Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1610: Hương Vị Đồng Điệu, Vũ Điệu Hợp Hòa

Tiếng “ngon” của Bà Lão Hàng Xóm như một lời khai phóng, gỡ bỏ tấm màn e dè giăng mắc bấy lâu. Dân làng, vốn đã bị mùi hương nồng nàn, lạ lẫm kia cuốn hút, nay càng thêm phần tò mò, mạnh dạn tiến đến nếm thử. Những lời khen ngợi râm ran, cùng tiếng cười giòn tan của lũ trẻ, đã xua đi những u ám cuối cùng còn sót lại trong lòng Trưởng Gia và Phu Nhân. Họ nhìn nhau, ánh mắt không còn vẻ lo âu mà thay vào đó là sự nhẹ nhõm, là niềm hy vọng vừa nhen nhóm.

Tiểu Nữ, với nụ cười hồn nhiên, đáng yêu, đã tìm thấy một sợi dây kết nối vô hình với đứa trẻ địa phương qua bông hoa dại và món ăn. Tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng khắp con đường làng, tựa như một giai điệu mới mẻ, vui tươi và đầy hứa hẹn, xua tan mọi rào cản vô hình. Tạ Trần, dưới bóng cây cổ thụ ven suối, lặng lẽ quan sát, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc. Anh cảm nhận được dòng chảy ấm áp của "nhân đạo" đang lan tỏa, không cần phép thuật cao siêu, chỉ từ những hành động nhỏ bé, giản dị nhất của con người. Anh biết rằng, con đường "Vô Vi Chi Đạo" của mình, không phô trương hay bạo lực, vẫn có thể kiến tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn cho phàm nhân.

Mùi khói bếp, mùi hương lạ của món ăn mới, tiếng suối chảy róc rách, ánh nắng hoàng hôn vàng dịu và những tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, của sự hòa nhập. "Thế giới này, vẫn còn rất nhiều điều đáng để ta quan sát và trân trọng," Tạ Trần thầm nhủ, nụ cười trên môi anh càng thêm sâu sắc. "Đây chính là ‘nhân đạo’ mà ta tìm kiếm. Không cần quyền năng, không cần phép thuật, chỉ cần trái tim biết cảm thông, biết mở lòng, và biết chia sẻ.” Phương pháp 'gợi mở' và 'ảnh hưởng gián tiếp' của Tạ Trần đã chứng tỏ hiệu quả, định hình phong cách của anh trong việc kiến tạo kỷ nguyên mới.

Sự kiện này, dù nhỏ bé, nhưng lại là một trong những trải nghiệm đầu tiên sâu sắc của Tạ Trần sau khi từ bỏ tiên môn. Nó đã định hình cách anh tiếp cận các vấn đề của phàm nhân, củng cố triết lý "Nhân Đạo" và "Vô Vi Chi Đạo" của mình. Anh hiểu rằng, khả năng thấu hiểu "nhân quả" của anh, dù không phải phép thuật, sẽ được mài giũa qua những tình huống đời thường như thế này, giúp anh nhìn thấu bản chất của vấn đề và đưa ra giải pháp đúng đắn, tinh tế. Thôn Lạc Hồng, qua bài học về sự bao dung và hòa nhập này, có thể sẽ trở thành một hình mẫu nhỏ, một tiền đề cho một xã hội phàm nhân phát triển bền vững, nơi những "rào cản" vô hình dần được gỡ bỏ bằng tình người và sự thấu hiểu. Việc vượt qua rào cản văn hóa và ngôn ngữ sẽ là một chủ đề lặp lại trong kỷ nguyên 'Nhân Đạo', nơi con người cần học cách sống chung và tôn trọng sự khác biệt, một sự luân hồi của vạn vật khi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo những giá trị nhân văn mới.

***

Buổi sáng muộn, ánh ban mai đã vươn mình qua những mái nhà gỗ đơn sơ, rải những vệt nắng vàng ươm lên con đường đất nhỏ chạy quanh Thôn Lạc Hồng. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm sau sương đêm và hương cỏ cây dại ven suối. Tiếng chim hót líu lo trên cành cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, cùng tiếng gà gáy xa xa, hòa lẫn với những âm thanh lao động bình dị của dân làng, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của cuộc sống thôn dã.

