Nhân gian bất tu tiên - Chương 1611: Nghi Vấn Của Thanh Xuân: Khi Truyền Thống Gặp Gỡ Cải Biến
Dưới ánh trăng vàng, Thôn Lạc Hồng chìm trong một bản hòa ca của hương vị đồng điệu và vũ điệu hợp hòa, một khúc ca mở đầu cho kỷ nguyên mới của nhân gian. Tạ Trần mỉm cười thâm thúy, nụ cười như chứa đựng cả ngàn năm tinh hoa triết lý, một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. Hắn biết, hành trình kiến tạo "Nhân Đạo" còn rất dài, và mỗi bước đi, dù nhỏ bé đến đâu, đều là một viên gạch lát nên con đường ấy. Sự hòa nhập vừa rồi chỉ là một khởi đầu, một bài học vỡ lòng cho thế giới phàm nhân đang dần tự định hình lại giá trị của mình. Không có Thiên Đạo soi rọi, không có tiên pháp dẫn lối, con người sẽ phải tự tìm lấy ánh sáng từ chính nội tâm và từ mối liên kết giữa những con người với nhau.
Quán sách của Tạ Trần tại Thị Trấn An Bình luôn mang một vẻ tĩnh lặng hiếm có, tách biệt khỏi những ồn ào, xô bồ của cuộc sống thường nhật, ngay cả khi thị trấn đang trong những giờ phút hối hả nhất. Sáng sớm hôm ấy, ánh nắng vẫn còn e ấp, len lỏi qua những tán cây bàng cổ thụ trước cửa, đổ bóng những vệt sáng vàng cam lên nền gạch xanh rêu. Gió mát lành từ phía sông thổi vào, mang theo hơi ẩm và mùi hương thoang thoảng của cỏ cây, của đất đai vừa được tưới đẫm sương đêm. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, vẫn ngồi yên vị sau quầy sách, như một bức tượng sống động của tri thức và sự an nhiên. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, ẩn sau hàng mi dài, dõi theo từng dòng chữ trên cuốn sách cổ đang mở. Đó là một cuốn sách đã ngả màu úa vàng, bìa sách sờn cũ, nhưng mỗi trang giấy dường như lại chứa đựng một thế giới riêng, một dòng chảy thời gian vô tận. Hắn nhẹ nhàng lật trang, ngón tay thanh tú lướt trên những ký tự đã phai mờ, tâm trí hoàn toàn đắm chìm vào những triết lý cổ xưa. Trong không gian yên tĩnh ấy, chỉ có tiếng lật giấy khẽ khàng và tiếng gió thoảng qua khe cửa là còn vang vọng.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò và lanh lợi, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách. Mỗi động tác của cậu đều tỉ mỉ, như thể sợ làm tổn hại đến những báu vật trí tuệ vô giá. Mái tóc đen nhánh, hơi rối, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, hiếu kỳ. Cậu mặc chiếc áo vải thô cũ, đã bạc màu nhưng vẫn sạch sẽ. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại ngẩng đầu, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thị Trấn An Bình bắt đầu thức giấc với những âm thanh quen thuộc. Tiếng rao hàng của bà lão bán xôi, tiếng trẻ con í ới gọi nhau đi học, tiếng lách cách của thợ rèn đang chuẩn bị cho một ngày làm việc mới, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Nhưng hôm nay, những âm thanh ấy dường như có phần xáo động hơn, mang theo một chút gì đó khác lạ, một sự náo nhiệt không phải thường xuyên.
“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ gọi, giọng nói tự nhiên, pha chút tò mò. Cậu bé đặt chiếc khăn lau xuống, tiến lại gần quầy sách, đôi mắt long lanh nhìn ra ngoài. “Sáng nay ngoài phố có vẻ ồn ào hơn bình thường. Hình như Lão Tiệm Cầm đang chuẩn bị cho cái lễ 'Khải Nhạc' gì đó.” Tiểu An vừa nói vừa nghiêng đầu, cố gắng lắng nghe những tiếng xì xào vọng lại từ con phố chính. Cậu bé từng nghe loáng thoáng về lễ Khải Nhạc, một phong tục cổ xưa của thị trấn, nhưng chưa bao giờ thực sự hiểu rõ ý nghĩa của nó, bởi lẽ nó dường như đã trở nên xa lạ với thế hệ của cậu.
