động tự nhiên ẩn mình sau những vách đá rêu phong.
Nhóm thanh niên, dẫn đầu bởi Lý Thụ và Vương Khang, cẩn trọng tiến bước. Ban đầu, sự im lặng và những ánh mắt dè chừng vẫn còn đó, một chút gợn của những bất đồng hôm trước chưa hoàn toàn tan biến. Họ đi theo dòng suối, ngược lên thượng nguồn, nơi dòng chảy bắt đầu yếu dần, chia thành nhiều nhánh nhỏ. Địa hình ngày càng trở nên phức tạp, với những đoạn đường dốc trơn trượt do đất đá ẩm ướt, những bụi cây rậm rạp che khuất lối đi, và những tảng đá lớn nằm chắn ngang dòng.
"Chỗ này có vẻ là do một trận mưa lớn làm lở đá, chắn mất một phần dòng chảy," Lý Thụ lên tiếng, chỉ vào một khối đá lớn nằm chặn ngang một nhánh suối, khiến nước phải đổi hướng, chảy xiết vào một khe hẹp khác. Hắn dùng cuốc thăm dò, cố gắng ước lượng khối lượng và độ vững chắc của tảng đá. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên gương mặt khắc khổ của hắn, nhưng ánh mắt lại rất tập trung.
Vương Khang tiến đến gần, dùng sức lực của mình thử đẩy tảng đá. "Nó nặng quá, không thể đẩy đi một mình được. Nhưng nhìn xem, phía bên kia, có một mạch nước nhỏ bị vùi lấp. Nó có vẻ là một nguồn bổ sung quan trọng." Hắn chỉ vào một khu vực đất đá lở, nơi có một dòng nước nhỏ len lỏi ra, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi lớp đất đá dày đặc. Hắn đã từng đi qua đây nhiều lần để săn bắn, nhưng chưa bao giờ để ý kỹ đến chi tiết nhỏ này. Giờ đây, với mục đích khác, cái nhìn của hắn cũng trở nên khác biệt.
Một thanh niên khác, tên Hùng, gật gù. "Đúng vậy, và nhìn xem, phía bên kia, có một mạch nước nhỏ bị vùi lấp. Nó có vẻ là một nguồn bổ sung quan trọng." Hắn chỉ vào một khu vực đất đá lở, nơi có một dòng nước nhỏ len lỏi ra, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi lớp đất đá dày đặc. "Trước đây chúng ta chỉ chú ý đến dòng chính mà bỏ qua những chi tiết nhỏ này. Ai mà ngờ được, những dòng nước bé tí thế này lại có thể góp phần lớn đến tổng thể."
Tiểu An, cầm trên tay một cuốn sổ nhỏ và cây bút lông, cẩn thận ghi chép lại tất cả những gì mọi người nói, vẽ phác thảo sơ lược về địa hình và vị trí của các chướng ngại vật. Đôi mắt cậu bé không ngừng quan sát, từ những gợn sóng nhỏ trên mặt nước, đến những vệt rêu xanh bám trên đá, hay những gốc cây cổ thụ vươn mình sừng sững. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là việc ghi chép, mà là việc học hỏi từ thực tế, từ những bài học mà thiên nhiên và con người cùng nhau tạo nên.
"Phải rồi, nếu khơi thông nó, và chỉnh lại dòng chảy chỗ này, nước sẽ không bị lãng phí nhiều như trước," một thanh niên khác tên Bách nói thêm, sau khi quan sát kỹ lưỡng. Hắn là người có kinh nghiệm về việc xây dựng kênh mương nhỏ trong làng, nên có cái nhìn khá thực tế về dòng chảy. "Chỉ cần chúng ta cùng nhau hợp sức, dùng xẻng đào bới, chắc chắn sẽ khơi thông được."
Sự hợp tác bắt đầu hình thành một cách tự nhiên. Không còn ai giữ thái độ đối đầu hay nghi ngờ. Thay vào đó, họ bắt đầu trao đổi, chỉ dẫn cho nhau, mỗi người đóng góp một phần kiến thức và sức lực của mình. Lý Thụ, với kiến thức về địa hình và khả năng phán đoán hướng chảy của nước, bắt đầu vạch ra kế hoạch. Vương Khang, với sức khỏe và kinh nghiệm làm việc nặng nhọc, dẫn dắt những người khác di chuyển đá.
"Chúng ta cần một người đứng trên cao để quan sát tổng thể, xem dòng chảy sẽ đi về đâu khi tảng đá này được gỡ bỏ," Lý Thụ nói, chỉ lên một mỏm đá cao hơn một chút.
