Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1635: Hành Trình Chuộc Lỗi: Lời Thú Tội Giữa Nhân Gian

Bóng đêm của Thị Trấn An Bình đã nuốt trọn hình hài gầy gò của Hòa, kéo hắn vào một cuộc hành trình mà chính hắn cũng không biết sẽ đi về đâu, chỉ biết rằng mỗi bước chân đều nặng trĩu một lời thề. Hắn bước đi, không còn vẻ khom lưng, nặng nề như khi mới tìm đến Tạ Trần, mà thay vào đó là một sự vững vàng, dứt khoát đến lạ thường, như thể gánh nặng trên vai đã biến thành sức mạnh đẩy hắn tiến về phía trước. Con đường lát đá lạnh lẽo dưới chân, từng con gió heo may lướt qua, mang theo hơi sương đêm, nhưng trong lòng Hòa, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên, soi sáng con đường mịt mờ phía trước. Hắn mang theo lời dặn dò của Tạ Trần, mang theo triết lý về nhân quả và sự trọn vẹn của một đời người, không phải để thăng thiên, mà để sống đúng với lương tâm mình giữa nhân gian.

Hành trình trở về quê cũ, Thôn Vân Sơn, là một quãng đường dài, không chỉ về mặt địa lý mà còn là một cuộc lữ hành xuyên qua những tầng sâu ký ức, những nỗi dằn vặt tưởng chừng đã ngủ yên. Mỗi bước chân của Hòa trên con đường mòn quen thuộc dẫn vào Thôn Vân Sơn đều như một tiếng chuông rung khẽ trong lồng ngực. Hắn đã đi bộ ròng rã bao ngày đêm, vượt qua những cánh đồng lúa xanh mướt, những con sông hiền hòa, những ngọn đồi thoai thoải. Suốt chặng đường, lời của Tạ Trần không ngừng vang vọng trong tâm trí: "Lỗi lầm không phải là điều cần chôn giấu vĩnh viễn, mà là một phần của hành trình trưởng thành. Hãy biến hối hận thành động lực." Câu nói đó, như một kim chỉ nam, đã giữ cho đôi chân hắn không lùi bước, giữ cho ngọn lửa quyết tâm không bị dập tắt bởi nỗi sợ hãi và hổ thẹn.

Thôn Vân Sơn hiện ra trong ánh ban mai dìu dịu, như một bức tranh cổ xưa được vẽ bằng những gam màu trầm mặc. Các ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình bên sườn đồi, mái ngói rêu phong, tường đá xám bạc, nhuốm màu thời gian. Một con suối nhỏ trong vắt uốn lượn quanh làng, tiếng nước chảy róc rách nghe như một khúc nhạc êm đềm, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cổ thụ xanh um. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã trên con đường đất đã in hằn dấu chân bao thế hệ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm thoang thoảng, hòa quyện với mùi cỏ non và mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà, tạo nên một bầu không khí yên bình, thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên đến lạ lùng. Không khí trong lành, mát rượi ùa vào lồng ngực Hòa, nhưng dường như không thể xoa dịu được bão tố đang cuộn trào trong lòng hắn.

Hòa bước đi chậm rãi trên con đường đất, mỗi bước chân như giẫm lên chính những mảnh vỡ của quá khứ. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, cảm giác như mọi ngọn cây, mỗi phiến đá, mỗi mái nhà đều đang nhìn hắn, thẩm vấn hắn. Những khuôn mặt quen thuộc thoảng qua, những ánh mắt lướt qua hắn, đều mang theo một vẻ xa lạ đến nhói lòng, hoặc một chút cảnh giác không thể che giấu. Hắn nhận ra Lão Tam, người hàng xóm cũ, đang gánh nước từ giếng làng, đôi mắt ông ta lướt qua hắn như thể hắn chỉ là một bóng ma vô hình. Rồi hắn thấy đám trẻ con đang chơi trò đuổi bắt, tiếng cười khúc khích của chúng như những viên ngọc trong suốt, nhưng chúng cũng ngừng lại, nhìn chằm chằm vào hắn với vẻ tò mò pha lẫn e dè.

Hòa lướt qua một quán trà nhỏ ven sông, nơi các lão nhân đang thưởng trà sớm. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của họ, tiếng nhấp trà thanh tao, và tiếng nước sông chảy đều đều tạo nên một bức tranh yên bình, trái ngược hoàn toàn với những suy nghĩ hỗn độn đang dày vò hắn. Một vài ánh mắt già nua liếc nhìn hắn, rồi lại vội vàng quay đi, tiếp tục câu chuyện dang dở, như thể sự xuất hiện của hắn là một điều không nên tồn tại, một vết nhơ không muốn nhắc đến. Hắn cảm thấy mình như một kẻ ngoại lai, lạc lõng giữa chính quê hương mình, một nơi lẽ ra phải là chốn bình yên nhất.