Tạ Trần không đáp lời ngay. Hắn vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh, ánh mắt không rời khỏi trang sách. Trong tâm trí hắn, những dòng chữ cổ đang vẽ nên một bức tranh về sự vô thường của vạn vật, về những vòng luân chuyển bất tận của thời gian, nơi cũ và mới, truyền thống và cải biến, luôn tồn tại song hành. Hắn suy ngẫm về câu chuyện Thôn Lạc Hồng vừa qua, về cách những điều xa lạ có thể hòa nhập, và về những giá trị mới được kiến tạo. Nhưng đồng thời, hắn cũng nhận ra, không phải mọi sự thay đổi đều là tốt đẹp, và không phải mọi truyền thống đều nên bị lãng quên. "Thời gian trôi đi, vạn vật đổi thay, nhưng cái gốc của nhân gian vẫn là những câu chuyện của con người," hắn thầm nhủ. Những câu chuyện ấy, đôi khi được kể qua lời ca, điệu múa, qua những phong tục tập quán tưởng chừng như vô tri, nhưng lại ẩn chứa những thông điệp sâu sắc về cuộc sống, về đạo lý làm người. Đó là một phần của "sự luân hồi của vạn vật," không phải là một vòng lặp vô tận, mà là một hành trình không ngừng kiến tạo, nơi mỗi thế hệ, mỗi con người, đều mang trong mình khả năng khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo những giá trị nhân văn mới. Và có lẽ, đây mới là chân lý vĩnh cửu nhất của thế gian.
Hắn khẽ nhắm mắt, hít một hơi sâu, mùi hương trầm phảng phất trong quán sách càng làm dịu đi những suy nghĩ phức tạp. Tiếng ồn ào từ bên ngoài, dù vẫn còn đó, nhưng không thể xâm nhập vào không gian yên bình của hắn. Tạ Trần hiểu rằng, cái lễ Khải Nhạc mà Tiểu An nhắc đến, có lẽ không chỉ đơn thuần là một buổi lễ, mà là một phép thử cho sự hiểu biết và lòng bao dung của thế hệ mới đối với những giá trị đã cũ. Hắn đã thấy quá nhiều sự "mất người" trong giới tu tiên, nơi sức mạnh che mờ đi nhân tính. Giờ đây, trong kỷ nguyên phàm nhân, hắn lại lo sợ một dạng "mất người" khác – sự đánh mất cội nguồn, đánh mất những sợi dây liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ giữa các thế hệ, giữa con người với quá khứ của mình. Đó là một thứ chấp niệm khác, một chấp niệm vào sự mới mẻ, vào tốc độ, vào sự lãng quên. Hắn mở mắt, nhìn Tiểu An, nhưng không nói gì. Chỉ một cái nhìn điềm tĩnh, nhưng lại khiến Tiểu An cảm thấy như có một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn, xua đi chút tò mò nông nổi, thay vào đó là sự trầm tư. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh của mình luôn nhìn thấu mọi sự, và mọi điều xảy ra đều có ý nghĩa riêng của nó.