"Tôi lên cho," Vương Khang nhanh chóng đáp lời, không hề do dự. Hắn leo lên mỏm đá một cách nhanh nhẹn, quan sát toàn cảnh và chỉ dẫn. "Được rồi, Lý Thụ, đẩy từ phía bên trái trước. Nhẹ nhàng thôi, đừng để nó lăn xuống vực."
Tiếng cuốc xẻng bắt đầu vang lên lách cách, xen lẫn tiếng thở dốc và những tiếng hô hào khích lệ. Họ cùng nhau đào bới đất đá, cẩn thận dịch chuyển từng khối đá nhỏ, rồi đến khối đá lớn. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo, nhưng không ai phàn nàn. Càng làm, họ càng cảm thấy gắn kết hơn. Những câu chuyện về làng, về gia đình, về những ước mơ nhỏ bé bắt đầu được chia sẻ trong lúc nghỉ ngơi, phá vỡ những rào cản vô hình đã tồn tại bấy lâu.
Trong quá trình làm việc, họ còn phát hiện ra những cành cây lớn bị đổ ngang dòng suối, do những trận gió bão trước đó. Những cành cây này không chỉ cản trở dòng chảy mà còn tạo thành những khu vực nước đọng, dễ phát sinh rong rêu và bùn đất. Họ cùng nhau dùng rìu chặt, dùng dây thừng kéo những cành cây ra khỏi dòng suối.
Tiểu An, mặc dù sức lực có hạn, nhưng cũng không ngừng giúp đỡ những việc nhỏ. Cậu bé mang nước cho mọi người, nhặt những hòn đá nhỏ vướng víu, và ghi chép lại những điều họ khám phá được. Cậu ghi lại cách dòng nước tìm đường đi qua những khe đá, cách cây cối bám rễ vào đất để giữ dòng, và cả cách những con người, bằng sự hợp tác, có thể thay đổi cục diện.
Giữa trưa, họ dừng lại ăn lương khô mà Tạ Trần đã chuẩn bị. Vị bánh nướng dù đơn giản, nhưng trong cái đói và cái mệt, nó trở nên ngon lạ thường. Họ ngồi quây quần bên nhau, dưới bóng cây cổ thụ, lắng nghe tiếng suối chảy đều đều, cảm nhận sự mát lạnh của làn gió rừng. Lúc này, không còn sự phân biệt giữa "phía Đông" và "phía Tây", chỉ còn những người con của Thôn Vân Sơn, cùng chung một mục đích.
Lý Thụ nhìn Vương Khang, khẽ mỉm cười. "Trước đây, tôi cứ nghĩ rằng chỉ cần tranh giành cho đủ phần của mình là được. Nhưng giờ thì tôi hiểu, nước này không phải của riêng ai, mà là của chung cả làng. Nếu nguồn nước yếu đi, thì dù có tranh giành thế nào, cuối cùng tất cả chúng ta đều thiệt thòi."
Vương Khang gật đầu đồng tình. "Tôi cũng vậy. Cứ nghĩ rằng phải giữ chặt lấy phần mình, không để ai lấn át. Nhưng khi nhìn thấy những gì xảy ra ở thượng nguồn này, mới thấy rằng cái nhìn của mình quá thiển cận. Vấn đề không phải là ai lấy bao nhiêu, mà là nguồn nước có đủ hay không, và chúng ta có cùng nhau bảo vệ nó hay không."
Họ còn phát hiện ra những dấu vết của việc khai thác thiếu ý thức của một số người dân trong quá khứ, như việc chặt phá cây rừng quá mức ở ven suối, khiến đất dễ bị xói mòn và lấp vào dòng chảy. Hay việc một vài hộ gia đình tự ý đào những kênh dẫn nước nhỏ không hợp lý, làm phân tán dòng chính. Những phát hiện này không nhằm mục đích đổ lỗi, mà để họ có cái nhìn toàn diện hơn về nguyên nhân gốc rễ của vấn đề.
Buổi chiều tà, khi ánh nắng bắt đầu ngả vàng và xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng dài trên mặt đất, công việc của họ đã gần hoàn tất. Dòng suối nhỏ bị vùi lấp đã được khơi thông, hòa vào dòng chính, làm cho dòng chảy mạnh mẽ hơn. Những tảng đá lớn đã được dịch chuyển, tạo ra một con đường thông thoáng cho nước. Những cành cây đổ đã được dọn dẹp. Họ không chỉ khơi thông, mà còn tính toán để điều chỉnh một cách hợp lý, xây dựng lại những bờ kè tạm bằng đá cuội và thân cây nhỏ để hướng dòng nước đi theo một lộ trình tối ưu hơn, giảm thiểu sự lãng phí và xói mòn.