"Đây là nơi mình đã từng bỏ lại tất cả..." Hòa tự nhủ trong tâm, giọng nói nội tâm run rẩy. "Giờ đây, mình trở về để làm gì? Để đối mặt với những ánh mắt phán xét này sao? Để nghe những lời trách móc, những lời nguyền rủa mà mình xứng đáng nhận lấy sao?" Nỗi sợ hãi như một con rắn độc quấn chặt lấy trái tim hắn. Hắn cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng, và chân hắn như muốn quay đầu bỏ chạy. Nhưng rồi, lời của Tạ Trần lại vang lên, rõ ràng như tiếng chuông chùa giữa đêm thanh vắng: "Sự trọn vẹn không nằm ở việc không bao giờ sai lầm, mà ở việc biết cách đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, biết cách sửa chữa những sai lầm bằng lòng chân thành và hành động thiện lương. Đó mới là ý nghĩa thực sự của nhân quả trong kỷ nguyên này." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi cỏ quen thuộc lấp đầy buồng phổi, và tự nhủ: "Không, mình không thể chạy trốn nữa. Mình phải đối mặt. Mình phải biến hối hận thành động lực, như tiên sinh đã dạy." Ngọn lửa kiên cường trong hắn bùng cháy mạnh mẽ hơn, xua tan đi phần nào bóng tối của sự sợ hãi. Hắn siết chặt nắm tay, tiếp tục bước đi, ánh mắt kiên định hơn, không còn lảng tránh những ánh mắt dò xét xung quanh. Hắn biết, hành trình này sẽ không có sự tha thứ dễ dàng, nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Mặt trời đã lên cao, rắc vàng lên những mái nhà rêu phong và những con đường đất. Hòa vẫn tiếp tục bước đi, từng bước một, như thể đang bước trên một sợi chỉ mảnh mai bắc qua vực sâu. Hắn đã đi qua những con hẻm nhỏ, những góc phố quen thuộc, nơi mỗi viên đá, mỗi bức tường đều chất chứa một mảnh ký ức về một Hòa của ngày xưa – một Hòa ích kỷ, mê muội, và hèn nhát. Giữa trưa, ánh nắng ấm áp trải đều khắp thôn làng, nhưng không đủ để sưởi ấm trái tim đang lạnh giá vì nỗi lo sợ của hắn.

Cuối cùng, đôi chân Hòa dừng lại trước một ngôi nhà gỗ cũ kỹ nằm nép mình dưới bóng cây bàng cổ thụ. Ngôi nhà đơn sơ, giản dị, nhưng lại là nơi từng in hằn một trong những lỗi lầm lớn nhất của hắn. Đây là nhà của Ông Lão Thợ Mộc, người mà Hòa đã từng bỏ mặc khi ông cần giúp đỡ nhất, vì sự ích kỷ và mê muội của bản thân, chạy theo những lời hứa hẹn hão huyền về sự trường sinh bất lão từ những kẻ tự xưng là tu sĩ. Ký ức về khuôn mặt thất vọng, ánh mắt đau khổ của ông lão hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, khiến lồng ngực hắn quặn thắt.

Ông Lão Thợ Mộc đang ngồi trước hiên nhà, lưng còng xuống, mái tóc bạc phơ phấp phới trong gió nhẹ. Đôi tay chai sạn, gân guốc của ông vẫn thoăn thoắt đẽo gọt một khúc gỗ sồi, tạo nên những đường nét tinh xảo. Dáng vẻ ông cô đơn và khắc khổ, như thể gánh nặng thời gian đã oằn vai ông xuống. Xung quanh ông, những mảnh gỗ vụn rơi vãi, tỏa ra mùi gỗ thông thoang thoảng trong không khí, một mùi hương mộc mạc, bình dị mà Hòa đã từng quá quen thuộc. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên, nhưng trong tai Hòa, đó lại là tiếng vọng của nỗi ân hận không nguôi.

Hòa hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng không khí trong lành lấp đầy lồng ngực, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn biết, không còn đường quay lại. Hắn phải đối mặt. Không phải để xin sự tha thứ dễ dàng, mà là để bắt đầu quá trình chuộc lỗi bằng hành động. Đúng lúc đó, Bà Lão Hàng Xóm, người phụ nữ với vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt dò xét, đang đi ngang qua, trên tay xách một giỏ rau. Bà liếc nhìn Hòa một cái, ánh mắt đầy cảnh giác, có chút oán trách xen lẫn khinh miệt, rồi vội vã quay đi, như thể sự hiện diện của hắn là một điềm gở. Cái nhìn đó như một nhát dao cứa vào lòng Hòa, nhắc nhở hắn về những gì mình đã làm.

