Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 135:

Sau Tết Âm lịch chừng một hai tháng, Lục Vi Dân vẫn chưa gặp được Chân Ny. Hắn đã đi Xương Châu một chuyến, sau khi điều tra ở khách sạn thì tung tích của người đến từ tập đoàn Hoa Mỹ đã giảm mạnh, hắn liền lập tức quay về thu xếp. Bị ánh mắt Tô Yến Thanh lướt qua, trong lòng Lục Vi Dân không kìm nổi có chút xao động.

“Không dám nói là cách nghĩ mới, nhưng chỉ ngồi chờ vận may từ trên trời rơi xuống như thế này thì chắc chắn là không thể. Khu Khai thác Phát triển kinh tế kỹ thuật Nam Đàm chúng ta là khu Khai thác Phát triển kinh tế kỹ thuật cấp huyện đầu tiên dũng cảm đi tiên phong của toàn tỉnh, nhất định phải phát huy trọn vẹn ưu thế này. Hiện nay việc xây dựng cơ sở hạ tầng được triển khai vô cùng rầm rộ, nếu như việc thu hút đầu tư không theo kịp thì đó chính là tội của chúng ta.”

Lục Vi Dân cố gắng kìm nén ý nghĩ đang nảy nở từ sâu thẳm cõi lòng mình như ngọn cỏ dại đột ngột nảy mầm sau cơn mưa xuân, chỉ cảm thấy một cơ quan nào đó phía dưới đang giống như bị kích thích không thể khống chế được mà căng lên:

“Xương Giang vốn nằm sâu trong nội địa, tin tức không nhanh nhạy, tình hình Nam Đàm chúng ta còn thảm hại hơn. Nếu muốn thay đổi cục diện, vẫn phải tới nơi khác để mở rộng tầm mắt.”

“Có mục tiêu cụ thể hay không?” Tô Yến Thanh quay đầu hỏi.

Cái cổ mịn màng như ngọc trắng được chiếc cổ áo khoác màu tím tôn lên càng tăng thêm phần hấp dẫn. Lục Vi Dân chỉ cảm thấy yết hầu mình dường như muốn nuốt khan một chút, vội vàng cúi đầu làm bộ như đang xem gì đó trên bàn.

“Vẫn chưa có. Nhưng tôi biết được tin, tuần sau Xương Châu sẽ mở hội nghị xúc tiến đầu tư và buổi tọa đàm kết nối các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài với các ban ngành tài chính. Ngoài một số doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, còn có một lượng lớn thương nhân có ý muốn đầu tư cũng tham gia. Tôi định đi thử xem vận may thế nào.”

“Là do tỉnh hay thành phố Xương Châu tổ chức?” Tô Yến Thanh cũng rất tinh nhạy.

“Ở thành phố Xương Châu.”

Số doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài đến một tỉnh nội địa như Xương Giang này không nhiều, chủ yếu tập trung ở thành phố Xương Châu. Ngoài ra thì cũng có Côn Hồ, Quế Bình; ở hai thành phố đó có một vài doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, nhưng chủ yếu cũng là một vài doanh nghiệp liên doanh trá hình. Giống như Công ty trách nhiệm hữu hạn thực phẩm Lâm Cẩm Ký cũng tạm coi là một doanh nghiệp có vốn đầu tư Hồng Kông đích thực đầu tiên ở địa khu Lê Dương.

“Vậy thì chẳng phải anh muốn phá đám Xương Châu sao?” Tô Yến Thanh trợn mắt nhìn.

“Cẩn thận kẻo bị người ta nhốt ở Xương Châu không thoát thân nổi đấy.”

“Đều là của Đảng Cộng Sản, dù có thịt nát xương tan thì cũng là trong một nồi cả thôi, cứ coi như tôi phá đám thì cũng là vì việc chung, sợ gì chứ?” Lục Vi Dân bật cười.

“Nếu thật sự bị nhốt thật, vừa vặn được làm anh hùng, Bí thư An và Chủ tịch huyện Thẩm chẳng lẽ lại không quan tâm đến tôi sao?”

Thở dài một hơi nhè nhẹ, ánh mắt Tô Yến Thanh trong trẻo mà lạnh lẽo:

“Vi Dân, nếu như mọi cán bộ của Đảng cộng sản đều hết lòng hết dạ vì công việc như anh thì tốt rồi.”