Cả nhóm mệt nhoài, nhưng trên gương mặt mỗi người đều rạng rỡ niềm vui và sự tự hào. Họ đã không chỉ giải quyết được vấn đề nước, mà còn học được một bài học vô cùng quý giá về sự hợp tác, sự thấu hiểu và trách nhiệm chung. Cái nắm tay chặt của Lý Thụ và Vương Khang, không cần nói ra lời, đã nói lên tất cả sự hàn gắn và đoàn kết. Họ đã vượt qua những bất đồng, những định kiến, để cùng nhau kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn cho cộng đồng.
***
Mặt trời lặn dần phía Tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thôn Vân Sơn bằng những gam màu rực rỡ của hoàng hôn. Ánh sáng vàng cam huyền ảo trải dài trên những thửa ruộng bậc thang, phản chiếu lấp lánh trên mặt nước suối. Dòng nước được khơi thông, sau một ngày dài nỗ lực, giờ đây chảy về làng mạnh mẽ và ổn định, tiếng róc rách không còn là tiếng thoi thóp mà là khúc ca của sự sống, của sự dồi dào. Nó lấp đầy các kênh dẫn phụ đã được cải tạo, len lỏi vào từng ngóc ngách của làng, mang theo sự mát lành và hy vọng.
Người dân làng, với sự tò mò và niềm hy vọng, đổ ra bờ suối. Họ đứng đó, mắt dõi theo dòng nước, rồi vỡ òa trong niềm vui sướng khi chứng kiến cảnh dòng nước dồi dào hơn hẳn những ngày trước. Tiếng reo hò vang lên, xen lẫn những tràng vỗ tay ròn rã. Trẻ con vô tư nô đùa bên bờ suối, vốc nước mát lạnh vung vãi, tiếng cười trong trẻo hòa cùng tiếng nước chảy.
Lý Thụ và Vương Khang cùng nhóm thanh niên bước vào làng, thân hình lấm lem bùn đất và mồ hôi, nhưng gương mặt họ rạng rỡ niềm vui và sự thấu hiểu. Họ đã không chỉ hoàn thành nhiệm vụ, mà còn hoàn thành một chặng đường nội tâm.
"Nước về rồi! Nhiều hơn trước rất nhiều!" Một người dân làng reo lên, giọng đầy hân hoan.
"Thanh niên chúng ta giỏi quá! Nhờ có Lý Thụ và Vương Khang hợp sức, Thôn Vân Sơn lại có nước dùng rồi!" Một người phụ nữ khác nói, ánh mắt đầy biết ơn.
Lý Thụ, dù mệt mỏi, nhưng đứng thẳng người, giọng nói hắn vang rõ trong không khí hoàng hôn. "Không phải công của riêng ai, thưa bà con. Là nhờ tất cả chúng ta cùng làm, cùng suy nghĩ. Và hơn hết, là nhờ lời gợi ý của tiên sinh Tạ Trần, đã giúp chúng con tìm ra gốc rễ vấn đề." Hắn kể lại chi tiết những gì họ đã khám phá ở thượng nguồn: những khúc cây đổ chắn dòng, những nhánh suối bị bùn đất lấp, và cả những dấu vết của việc khai thác thiếu ý thức đã ảnh hưởng đến mạch nước ngầm. Khuôn mặt rám nắng của hắn giờ đây không còn vẻ bướng bỉnh mà thay vào đó là sự trưởng thành, chín chắn.
Vương Khang tiếp lời, giọng nói của hắn cũng đã mất đi sự bức xúc, thay vào đó là sự điềm tĩnh và lý lẽ. "Trước đây chúng con chỉ lo tranh giành, không chịu nhìn xa hơn, không chịu hiểu rõ toàn bộ dòng chảy. Giờ mới biết, hợp tác mới là cách tốt nhất, và hiểu biết mới là nền tảng vững chắc nhất. Từ nay, chúng ta sẽ cử người luân phiên lên thượng nguồn kiểm tra, và tất cả sẽ cùng nhau dọn dẹp khi cần. Nước không còn là của riêng ai, mà là trách nhiệm chung của cả Thôn Vân Sơn này. Chúng ta phải cùng nhau bảo vệ nó, như bảo vệ chính ngôi nhà của mình vậy." Hắn đưa ra một kế hoạch chi tiết, không chỉ về việc phân chia nước công bằng dựa trên lượng nước thực tế và nhu cầu của từng khu vực, mà còn về việc cùng nhau bảo vệ và duy trì nguồn suối, tránh những hành động vô ý làm ảnh hưởng đến dòng chảy. Kế hoạch của họ không chỉ giải quyết vấn đề trước mắt mà còn hướng đến sự bền vững lâu dài, một cái nhìn xa hơn về mối quan hệ giữa con người và tự nhiên.
