Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1634: Hành Trình Chuộc Lỗi: Sức Mạnh Của Sự Tha Thứ

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ gỗ, rải những vệt sáng vàng nhạt lên sàn nhà phủ đầy bụi thời gian của quán sách. Sau một đêm mưa phùn lất phất, không khí mang theo chút se lạnh nhưng trong trẻo lạ thường, như thể rửa trôi đi những ưu phiền còn vương vấn từ bóng tối. Hòa ngồi đối diện Tạ Trần, trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, thân hình gầy gò của hắn dường như vẫn còn hơi run rẩy, song ánh mắt đã không còn vẻ tuyệt vọng đến cùng cực như ngày hôm qua. Thay vào đó, là một sự suy tư sâu sắc, xen lẫn chút bối rối, như một người vừa thoát khỏi cơn ác mộng dài, vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi nhưng đã nhìn thấy ánh bình minh.

Tạ Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ pha một ấm trà mới. Động tác của y điềm tĩnh và nhẹ nhàng, từng bước một, từ việc tráng ấm, rửa chén, đến việc rót nước sôi vào trà, đều toát lên một vẻ an nhiên tự tại, không hề có chút vội vã. Hương trà thanh khiết, thoang thoảng mùi hoa cúc dịu nhẹ, lan tỏa khắp căn phòng, xua đi mùi ẩm mốc của sách cũ và khơi gợi một cảm giác thư thái đến lạ. Tiểu An, thư đồng của Tạ Trần, ngồi ở chiếc bàn phía sau, tay cầm một cuốn sách cũ nhưng ánh mắt lại hướng về phía Hòa và Tạ Trần, đôi mắt toát lên vẻ hiếu kỳ, chăm chú lắng nghe từng hơi thở, từng cử động nhỏ nhất. Cậu bé dường như hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc trò chuyện thông thường, mà là một bài học vô giá về nhân sinh.

Hòa đưa hai bàn tay gầy guộc siết chặt vào nhau, cố gắng kìm nén sự căng thẳng đang dâng trào trong lòng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trà đang làm dịu đi phần nào sự giằng xé nội tâm. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, nơi luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, thấu hiểu. Giọng hắn khàn đặc, mang theo sự mệt mỏi của một đêm dài trằn trọc, nhưng cũng có một chút gì đó kiên định hơn: “Tiên sinh... đêm qua ta đã suy nghĩ rất nhiều. Nỗi dằn vặt vẫn còn đó, như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực ta, nhưng... ta không còn cảm thấy hoàn toàn vô vọng nữa.” Hắn ngừng lại, tìm kiếm từ ngữ phù hợp để diễn tả cảm giác phức tạp của mình. “Dường như có một tia sáng le lói xuyên qua màn đêm dày đặc, khiến ta nhận ra rằng, dù quá khứ không thể thay đổi, nhưng tương lai vẫn còn đó, chờ đợi ta kiến tạo.”

Tạ Trần đặt chén trà ấm nóng xuống trước mặt Hòa, một làn khói trắng mỏng manh vấn vít trên miệng chén. Y khẽ gật đầu, ánh mắt đầy thấu hiểu. “Nỗi dằn vặt là một phần của con người, Hòa ạ. Nó là lời nhắc nhở rằng ngươi đã từng sai, đã từng lạc lối. Nhưng nó không phải là sợi xích trói buộc ngươi mãi mãi vào quá khứ.” Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng suối chảy róc rách giữa rừng sâu, mang theo sự bình yên kỳ lạ. “Nó giống như một dấu vết in hằn trên đường đời, để mỗi khi ngươi nhìn lại, ngươi sẽ nhớ về bài học đã qua, và từ đó, vững vàng hơn trên con đường phía trước.”

Hòa cúi gằm mặt xuống, nhìn vào hình ảnh phản chiếu mờ ảo của chính mình trong chén trà. Dấu vết, bài học... Hắn đã từng nghĩ nỗi dằn vặt là sự trừng phạt nghiệt ngã của Thiên Đạo, là gánh nặng không thể gột rửa. Nhưng qua lời Tạ Trần, hắn bắt đầu thấy một góc nhìn khác. Nếu nó là một lời nhắc nhở, vậy nó nhắc nhở điều gì? Về sự yếu đuối của bản thân? Về những lựa chọn sai lầm? Hay về khả năng... làm lại? “Nhưng làm sao để buông bỏ nó? Làm sao để không còn ám ảnh bởi những gì đã qua?” Hắn hỏi, giọng đầy khắc khoải, như một người đang chìm dần trong biển nước nhưng vẫn cố gắng với lấy một cọng rơm. “Ta đã cố gắng quên đi, cố gắng phủ nhận, nhưng mỗi khi đêm về, những hình ảnh ấy lại hiện rõ mồn một, giày vò tâm trí ta không ngừng nghỉ.”