Hòa tiến lại gần Ông Lão Thợ Mộc, mỗi bước chân đều nặng nề như chì. Hắn cúi đầu thật sâu, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt khắc khổ kia. Hắn lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh ông, không nói một lời. Bàn tay hắn run rẩy, nhưng vẫn cố gắng bắt đầu thu dọn những mảnh gỗ vụn rơi vãi dưới chân ông. Hắn nhặt từng mảnh, từng mảnh nhỏ, đặt chúng gọn gàng vào một cái giỏ mây cũ kỹ. Cử chỉ đó, dù nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng tất cả sự thành tâm và hối lỗi mà hắn muốn thể hiện.

Ông Lão Thợ Mộc vẫn không ngẩng đầu. Đôi tay ông vẫn thoăn thoắt đẽo gọt, nhưng dường như tốc độ đã chậm lại một chút. Một lúc sau, ông cất tiếng, giọng nói khàn đục, lạnh lùng và xa cách, không một chút biểu cảm. "Ngươi là ai?"

Hòa giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh mắt ông lão vẫn dán vào khúc gỗ, nhưng Hòa cảm nhận được sự lạnh lẽo, gai góc trong câu hỏi đó. Hắn biết, ông lão nhận ra hắn. Đó chỉ là một câu hỏi để giữ khoảng cách, để thể hiện sự tổn thương sâu sắc mà ông đã phải chịu đựng. Cổ họng hắn nghẹn lại, khô khan. Hắn muốn nói, muốn giải thích, muốn xin lỗi, nhưng những lời đó dường như mắc kẹt trong cổ họng. Hắn lại cúi đầu xuống, tiếp tục nhặt gỗ vụn, cảm giác như mình đang bị ném trở lại cái hố sâu của sự hổ thẹn. "Không sao đâu, Hòa. Cứ từ từ. Hãy hành động trước khi lời nói được thốt ra." Lời của Tạ Trần lại vang lên, như một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng mạnh mẽ. Hắn hít thở thật sâu, lấy lại bình tĩnh. Hắn sẽ không chạy trốn nữa. Hắn sẽ đối mặt, dù có phải chịu đựng bao nhiêu sự lạnh nhạt, bao nhiêu lời phán xét. Đây là con đường hắn đã chọn, con đường của sự chuộc lỗi, của việc tái kiến tạo nhân tính trong kỷ nguyên mới, nơi mỗi con người phải tự mình gieo trồng nhân quả.

***

Thời gian trôi qua, chậm rãi như dòng suối nhỏ chảy qua Thôn Vân Sơn. Ánh nắng ban trưa dần lùi bước, nhường chỗ cho sắc vàng cam dịu nhẹ của buổi chiều tà. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ rực cả không gian, từ những ngọn cây xanh biếc đến mái ngói rêu phong, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng, vừa trầm mặc. Không khí trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng suối chảy xiết hơn một chút, tiếng côn trùng bắt đầu rả rích từ những bụi cây ven đường, và tiếng gió thổi nhẹ qua những tán lá bàng cổ thụ.

Hòa vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhặt nhạnh những mảnh gỗ vụn, đôi tay hắn đã chai sạn hơn sau hành trình dài, nhưng giờ đây lại trở nên khéo léo và thành thục một cách lạ thường khi làm công việc này. Hắn đã ngồi bên Ông Lão Thợ Mộc gần như cả buổi chiều, không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ làm việc, như một cái bóng vô hình. Sự im lặng kéo dài, nặng nề, nhưng lại là một phần cần thiết của quá trình đối diện. Nó cho phép hắn sắp xếp lại suy nghĩ, gom góp dũng khí, và cho phép Ông Lão Thợ Mộc có thời gian để cảm nhận sự hiện diện của hắn, dù chỉ là một sự hiện diện đầy cảnh giác.

Cuối cùng, khi ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả khoảng sân, Hòa hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và khói bếp từ xa thoảng tới, mùi gỗ thông vẫn vương vấn quanh mũi. Giọng anh run run, nhưng đầy kiên định, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Con... con xin lỗi, thưa ông." Những lời này, hắn đã tập đi tập lại không biết bao nhiêu lần trong tâm trí, nhưng khi thốt ra, chúng vẫn mang một sức nặng không thể tả. "Con đã sai. Con đã bỏ mặc ông khi ông cần nhất, vì sự ích kỷ và mê muội của mình. Con đã nghe theo những lời lẽ hão huyền về con đường thành tiên, bỏ quên đi tình nghĩa nhân gian, bỏ quên đi những người đã cưu mang con."