***
Giữa trưa, ánh nắng đã trở nên chói chang hơn, xuyên qua những mái ngói rêu phong, đổ những vệt sáng vàng óng xuống con phố chính của Thị Trấn An Bình. Không khí không còn trong lành như buổi sáng sớm, mà đặc quánh mùi hương của đồ ăn vặt, của mồ hôi và bụi đường, hòa lẫn với một mùi gỗ đặc trưng phảng phất từ tiệm của Lão Tiệm Cầm. Tiệm của Lão Tiệm Cầm, vốn là một cửa hàng nhỏ nằm nép mình giữa hai ngôi nhà gạch đã cũ, hôm nay lại trở thành tâm điểm của sự chú ý. Lão Tiệm Cầm, dáng người gầy gò, đôi mắt cận thị ẩn sau cặp kính gọng tròn, đang tỉ mỉ, cẩn thận treo những chiếc đàn cổ lên cửa tiệm. Những ngón tay dài và khéo léo của ông lướt nhẹ trên từng dây đàn, từng thớ gỗ, như thể đang vuốt ve những đứa con tinh thần của mình. Mỗi chiếc đàn đều là một tác phẩm nghệ thuật, mang trong mình dấu ấn thời gian và câu chuyện riêng: chiếc đàn tranh đã ngả màu cánh gián, chiếc sáo trúc bóng loáng vì năm tháng được cầm nắm, hay cây đàn tỳ bà chạm khắc tinh xảo. Mùi gỗ đàn, mùi dầu bóng và một chút mùi bụi cũ tạo nên một hỗn hợp đặc trưng, gợi nhớ về những tháng năm xa xưa. Lão Tiệm Cầm mặc một chiếc áo vải nâu sờn, nhưng được là phẳng phiu, toát lên vẻ nghiêm cẩn và trân trọng. Ông đang chuẩn bị cho lễ 'Khải Nhạc' hàng năm, một phong tục cổ truyền mà ông và gia đình đã gìn giữ qua nhiều thế hệ. Lễ Khải Nhạc, theo lời kể của những người già, là dịp để khai đàn, dâng lên những giai điệu đầu tiên của năm mới, cầu mong sự bình an và thịnh vượng cho thị trấn.
Gần đó, một nhóm thanh niên trẻ tuổi, trong đó có Tiểu Hoạt Bát, đang tụ tập. Tiểu Hoạt Bát, nhỏ bé nhưng lanh lợi, đôi mắt sáng và luôn chạy nhảy không ngừng, hôm nay lại đang cùng bạn bè mình cười đùa, bàn tán. Chúng mặc những bộ quần áo giản dị, năng động, gương mặt tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, nhưng lại thiếu đi sự trầm tĩnh, suy tư. Tiếng cười đùa của chúng vang vọng, phá tan không khí trang nghiêm mà Lão Tiệm Cầm đang cố gắng tạo dựng.
“Lại cái lễ Khải Nhạc này nữa sao? Cứ mỗi năm lại bày biện ra một đống đồ cũ, vừa tốn công vừa chẳng có ý nghĩa gì. Chơi mấy cái đàn này ai mà nghe!” Tiểu Hoạt Bát nói, giọng điệu có chút chế giễu, tay chỉ trỏ vào những chiếc đàn cổ. Cậu bé và bạn bè của mình lớn lên trong một kỷ nguyên mới, nơi những giá trị truyền thống dần bị lu mờ bởi sự mới mẻ, bởi những trò chơi, những câu chuyện thị thành hấp dẫn hơn. Đối với chúng, những chiếc đàn cổ ấy chỉ là những món đồ cũ kỹ, vô dụng.
Một thanh niên khác, cao hơn Tiểu Hoạt Bát một cái đầu, cũng hùa theo, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn. “Đúng vậy, bây giờ có bao nhiêu thứ mới mẻ, sao cứ phải bám víu vào mấy cái cũ rích này chứ? Đàn này chỉ để trưng bày thôi, chứ ai còn nghe nữa. Hay là đem bán đồng nát đi, kiếm chút tiền mua cái mới, hiện đại hơn?” Lời nói của chúng, tuy vô tư nhưng lại như những mũi dao sắc bén cứa vào lòng Lão Tiệm Cầm. Ông khẽ run lên, đôi tay đang vuốt ve chiếc đàn tỳ bà bỗng khựng lại. Nụ cười trên môi ông tắt hẳn, thay vào đó là một vẻ mặt buồn bã, thất vọng.