Trong căn nhà tranh nhỏ nhắn nhưng ấm cúng của gia đình di cư, Phu Nhân đang tất bật bên bếp lửa. Bàn tay nhỏ nhắn, thoăn thoắt đảo đều những nguyên liệu trong chiếc chảo gang, khói bếp nghi ngút mang theo mùi hương lạ lẫm nhưng vô cùng hấp dẫn. Đó là mùi của những gia vị đặc trưng từ vùng đất xa xôi mà họ mang đến, hòa quyện với hương thơm của rau củ tươi rói vừa hái trong vườn. Mùi hương ấy không quá nồng nàn, mà thanh tao, dịu nhẹ, len lỏi qua khe cửa, hòa vào không khí chung của làng, khẽ khàng mời gọi sự tò mò.

Trưởng Gia, gương mặt khắc khổ nhưng nay đã có thêm những nếp nhăn của niềm vui, đang cẩn thận sắp xếp lại những chiếc bàn gỗ thô mộc trong sân. Ông đặt những chiếc đĩa sứ trắng tinh tươm lên bàn, lau sạch từng chiếc ghế, động tác dứt khoát nhưng đầy sự trân trọng. Ông hiểu rằng, bữa tiệc nhỏ ngày hôm nay không chỉ là việc chia sẻ món ăn, mà còn là một lời mời gọi, một cánh cửa mở ra để dân làng có thể bước vào thế giới của họ. Ánh mắt ông vẫn còn một chút lo lắng phảng phất, nhưng niềm tin đã lấn át sự e ngại ban đầu.

“Liệu mọi người có thích món ăn này không, Trưởng Gia?” Phu Nhân khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, ánh mắt vẫn hướng về phía chảo, nhưng tâm trí lại đang nghĩ về những vị khách sắp đến. Sự lo lắng của một người phụ nữ muốn được chấp nhận, muốn được hòa nhập, đọng lại trong từng cử chỉ của nàng.

Trưởng Gia quay lại nhìn vợ, nụ cười hiền hậu nở trên môi. “Đừng lo, phu nhân. Lòng thành của chúng ta sẽ được đón nhận. Huống chi, sau lần trước, ta tin dân làng đã cởi mở hơn rất nhiều rồi.” Ông nhớ lại bữa ăn chung hôm trước, nhớ ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn thích thú của Bà Lão Hàng Xóm, nhớ những tiếng cười giòn tan của lũ trẻ. Những khoảnh khắc đó đã gieo vào lòng ông một hạt mầm hy vọng, một niềm tin mãnh liệt rằng sự khác biệt không phải là rào cản vĩnh viễn.

Ngoài sân, Tiểu Nữ đang mặc một bộ trang phục có hoa văn lạ mắt. Đó là chiếc áo được may từ loại vải thổ cẩm của dân làng, nhưng lại được thêu thêm những họa tiết rực rỡ, tinh xảo, đặc trưng của quê hương cô bé – những bông hoa núi, những cánh chim trời, những dòng suối uốn lượn. Sự kết hợp tinh tế giữa hai nền văn hóa trên cùng một bộ trang phục khiến cô bé trông vừa quen thuộc lại vừa độc đáo. Đôi mắt to tròn của Tiểu Nữ ánh lên vẻ háo hức. Cô bé không thể ngồi yên, cứ chạy nhảy loanh quanh, đôi lúc lại dừng lại, nhún nhảy một điệu múa nhỏ trong sân.

“Cha mẹ ơi, con muốn dạy các bạn múa điệu múa ‘Hoa Núi’ của chúng ta!” Tiểu Nữ reo lên, giọng nói trong trẻo, tràn đầy năng lượng. Những ngón tay bé xíu của cô bé khẽ uốn lượn, mô phỏng những động tác mềm mại, uyển chuyển của điệu múa dân tộc mình. Đối với cô bé, điệu múa này không chỉ là một trò chơi, mà còn là một phần của linh hồn, một sợi dây vô hình kết nối cô bé với cội nguồn và giờ đây, cô bé muốn chia sẻ sợi dây ấy với những người bạn mới.

Phu Nhân nhìn con gái, ánh mắt tràn đầy yêu thương và tự hào. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Chính sự hồn nhiên, không chút toan tính của con trẻ lại là cầu nối tuyệt vời nhất giữa những con người xa lạ. Trưởng Gia gật đầu tán thành, khẽ vuốt mái tóc tết hai bím gọn gàng của Tiểu Nữ. Ông biết, khoảnh khắc này, họ không chỉ chia sẻ món ăn, mà còn chia sẻ cả một phần văn hóa, một phần linh hồn của mình với Thôn Lạc Hồng. Và đó, có lẽ, chính là con đường chân chính nhất để xóa bỏ mọi rào cản, để những trái tim xa lạ có thể tìm thấy sự đồng điệu.