Ông Lão Thợ Mộc dừng tay, lưỡi dao đang đẽo dở khúc gỗ cũng ngừng lại giữa chừng. Ánh mắt khắc khổ của ông từ từ ngước lên, nhìn thẳng vào Hòa. Đó là một ánh mắt chứa đựng sự bất ngờ, sự đau khổ chất chứa bao năm, và cả một chút hoài nghi không thể che giấu. Đôi mắt ấy đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của nhân thế, quá nhiều lời hứa hão huyền, quá nhiều sự phản bội. "Lời xin lỗi... có ích gì khi mọi thứ đã mất?" Giọng ông lão khàn đục, đầy bi ai, như tiếng gió thổi qua những ngôi mộ cổ, mang theo nỗi đau của những gì đã vĩnh viễn không thể lấy lại. "Cái lò sưởi cũ nứt vỡ, con thuyền độc mộc mục nát vì không được sửa chữa, những buổi tối cô quạnh không có người bầu bạn... Tất cả đều đã qua rồi. Ngươi nghĩ một lời xin lỗi có thể vá lại được những vết nứt trong thời gian, trong lòng người sao?"

Hòa cúi đầu thật sâu, giữ nguyên tư thế đó, như muốn chôn vùi cả khuôn mặt mình vào lòng đất. Hắn không tìm cách biện minh, không đổ lỗi cho ai khác, chỉ chấp nhận tất cả những lời trách móc ấy. Hắn biết, đó là một phần của cái giá hắn phải trả. "Con không mong ông tha thứ ngay lập tức, thưa ông," Hòa nói, giọng hắn vẫn run rẩy nhưng chứa đựng một sự chân thành không thể nghi ngờ. "Con biết lỗi lầm của con khó lòng được tha thứ. Con cũng không dám cầu mong. Con chỉ muốn được làm điều gì đó để bù đắp, để chứng minh con đã thay đổi. Dù chỉ là những việc nhỏ nhất, con cũng sẽ làm. Con sẽ sửa lại mái nhà mục nát của ông, con sẽ đẽo lại chiếc ghế bị gãy, con sẽ cùng ông ra đồng, cùng ông ra suối. Con sẽ ở lại đây, làm những điều một người con đáng lẽ phải làm, dù không được ông thừa nhận."

Sự im lặng lại bao trùm. Tiếng suối vẫn róc rách, tiếng côn trùng vẫn rả rích, và ánh hoàng hôn vẫn tiếp tục nhuộm đỏ không gian. Cảm giác lạnh lẽo từ ánh mắt của Ông Lão Thợ Mộc vẫn còn đó, nhưng Hòa không còn cảm thấy sợ hãi. Hắn cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ khi đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Ông Lão Thợ Mộc thở dài một tiếng thật dài, tiếng thở dài mang theo bao nhiêu năm tháng cô độc, bao nhiêu nỗi thất vọng. Ông không nói thêm lời nào, chỉ chậm rãi tiếp tục công việc của mình. Nhưng đôi tay ông, dù vẫn thoăn thoắt, đã không còn mạnh mẽ như trước, những đường đẽo gọt cũng trở nên yếu ớt hơn. Cái nhìn của ông, dù vẫn hoài nghi, nhưng dường như đã bớt đi phần nào sự lạnh lùng, thay vào đó là một chút ngỡ ngàng trước sự thay đổi của Hòa.

Hòa vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, lòng hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan. Sự tha thứ không phải là một món quà dễ dàng có được, mà là một quá trình xây dựng lại niềm tin từ những hành động nhỏ bé, chân thành nhất. Hắn không đòi hỏi, không mong cầu sự chấp nhận ngay lập tức, chỉ mong được trao đi sự bù đắp, từng chút một, mỗi ngày. Đây là con đường mà Tạ Trần đã gợi mở cho hắn, con đường của một phàm nhân tự kiến tạo nhân quả, tự tìm thấy sự trọn vẹn của mình giữa nhân gian đang chuyển mình. Hành trình chuộc lỗi của Hòa sẽ là một minh chứng sống động cho triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần, khẳng định giá trị của sự chấp nhận và hành động từ bên trong trong kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi con người tự định đoạt vận mệnh và giá trị của mình. Câu chuyện về sự thay đổi của Hòa, một ngày nào đó, có thể lan truyền, trở thành nguồn cảm hứng cho những người khác đang mang trong mình gánh nặng quá khứ, góp phần định hình một xã hội nhân văn hơn, nơi lòng nhân ái và sự thấu hiểu được đề cao.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free