“Các con không hiểu đâu…” Lão Tiệm Cầm khẽ thở dài, giọng nói nhỏ dần, như muốn tan vào trong không khí. “Đây là cái hồn của trấn ta… mỗi cây đàn là một câu chuyện, là một phần lịch sử, là những giai điệu tổ tiên truyền lại.” Ông nhìn những gương mặt trẻ trung, vô tư lự ấy, nhưng chỉ thấy sự thờ ơ và thiếu tôn trọng. Nỗi buồn dâng lên trong lòng ông, nỗi buồn của một người giữ gìn truyền thống đang chứng kiến những giá trị ấy dần bị lãng quên bởi chính thế hệ kế cận. Ánh mắt ông tràn đầy sự cô độc, như một ngọn đèn dầu leo lét giữa màn đêm, cố gắng soi rọi nhưng lại gặp phải những cơn gió vô tình.
Tiểu An, ban đầu cũng đứng trong nhóm thanh niên, nghe những lời lẽ ấy, ban đầu cũng có chút đồng tình. Trong suy nghĩ của cậu bé, những phong tục cũ kỹ đôi khi thật sự rườm rà, không phù hợp với cuộc sống hiện tại. Tuy nhiên, khi nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Lão Tiệm Cầm, và nhớ lại ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần buổi sáng, một dòng suy nghĩ khác bỗng nhen nhóm trong lòng cậu. "Nhưng mà... tiên sinh nói cái gì cũng có cái lý của nó..." cậu bé lẩm bẩm trong đầu. Ánh mắt cậu bắt đầu hướng về phía quán sách của Tạ Trần, nơi hắn vẫn đang ngồi đó, tĩnh lặng như một tảng đá. Từ xa, Tạ Trần quan sát tất cả. Hắn không can thiệp, không nói một lời, nhưng đôi mắt hắn như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, ngàn năm triết lý. Hắn hiểu rằng, sự xung đột giữa truyền thống và cải biến là một phần tất yếu của "sự luân hồi của vạn vật," một thách thức mà mỗi thế hệ phải đối mặt. Cái giá của sự đổi mới không chỉ là việc từ bỏ cái cũ, mà còn là nguy cơ đánh mất đi cội nguồn, đánh mất đi bản sắc.
Nhóm thanh niên tiếp tục cười đùa, chỉ trỏ, không hề hay biết rằng mỗi lời nói vô tư của chúng lại đang gieo một hạt mầm buồn bã vào lòng người gìn giữ truyền thống. Lão Tiệm Cầm, sau một thoáng thất vọng, lại tiếp tục công việc của mình, đôi tay vẫn tỉ mỉ, cẩn trọng như cũ. Ông tin rằng, dù thế hệ trẻ có hiểu hay không, có trân trọng hay không, thì nhiệm vụ của ông vẫn là giữ gìn, là bảo tồn. Bởi lẽ, mỗi cây đàn, mỗi giai điệu, không chỉ là của riêng ông, mà là của cả thị trấn, của cả một dòng chảy lịch sử. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ và dây đàn phảng phất trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự hiện hữu của những giá trị cũ. Hắn biết, để "Nhân Đạo" thực sự vững bền, không chỉ cần sự hòa nhập cái mới, mà còn cần sự trân trọng cái cũ, sự thấu hiểu những giá trị vĩnh cửu ẩn sâu trong những điều tưởng chừng như đã lỗi thời. Tiểu An quay đầu nhìn Tạ Trần, như tìm kiếm một câu trả lời, một sự chỉ dẫn vô hình từ người tiên sinh trầm tĩnh của mình.
***
Khi ánh tà dương bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình bằng một sắc cam ấm áp, nhóm thanh niên cuối cùng cũng giải tán, mang theo những tiếng cười đùa và sự thiếu tôn trọng vô tư lự của chúng. Tiệm của Lão Tiệm Cầm chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn lại dáng người gầy gò của ông lão bên những chiếc đàn cổ. Nỗi buồn vẫn đọng lại trong ánh mắt ông, như những giọt sương đêm chưa kịp tan trên những sợi tơ nhện giăng mắc trên mái hiên.