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ đầu lưỡi, rồi từ từ chuyển thành vị ngọt hậu. “Quên đi một lỗi lầm không phải là tha thứ, Hòa ạ. Quên đi chỉ là trốn tránh, là vùi lấp nó dưới lớp cát thời gian, nhưng gốc rễ của nó vẫn còn đó, chờ ngày đâm chồi nảy lộc trở lại.” Y đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Hòa, như muốn truyền tải toàn bộ trí tuệ và sự thấu hiểu của mình. “Tha thứ là chấp nhận nó, hiểu rằng nó đã tạo nên con người ngươi hôm nay, với những vết sẹo và những bài học. Và quan trọng hơn, nó sẽ định hình con người ngươi ngày mai, thành một phiên bản mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn.” Y dừng lại, cho Hòa thời gian để suy ngẫm. “Ngươi không thể xóa bỏ một trang sách đã viết, nhưng ngươi có thể chọn viết tiếp những trang sách mới, với một ngòi bút khác, một câu chuyện khác, dựa trên những gì đã học được từ trang sách cũ.”

Lời Tạ Trần như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang khô cằn của Hòa. Chấp nhận. Định hình. Viết tiếp. Những khái niệm ấy dường như đang mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí hắn. Hắn đã luôn nghĩ rằng tha thứ là quên đi, là phủ nhận những gì mình đã làm. Nhưng Tạ Trần lại nói rằng tha thứ là đối mặt, là thừa nhận sự tồn tại của lỗi lầm, và từ đó, dùng nó làm nền tảng để xây dựng điều tốt đẹp hơn. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ dâng lên, như thể một sợi dây vô hình đang dần được tháo gỡ. Tiểu An cũng gật gù, ánh mắt cậu bé lộ rõ sự lĩnh hội. Mùi hương trà giờ đây dường như đậm đà hơn, thấm sâu vào từng ngóc ngách của quán sách, mang theo một thông điệp về sự tĩnh lặng và khả năng tái sinh.

***

Thời gian trôi đi trong tĩnh lặng, khi ánh nắng giữa trưa đã gay gắt hơn một chút, xuyên qua tán cây cổ thụ trước quán sách, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất. Không gian vẫn yên ắng, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua lá cây, và tiếng chim hót lảnh lót từ xa vọng lại, như điểm xuyết thêm cho bức tranh thanh bình. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, y không hối thúc Hòa, mà để hắn tự mình chìm đắm trong suy tư. Y biết rằng, sự chuyển hóa nội tâm cần có thời gian, giống như hạt giống cần nước và ánh sáng để nảy mầm.

“Ngươi từng hỏi làm sao để buông bỏ nỗi ám ảnh,” Tạ Trần bắt đầu, giọng y vẫn trầm ấm và đều đều, “nhưng ta tin rằng, buông bỏ không phải là vứt bỏ hoàn toàn. Nó là cách ngươi nhìn nhận lại gánh nặng đó.” Y khẽ cầm lên một mảnh gốm sứ vỡ vụn đặt trên bàn, những cạnh sắc nhọn đã được mài nhẵn theo thời gian. “Hãy nghĩ về một nghệ nhân điêu khắc. Ông ta cẩn trọng tạo ra một tác phẩm hoàn mỹ, nhưng rồi, vì một lý do nào đó, nó vỡ tan thành nhiều mảnh. Nỗi đau, sự tiếc nuối chắc chắn sẽ rất lớn.”

Hòa nín thở lắng nghe, ánh mắt dõi theo mảnh gốm sứ trong tay Tạ Trần. Hắn thấy mình trong câu chuyện đó, những mảnh vỡ chính là những lỗi lầm, những hối tiếc đã vỡ tan trong cuộc đời hắn.

“Nhiều người sẽ vứt bỏ những mảnh vỡ đó, coi nó là sự thất bại, là cái kết của một công trình. Nhưng một nghệ nhân chân chính, một người có trí tuệ, sẽ không làm vậy. Ông ta sẽ nhìn vào những mảnh vỡ, không phải với sự tuyệt vọng, mà với một cái nhìn khác.” Tạ Trần nhẹ nhàng lật mảnh gốm trong tay. “Ông ta sẽ thấy mỗi mảnh vỡ đều mang một hình dáng độc đáo, một đường nét riêng. Và rồi, ông ta sẽ dùng những mảnh vỡ ấy, kết hợp chúng lại, không phải để tái tạo lại tác phẩm cũ, mà để kiến tạo một tác phẩm hoàn toàn mới. Có thể là một bức tranh khảm, một vật trang trí, hay một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt, nhưng lại mang một vẻ đẹp độc đáo, một câu chuyện riêng.”