***

Buổi chiều, nắng vàng dịu nhẹ trải lụa trên những ngọn cây, nhuộm một màu óng ả lên mái tóc của lũ trẻ đang nô đùa. Tại khu đất trống quen thuộc của làng, nơi thường ngày vang tiếng cười giòn tan của các trò chơi dân gian, hôm nay có một hình ảnh khác lạ. Tiểu Nữ, với bộ trang phục thổ cẩm rực rỡ pha lẫn nét giản dị của làng, đứng giữa một nhóm trẻ con trong làng, trong đó có Tiểu Hoạt Bát lanh lợi và Tiểu Thư Hàng Xóm nhút nhát. Ban đầu, không khí có chút ngượng nghịu. Những đứa trẻ địa phương vẫn còn chút e dè trước những động tác lạ lẫm của Tiểu Nữ, và cô bé cũng có chút rụt rè khi là người duy nhất biết điệu múa này.

Nhưng sự hồn nhiên của con trẻ luôn tìm được cách để phá vỡ mọi bức tường. Tiểu Nữ hít một hơi thật sâu, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn các bạn. Cô bé khẽ nhún nhảy, đưa tay ra mời gọi. “Các bạn... muốn múa cùng mình không?” Giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt tràn đầy sự chân thành và mong muốn kết nối.

Tiểu Hoạt Bát, cậu bé tinh nghịch và hiếu động nhất nhóm, là người đầu tiên phá v vỡ sự im lặng. Cậu bé vốn dĩ đã tò mò từ hôm trước khi thấy Tiểu Nữ nhảy những điệu múa lạ. “Múa gì lạ vậy? Nhảy như vầy hả?” Tiểu Hoạt Bát vừa nói vừa bắt chước theo một động tác đơn giản của Tiểu Nữ, nhưng lại có phần lúng túng, vụng về, khiến cả nhóm bật cười khúc khích. Tiếng cười ấy như làn gió mát lành, xua tan đi sự ngượng nghịu ban đầu.

Tiểu Thư Hàng Xóm, cô bé dịu dàng và thường hay nhút nhát, cũng không thể cưỡng lại sự lôi cuốn của điệu múa. Đôi mắt nàng sáng lên, nàng khẽ cười. “Hay quá! Dạy mình với, Tiểu Nữ!” Nàng nói, giọng điệu trong trẻo, đầy vẻ thích thú.

Như được tiếp thêm sức mạnh, Tiểu Nữ bắt đầu kiên nhẫn hướng dẫn các bạn từng động tác. Ban đầu, những bàn tay, bàn chân nhỏ bé còn lúng túng, không biết phải đặt vào đâu. Các động tác còn thô kệch, không được uyển chuyển như Tiểu Nữ. Có đứa vấp ngã, có đứa lại quên động tác, nhưng không ai nản lòng. Tiếng cười vang rộn rã khắp khu đất trống, hòa lẫn với tiếng chim hót và tiếng gió thổi xào xạc qua tán cây. Dần dần, những bước chân trở nên nhịp nhàng hơn, những cánh tay uyển chuyển hơn, và những khuôn mặt rạng rỡ hơn. Chúng không chỉ học được điệu múa, mà còn học được cách lắng nghe, cách phối hợp, và quan trọng hơn, cách kết nối với nhau mà không cần đến những lời nói phức tạp. Điệu múa "Hoa Núi" với những động tác mô phỏng sự vươn mình của hoa, sự bay lượn của chim, sự mềm mại của suối, đã trở thành một ngôn ngữ chung, một sợi dây vô hình gắn kết những tâm hồn trong trẻo.

Tạ Trần, ngồi ở quán trà nhỏ ven suối, trong góc khuất của một mái hiên đã bạc màu, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà xanh nóng hổi, vị chát nhẹ tan nơi đầu lưỡi, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ngọt ngào, mãn nguyện. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn thấy rõ sự chuyển biến tinh tế trong ánh mắt của lũ trẻ, từ sự e dè ban đầu đến niềm vui sướng và sự chấp nhận trọn vẹn. Chúng không hề bận tâm đến nguồn gốc của điệu múa, không quan tâm đến những khác biệt về ngôn ngữ hay phong tục. Chúng chỉ đơn thuần đón nhận niềm vui, sự mới lạ và tình bạn.