Tiểu An, với tâm trạng nặng trĩu sau những gì đã chứng kiến, trở lại quán sách. Bầu không khí trong quán, vốn đã yên tĩnh, giờ đây càng trở nên sâu lắng hơn. Mùi giấy cũ, mùi hương trầm nhẹ nhàng và quen thuộc, quyện vào mùi gỗ của kệ sách, tạo nên một sự an ủi kỳ lạ. Tạ Trần vẫn ngồi ở vị trí cũ, dáng vẻ thư sinh gầy gò, tựa như chưa từng rời đi. Ánh sáng vàng cam của hoàng hôn xuyên qua khung cửa sổ, hắt lên khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm đang ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn không hỏi Tiểu An về chuyện vừa rồi, không một lời trách móc hay giáo huấn. Thay vào đó, hắn nhẹ nhàng cầm lên một cuốn sách cũ, bìa bằng gỗ mun đã mờ màu thời gian, trên đó khắc những hình ảnh điêu khắc tinh xảo. Hắn lật dở từng trang, ngón tay lướt nhẹ trên những đường vân gỗ, trên những nét chạm khắc đã mòn đi theo năm tháng.
“Tiểu An, con thấy không?” Tạ Trần cất giọng, trầm ấm và điềm tĩnh, như tiếng suối chảy giữa rừng khuya. Hắn không nhìn Tiểu An, mà ánh mắt hắn tập trung vào cuốn sách, nhưng lời nói của hắn lại như xuyên thấu tâm can cậu bé. “Mỗi thớ gỗ, mỗi đường chạm khắc trên cuốn sách này, đều mang trong mình hơi thở của người tạo ra nó. Dù thời gian có làm mờ đi màu sắc, có mài mòn đi hình dáng, nhưng cái 'tinh thần' ấy vẫn còn. Tinh thần của người nghệ nhân, của những bàn tay đã tỉ mỉ từng chút một để tạo nên tác phẩm này.” Hắn dừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm vào tâm trí Tiểu An, để cậu bé có thể hình dung ra hình ảnh của một nghệ nhân tài hoa, kiên nhẫn, đã dành cả đời mình cho công việc sáng tạo.
Tiểu An đứng im lặng, lắng nghe từng lời của Tạ Trần, cảm giác như những gì tiên sinh đang nói không chỉ là về cuốn sách, mà là về tất cả những gì cậu vừa chứng kiến bên ngoài. Cậu nhớ lại hình ảnh Lão Tiệm Cầm tỉ mỉ treo những chiếc đàn, nhớ lại vẻ mặt buồn bã của ông khi bị đám bạn chế giễu. Cậu cảm thấy một sự hổ thẹn dâng lên trong lòng.
Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm đạm nhưng mang theo một chiều sâu triết lý đáng kinh ngạc. “Cũng như một giai điệu cũ, nó có thể không hợp tai người nghe mới, không còn làm lay động những tâm hồn trẻ tuổi đang khao khát những điều tươi mới, nhưng không có nghĩa là nó không có giá trị. Giá trị của nó không nằm ở sự phổ biến, mà nằm ở sự tồn tại của nó, ở những câu chuyện nó đã kể, ở những cảm xúc nó đã khơi gợi qua bao thế hệ. Nó là một phần của 'sự luân hồi của vật chất,' nơi vật chất có thể biến đổi, nhưng tinh thần và ý nghĩa của nó thì vĩnh cửu.” Hắn nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời xanh thẫm, như những viên ngọc quý được rải đều.