Hòa cảm thấy lồng ngực mình như được mở ra. Câu chuyện về nghệ nhân điêu khắc, về những mảnh vỡ, như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí hắn. Bấy lâu nay, hắn đã luôn chìm đắm trong việc tiếc nuối tác phẩm đã vỡ, chứ chưa bao giờ nghĩ đến việc dùng những mảnh vỡ ấy để tạo nên một kiệt tác khác.

“Chấp nhận không có nghĩa là buông xuôi, là đầu hàng số phận,” Tạ Trần tiếp lời, giọng y nhấn nhá từng chữ, “mà là nhìn thẳng vào nó, hiểu rằng mọi hành động đều có nhân quả. Những gì đã qua là không thể thay đổi, nhưng quan trọng là hành động tiếp theo của ngươi. Một tác phẩm điêu khắc bị hỏng có thể trở thành nguyên liệu cho một kiệt tác mới, nếu người nghệ nhân biết cách nhìn nhận. Cũng như vậy, những sai lầm trong quá khứ có thể trở thành bài học quý giá, là động lực để ngươi sống một cuộc đời ý nghĩa hơn, nếu ngươi biết cách nhìn nhận nó.”

Ánh mắt Tạ Trần sâu thẳm, nhìn xuyên qua vẻ ngoài tiều tụy của Hòa, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn hắn. “Tha thứ cho bản thân là cho phép mình làm lại, không phải để trốn tránh trách nhiệm, mà để đối diện và sửa chữa những gì có thể, bằng cách sống tốt hơn từ bây giờ. Đó là một hành động dũng cảm, Hòa ạ, dũng cảm hơn rất nhiều việc cứ mãi chìm đắm trong hối hận.”

Hòa ngẩng đầu lên, ánh mắt đã có sự thay đổi rõ rệt. Không còn vẻ tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc và một tia hy vọng mới bùng cháy. Hắn cảm nhận được sức nặng của nỗi dằn vặt vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một tảng đá đè nén, mà đã biến thành một viên đá mài, giúp hắn mài sắc ý chí và nhận thức của mình. “Tạo ra một tác phẩm mới... từ những mảnh vỡ...” Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy nhưng đầy cảm xúc, như thể vừa khám phá ra một chân lý vĩ đại. “Ta đã hiểu... Ta không thể xóa bỏ quá khứ, nhưng ta có thể định hình tương lai của mình. Từ những mảnh vỡ của lỗi lầm, ta có thể xây dựng nên một con người khác, một cuộc đời khác.”

Tạ Trần khẽ gập cuốn sách đang cầm trên tay lại, một tiếng “phập” rất nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Y nhìn thẳng vào Hòa, ánh mắt đầy thấu hiểu và khích lệ. Bên cạnh, Tiểu An khẽ thở dài một tiếng, như vừa trải qua một hành trình nội tâm cùng Hòa. Cậu bé hiểu rằng, bài học hôm nay không chỉ dành cho Hòa, mà còn dành cho chính cậu, cho tất cả những ai đang sống trong kỷ nguyên Nhân Gian này, nơi mỗi cá nhân phải tự mình tìm kiếm ánh sáng, tự mình kiến tạo giá trị cho cuộc đời mình, không còn dựa dẫm vào Thiên Đạo hay sức mạnh siêu phàm nào khác.

***

Ánh nắng chiều tà đổ xuống, nhuộm vàng cả khung cảnh bên ngoài quán sách. Những tia nắng cuối ngày hắt vào qua khung cửa sổ, tạo th��nh những vệt sáng lấp lánh trên nền nhà, mang đến một vẻ đẹp bình yên đến nao lòng. Không khí trở nên dịu mát hơn, mùi hương trà đã phai nhạt dần, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và hương hoa dạ lý hương thoang thoảng từ khu vườn nhỏ bên ngoài.

Hòa đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn giờ đây không còn vẻ khom lưng, nặng nề như khi hắn mới đến. Vai hắn thẳng hơn, và ánh mắt hắn, dù vẫn còn vương vấn chút suy tư, đã tràn đầy một sự kiên định lạ thường. Hắn cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, không phải bằng sự sợ hãi hay mặc cảm, mà bằng lòng biết ơn sâu sắc, một lòng biết ơn chân thành từ tận đáy lòng. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, không phải là quên đi quá khứ, mà là mang quá khứ theo mình như một lời nhắc nhở, một bài học để sống tốt hơn, để từng ngày một chuộc lỗi bằng hành động cụ thể.