Dân làng, lắng nghe những lời lẽ rõ ràng và đầy trách nhiệm của hai thanh niên, đều đồng lòng tán thành. Tiếng vỗ tay vang lên, xen lẫn những tiếng reo hò "Đúng vậy! Đúng vậy! Lý Thụ nói đúng, Vương Khang nói đúng!" Không khí vui vẻ, hợp tác, tràn đầy hy vọng thay thế hoàn toàn sự căng thẳng của những ngày trước. Những người già gật gù mãn nguyện, những người phụ nữ nở nụ cười rạng rỡ, và những đứa trẻ vô tư nô đùa bên dòng suối đã mạnh trở lại.
Giữa những tiếng reo hò và tiếng cười nói vui vẻ từ phía con suối, Tạ Trần vẫn ngồi yên trên ghế đá trước quán sách. Anh không ra ngoài để chứng kiến cảnh tượng đó, cũng không cần phải nghe bất kỳ lời cảm ơn nào. Từ vị trí của mình, anh chỉ cần lắng nghe những âm thanh vọng lại, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí của làng, và khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Nụ cười ấy không phải là sự tự mãn, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người và sự vận hành của vạn vật.
Tiểu An, mặt mũi lấm lem nhưng đôi mắt lấp lánh niềm vui, chạy đến bên Tạ Trần, hào hứng kể lại tất cả những gì cậu bé đã chứng kiến. "Tiên sinh! Thật kỳ diệu! Nước chảy mạnh hơn rất nhiều! Và các huynh ấy đã hợp tác với nhau rất ăn ý! Không còn ai cãi vã nữa! Họ còn tìm thấy một mạch nước nhỏ bị lấp, và đã khơi thông nó! Con đã ghi chép lại hết rồi ạ!"
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt anh xa xăm nhìn về phía dòng suối, nơi ánh hoàng hôn vẫn còn vương vấn. "Tốt lắm, Tiểu An. Con đã học được một bài học quý giá hơn vạn cuốn sách. Con đã thấy rằng, cái gọi là 'phép màu' không phải đến từ sức mạnh siêu nhiên, mà đến từ trí tuệ, sự thấu hiểu và lòng người hợp nhất."
Anh khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống bàn, tiếp tục lật những trang sách đang đọc dở. Với Tạ Trần, đây không chỉ là một cuộc tranh chấp nguồn nước được giải quyết. Đó là một minh chứng hùng hồn cho triết lý 'Nhân Đạo' mà anh đã kiên trì truyền bá. Nó cho thấy rằng, con người không cần đến sức mạnh phi phàm của tiên thuật để giải quyết vấn đề, mà cần đến trí tuệ, sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn và tinh thần hợp tác. Sự thay đổi trong suy nghĩ của Lý Thụ và Vương Khang, từ cố chấp đến thấu hiểu và trách nhiệm, chính là hạt giống 'Nhân Đạo' đang nảy mầm trong lòng thế hệ trẻ, định hình một xã hội mới – một xã hội không cần đến tiên đạo để tồn tại và phát triển.
Việc giải quyết thành công xung đột này bằng trí tuệ, sự thấu hiểu và hợp tác, thay vì sức mạnh hay quyền lực, báo hiệu một kỷ nguyên 'Nhân Gian Bất Tu Tiên' nơi những giá trị nhân văn được đề cao. Bài học về việc tìm hiểu 'gốc rễ' của vấn đề, không chỉ đối với dòng suối mà còn đối với mọi mâu thuẫn trong cuộc sống, sẽ trở thành nền tảng cho sự phát triển của cộng đồng. Cái nắm tay hòa giải giữa Lý Thụ và Vương Khang dưới ánh hoàng hôn không chỉ là biểu tượng cho sự hàn gắn của một thôn làng, mà còn là dấu hiệu cho sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những giá trị nhân văn mà Tạ Trần đã truyền bá sẽ trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi mỗi phàm nhân đều có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình. Dòng chảy của tri thức và sự hợp tác đã khơi nguồn, không chỉ cho nước, mà còn cho tương lai của Thôn Vân Sơn, và rộng hơn, cho toàn bộ Nhân Gian.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.