“Sự lặp lại không phải là sự cũ kỹ, Tiểu An à,” Tạ Trần nói tiếp, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Mà là một cách để củng cố, để truyền tải. Con người cũng vậy, những phong tục cũ, những nghi lễ cổ truyền, đôi khi là cách để tổ tiên gửi gắm trí tuệ cho đời sau. Đó là những viên đá lát đường cho 'Nhân Đạo,' giúp con người không quên đi cội nguồn của mình, không lạc lối giữa dòng chảy vô thường của thời đại. Vấn đề không phải là thay đổi hay không thay đổi, mà là liệu chúng ta có đủ thấu hiểu để biết cái gì cần giữ, cái gì cần biến đổi, và biến đổi như thế nào cho phải đạo hay không.” Ánh mắt hắn hướng về phía Lão Tiệm Cầm, nơi tiệm đàn đang chìm trong bóng tối, nhưng dường như hắn vẫn có thể nhìn thấy được cái hồn, cái tinh thần của những chiếc đàn cổ đang lặng lẽ tồn tại.
Tiểu An gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự suy ngẫm, như một hạt mầm vừa được tưới nước và đang nảy mầm trong tâm hồn. Cậu bé đã hiểu. Cậu đã quá nông cạn khi chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài, vào sự cũ kỹ mà không thấu hiểu được giá trị cốt lõi, cái "tinh thần" mà Tạ Trần vừa nhắc đến. Cậu cảm thấy một luồng ánh sáng bừng lên trong tâm trí, xua đi những đám mây mù của sự thiếu hiểu biết. Những lời của tiên sinh không chỉ là một bài học, mà là một sự gợi mở, một cánh cửa mở ra thế giới của sự thấu hiểu và lòng bao dung.
“Tiên sinh... con hiểu rồi. Con đã quá nông cạn,” Tiểu An khẽ nói, giọng nói đầy sự hối lỗi và chân thành. Cậu bé quay đầu nhìn về phía tiệm của Lão Tiệm Cầm, nơi những chiếc đàn cổ đang nằm im lìm trong bóng tối, nhưng giờ đây, trong mắt cậu, chúng không còn là những món đồ cũ kỹ vô dụng, mà là những vật phẩm chứa đựng linh hồn, chứa đựng những câu chuyện và trí tuệ của tổ tiên. Một sự thay đổi tinh tế đã diễn ra trong ánh mắt cậu, từ sự tò mò và thiếu tôn trọng ban đầu, giờ đây là sự trầm tư và trân trọng.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mãn nguyện. Hắn biết, hạt mầm đã được gieo. Thế hệ trẻ như Tiểu An, dù ban đầu có thể nông nổi, có thể bị cuốn theo những cái mới, nhưng với sự gợi mở đúng lúc, đúng cách, chúng sẽ có khả năng tự mình khám phá ra ý nghĩa của cuộc sống, của truyền thống, và của "Nhân Đạo." Hắn không cần phải trực tiếp can thiệp, không cần phải dùng quyền năng siêu phàm. Hắn chỉ cần là một người quan sát, một người gieo mầm trí tuệ, để "sự luân hồi của vạn vật" tiếp tục diễn ra, để con người tự tìm thấy con đường của mình trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu."
Dưới ánh trăng thanh và ngàn sao lấp lánh, quán sách nhỏ của Tạ Trần chìm trong sự yên bình tuyệt đối. Tuy nhiên, trong không gian ấy, một sự chuyển động vô hình đang diễn ra, một sự thay đổi trong tâm thức của một cậu bé, một dấu hiệu nhỏ nhưng đầy ý nghĩa cho một kỷ nguyên mới, nơi những câu hỏi của thanh xuân sẽ được giải đáp không bằng quyền năng, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Tiểu An, với ánh mắt giờ đây đã tràn đầy sự suy ngẫm, nhìn về phía tiệm của Lão Tiệm Cầm, trong lòng thầm hứa sẽ tìm hiểu về những giai điệu cổ xưa, về những câu chuyện ẩn chứa trong từng thớ gỗ, từng dây đàn. Con đường dung hòa giữa truyền thống và hiện đại, giữa cũ và mới, có lẽ sẽ bắt đầu từ chính những bước chân nhỏ bé ấy.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.