“Tiên sinh... ta đã hiểu.” Giọng Hòa đã vững vàng hơn rất nhiều, không còn run rẩy hay khàn đặc. “Ta sẽ trở về quê hương. Ta sẽ đối mặt với tất cả những gì mình đã làm, đối mặt với những người ta đã từng làm tổn thương.” Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu, như đang gom góp toàn bộ dũng khí. “Không phải để được tha thứ, bởi ta biết lỗi lầm của ta khó lòng được tha thứ. Mà là để chuộc lỗi bằng hành động, bằng một cuộc đời ý nghĩa hơn, một cuộc đời biết trân trọng giá trị của con người và những mối quan hệ.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt y đầy khích lệ và tin tưởng. Y biết rằng, hành trình này sẽ không hề dễ dàng, nhưng y cũng thấy được ngọn lửa kiên cường đang bùng cháy trong sâu thẳm tâm hồn Hòa. “Con đường phía trước sẽ khó khăn, Hòa ạ, sẽ có những thử thách, những lời phán xét. Nhưng ý chí của ngươi sẽ là ngọn đuốc soi sáng, là kim chỉ nam dẫn lối ngươi đi.” Y đứng dậy, bước đến bên cạnh Hòa, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn. “Hãy nhớ, sự trọn vẹn không nằm ở việc không bao giờ sai lầm, mà ở việc biết cách đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, biết cách sửa chữa những sai lầm bằng lòng chân thành và hành động thiện lương. Đó mới là ý nghĩa thực sự của nhân quả trong kỷ nguyên này.”

Hòa cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Tạ Trần, một hơi ấm xua đi những lạnh lẽo còn vương vấn trong lòng. Hắn ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, trong mắt hắn giờ đây không còn sự tự ti, mà là một sự quyết tâm mạnh mẽ. “Ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, tiên sinh. Từ việc giúp đỡ người già neo đơn, trồng thêm cây xanh cho làng, hay đơn giản chỉ là nói một lời xin lỗi chân thành với những người ta đã vô tình làm tổn thương. Để những người ta từng gây ra lỗi lầm nhìn thấy sự thay đổi, nhìn thấy sự chân thành của ta.” Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống. “Ta không đòi hỏi sự tha thứ từ họ, chỉ mong được sống một cuộc đời ý nghĩa, một cuộc đời đúng với lương tâm của mình.”

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. “Đó chính là khởi đầu của sự trọn vẹn, Hòa ạ. Đó là con đường mà mỗi phàm nhân cần tự mình kiến tạo trong kỷ nguyên mới này, nơi không còn Thiên Đạo để ban phước hay trừng phạt, mà chỉ còn nhân quả do chính chúng ta gieo trồng và gặt hái. Hãy vững bước, và đừng bao giờ đánh mất ngọn lửa thiện lương trong trái tim mình.”

Hòa một lần nữa cúi chào Tạ Trần, một cái cúi chào đầy kính trọng và biết ơn sâu sắc. Sau đó, hắn xoay người, bước ra khỏi quán sách. Bóng dáng hắn đổ dài trên con đường lát đá, không còn vẻ nặng nề, khom lưng như khi hắn bước vào, mà thay vào đó là sự vững vàng, dứt khoát. Hắn bước đi vào màn đêm đang buông xuống, bóng dáng hòa lẫn vào những bóng tối khác của Thị Trấn An Bình. Hắn không còn đơn độc với nỗi ân hận của mình nữa. Hắn đã tìm thấy một con đường, một khởi đầu mới, nơi hắn có thể sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và từng bước, từng bước, trồng lại khu vườn của cuộc đời. Hành trình chuộc lỗi của Hòa sẽ là một minh chứng sống động cho triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần, khẳng định giá trị của sự chấp nhận và hành động từ bên trong trong kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi con người tự định đoạt vận mệnh và giá trị của mình. Câu chuyện về sự thay đổi của Hòa, một ngày nào đó, có thể lan truyền, trở thành nguồn cảm hứng cho những người khác đang mang trong mình gánh nặng quá khứ, góp phần định hình một xã hội nhân văn hơn, nơi lòng nhân ái và sự thấu hiểu được đề cao. Việc Tạ Trần giúp đỡ Hòa tiếp tục củng cố niềm tin vào trí tuệ và lòng nhân ái, không cần đến sức mạnh phi thường hay sự can thiệp của tiên đạo để giải quyết các vấn đề nội tâm sâu sắc của con người.

Tạ Trần nhìn theo bóng Hòa khuất dần, rồi khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mãn nguyện. Y quay lại với cuốn sách của mình, lật dở từng trang giấy cũ kỹ. Tiểu An nhìn Tạ Trần với ánh mắt ngưỡng mộ, như vừa chứng kiến một phép màu nhỏ nhoi, một phép màu được tạo nên từ trí tuệ và lòng nhân ái. Cậu bé hiểu rằng, những lời nói của tiên sinh không chỉ là những triết lý suông, mà còn là ánh sáng dẫn đường cho những linh hồn đang lạc lối trong kỷ nguyên Nhân Gian đầy biến động này.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free