"Trẻ thơ, quả là tấm gương phản chiếu chân thật nhất của nhân tính," Tạ Trần thầm nghĩ. "Chúng không bị ràng buộc bởi những định kiến hay chấp niệm của người lớn, nên tâm hồn chúng cởi mở hơn, dễ dàng đón nhận cái mới, dễ dàng tìm thấy điểm chung." Hắn nhớ lại những lời kinh sách của tiên môn, những bài học về việc rũ bỏ phàm trần để đạt đến cảnh giới vô thượng. Nhưng liệu sự "vô thượng" đó có thực sự là giải thoát, khi nó đòi hỏi con người phải "mất người," phải từ bỏ những cảm xúc, những ký ức, những sợi dây kết nối nhân gian?

Hắn nhìn những đứa trẻ đang say sưa múa hát, tiếng cười trong trẻo vang vọng, như một bản tuyên ngôn mạnh mẽ về giá trị của cuộc sống bình thường. Đây không phải là cảnh giới siêu phàm, nhưng lại tràn đầy sức sống, tràn đầy tình người. Chính những khoảnh khắc giản dị, chân thực này mới là hạt giống của một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Phương pháp "vô vi" của hắn, không can thiệp trực tiếp, không phô trương quyền năng, nhưng lại gián tiếp gieo mầm cho những điều tốt đẹp nảy nở. Anh biết, Thôn Lạc Hồng này, với sự hòa nhập văn hóa đang diễn ra, sẽ không chỉ là một ngôi làng, mà còn là một ví dụ điển hình, một mô hình thu nhỏ cho "Nhân Đạo" mà anh đang kiến tạo. Hắn khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy hy vọng.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ lên bầu trời Thôn Lạc Hồng. Những ngọn đèn lồng giấy, được thắp sáng bằng nến ong, bắt đầu lung linh dọc theo con đường làng, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, huyền ảo. Tại sân đình, nơi thường ngày diễn ra những buổi họp làng hay lễ hội nhỏ, hôm nay lại vang lên một không khí hân hoan, rộn ràng khác thường. Dân làng tề tựu đông đủ, khuôn mặt ai nấy đều ánh lên vẻ tò mò và phấn khích.

Trưởng Gia và Phu Nhân, với sự giúp đỡ của vài người hàng xóm đã trở nên thân thiết, đang bày biện các món ăn truyền thống của họ lên những chiếc bàn gỗ. Những đĩa thức ăn đầy màu sắc, tỏa hương thơm nức, lại một lần nữa thu hút sự chú ý của mọi người. Không còn sự dè dặt như lần trước, dân làng hồ hởi tiến lại gần, nếm thử từng món một. Tiếng khen ngợi không ngớt vang lên, hòa lẫn với tiếng trò chuyện râm ran.

“Món này lạ thật, nhưng ngon quá! Trưởng Gia, phu nhân, hai người thật khéo tay,” Lão Trưởng Thôn thốt lên, vừa nói vừa nhấm nháp một miếng bánh nhỏ được làm từ bột ngô và một loại nhân trái cây lạ miệng. Vẻ mặt ông lão râu tóc bạc phơ giờ đây rạng rỡ niềm vui, ánh mắt tinh anh nhìn Trưởng Gia với sự trân trọng. Chính ông là người đã chứng kiến sự khó khăn của gia đình này khi mới đến, và giờ đây cũng chính ông là người cảm nhận rõ nhất sự chuyển biến kỳ diệu đang diễn ra.

Bà Lão Hàng Xóm, người vốn dĩ khó tính, nay cũng đã hoàn toàn bị chinh phục. Bà xuýt xoa không ngớt, miệng không ngừng khen ngợi. “Cái món canh này, mùi vị thật đặc biệt. Lạ mà cuốn hút. Lần sau Phu Nhân phải dạy tôi làm món này mới được!” Lời nói của bà không còn là sự tò mò đơn thuần, mà đã là sự mong muốn học hỏi, giao lưu.

Trong khi người lớn đang say sưa thưởng thức ẩm thực, thì một sân khấu nhỏ khác lại được dựng lên ngay giữa sân đình. Các đứa trẻ, dẫn đầu bởi Tiểu Nữ, Tiểu Hoạt Bát và Tiểu Thư Hàng Xóm, trình diễn điệu múa ‘Hoa Núi’ mà chúng vừa học được. Những bộ trang phục thổ cẩm rực rỡ của Tiểu Nữ, cùng với những bộ quần áo giản dị nhưng được điểm xuyết bằng những dải ruy băng màu sắc của các bạn, tạo nên một bức tranh sống động. Tiếng nhạc cụ dân gian nhẹ nhàng, được vài người dân làng chơi, hòa cùng tiếng trống gõ nhịp đơn giản, càng làm cho điệu múa thêm phần sống động. Các động tác, tuy chưa thật sự hoàn hảo, nhưng lại tràn đầy sự nhiệt huyết và niềm vui. Những nụ cười rạng rỡ, những ánh mắt lấp lánh của lũ trẻ đã chạm đến trái tim của mọi người.

“Cái điệu múa của bọn trẻ nhìn vui mắt ghê, khác hẳn điệu múa cấy lúa của mình,” Bà Lão Hàng Xóm cười tủm tỉm nói, vừa vỗ tay theo nhịp.

Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh, ngồi cạnh Lão Trưởng Thôn và Tạ Trần, khẽ phe phẩy chiếc quạt giấy. Ánh mắt ông ta lấp lánh sự tinh tường, dường như đã nhìn thấu mọi ngóc ngách của câu chuyện cuộc sống. “Đây chính là sự giao thoa, Lão Trưởng Thôn ạ. Như những câu chuyện, mỗi vùng đất đều có nét đẹp riêng. Khi hòa quyện, chúng tạo nên một bản sắc mới, phong phú hơn.” Ông ta quay sang Tạ Trần, ánh mắt như muốn dò hỏi, nhưng thấy hắn chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy suy tư, Người Kể Chuyện hiểu rằng Tạ Trần không cần lời nói để bày tỏ. Nụ cười của Tạ Trần, bình thản và sâu sắc, đã nói lên tất cả.

Tạ Trần lặng lẽ thưởng thức trà, tách trà nóng hổi trên tay, nhưng hơi ấm lan tỏa trong lòng hắn còn mạnh mẽ hơn. Hắn dõi theo từng nét mặt vui vẻ của dân làng, từng động tác múa hồn nhiên của lũ trẻ, từng lời trò chuyện chân thành giữa những con người đã từng xa lạ. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Đây chính là "Nhân Đạo" mà hắn hằng tìm kiếm: không phải là sức mạnh siêu phàm hay quyền năng thay trời đổi đất, mà là khả năng của con người trong việc thấu hiểu, bao dung, và yêu thương lẫn nhau.

Trưởng Gia và Phu Nhân, được dân làng vây quanh, kể về quê hương mình, về những phong tục tập quán, về những món ăn đặc trưng. Phu Nhân giải thích cặn kẽ từng nguyên liệu, từng cách chế biến món ăn, đôi khi phải dùng cả cử chỉ để diễn tả. Dân làng lắng nghe say sưa, không còn chút xa cách hay nghi ngại. Một sợi dây kết nối vô hình, nhưng vững chắc, đã được dệt nên từ những hương vị lạ miệng, những điệu múa lạ mắt và những câu chuyện chân thành.

Tạ Trần biết, Thôn Lạc Hồng, qua bài học về sự bao dung và hòa nhập này, sẽ trở thành một hình mẫu nhỏ, một tiền đề quan trọng cho một xã hội phàm nhân phát triển bền vững trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu." Phương pháp "gợi mở" và "ảnh hưởng gián tiếp" của hắn, thông qua việc thúc đẩy sự thấu hiểu và lòng bao dung, sẽ là nền tảng cho sự phát triển của "Nhân Đạo" trên khắp nhân gian. Khả năng của con người trong việc vượt qua khác biệt và xây dựng cộng đồng dựa trên lòng nhân ái sẽ là chủ đề xuyên suốt của hành trình này.

Hắn nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Không còn tiếng chuông chùa linh thiêng hay tiếng niệm chú của các tiên môn, chỉ còn tiếng cười nói, tiếng hát ca của phàm nhân. Và trong những âm thanh ấy, Tạ Trần cảm nhận được một sức mạnh vĩ đại hơn bất kỳ phép thuật nào: sức mạnh của sự sống, của tình người.

“Sự luân hồi của vạn vật,” Tạ Trần thầm nghĩ, “không phải là một vòng lặp vô tận, mà là một hành trình không ngừng kiến tạo. Mỗi thế hệ, mỗi con người, đều mang trong mình khả năng khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo những giá trị nhân văn mới. Và có lẽ, đây mới là chân lý vĩnh cửu nhất của thế gian.” Nụ cười của hắn càng thêm thâm thúy, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. Dưới ánh trăng vàng, Thôn Lạc Hồng chìm trong một bản hòa ca của hương vị đồng điệu và vũ điệu hợp hòa, một khúc ca mở đầu cho kỷ nguyên mới của nhân gian.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free