Lục Vi Dân lập tức cảnh giác:

“Yến Thanh, có phải là đã nghe được điều gì không?”

“Cũng chẳng có gì. Có điều tôi vừa trở về huyện giải quyết công việc đã nghe được có người nói bây giờ khu kinh tế mới là con cưng của huyện. Bất cứ điều gì huyện cũng ưu tiên đáp ứng cho khu kinh tế mới, nhưng lại vẫn chưa thấy nó mang lại kết quả gì đáng kể, chỉ làm mấy thứ mang tính hình thức bề ngoài.” Tô Yến Thanh ở trước mặt Lục Vi Dân cũng không giấu giếm.

“Thế à? Cái bề ngoài ư?” Lục Vi Dân nhún vai.

“Không có cái bề ngoài đó thì anh dựa vào cái gì để thu hút đầu tư. Ai cũng nói là trồng ngô đồng để chiêu phượng hoàng đến, anh thì đến cây bào đồng cũng không muốn trồng vài cây, đừng nói phượng hoàng, tôi thấy ngay cả quạ cũng chẳng thèm đậu.”

Hắn biết một thời gian trước xung quanh khu kinh tế mới đã làm công tác chỉnh trang môi trường, lại còn làm một tấm biển quảng cáo lớn như vậy, mà còn cả việc xây dựng con đường vào khu kinh tế mới và làm hệ thống tiện ích đô thị. Cứ coi như có công ty xây dựng ứng trước vốn nhưng giống như việc lắp đặt thiết bị thị chính cũng đang được triển khai rộng khắp thì chỉ tính chi phí vật liệu đã không phải là một con số nhỏ.

Phòng Tài chính huyện cũng liên tục than vãn, nhưng đây lại là Chủ tịch huyện Thẩm đã hứa sẽ đảm bảo, không dám cắt giảm.

Tài chính Nam Đàm vốn dĩ đã vô cùng eo hẹp, nghèo rớt mồng tơi, nhất là khi mới đầu năm, vào thời kỳ giáp hạt. Khu kinh tế mới tiêu tiền như nước thế này, chắc chắn sẽ khiến cho sự vận hành bình thường của không ít ban ngành gặp phải ảnh hưởng, họ nói mấy lời chỉ trích châm biếm cũng là lẽ thường.

Nghe lời Lục Vi Dân nói rất đơn giản rõ ràng, Tô Yến Thanh không kìm nổi bật cười.

“Vi Dân, đây chỉ là một số người tầm nhìn hạn hẹp, chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt. Chỉ cần khu kinh tế mới có thể thực sự phát triển, những lời nói châm chọc của những người này cũng sẽ tiêu tan như mây khói thôi.”

“Yến Thanh, không đơn giản như vậy đâu. Cứ coi như là chúng ta có thể thu hút doanh nghiệp tới đây, nếu muốn thực sự thấy được hiệu quả thì cũng là chuyện của hai ba năm sau. Doanh nghiệp từ khi khởi công xây dựng đến bước vào sản xuất, rồi đến lúc bắt đầu thu về lợi nhuận thì cần cả một quá trình. Cách nghĩ nôn nóng muốn thành công, muốn trong nháy mắt đã kiếm được lợi nhuận khổng lồ đều không thực tế.”

Lục Vi Dân trong lòng thầm thở dài, chỉ sợ có cách nghĩ như vậy không chỉ là một số người thiển cận, mà một vài vị lãnh đạo ở huyện cũng giống nhau có ý nghĩ như vậy.

Đương nhiên cách nghĩ của bọn họ có lẽ phải “sâu xa” hơn một chút.

Địa khu Lê Dương đang sắp phân chia làm hai, bố cục sáu tỉnh phía bắc và bảy tỉnh phía nam ở địa khu Lê Dương cũ đã bước đầu xuất hiện. Nghe nói hiện nay tiếng nói của Bí thư huyện ủy Phong Châu Cẩu Trị Lương trong Địa ủy đã có phần lớn hơn một chút. Rõ ràng là y cho rằng huyện Phong Châu sắp trở thành thành phố Phong Châu, cũng là nơi có Ủy ban nhân dân địa khu Phong Châu, nên chức Bí thư Thành ủy của y đương nhiên sẽ giúp y trở thành Ủy viên Địa ủy Phong Châu sau này.

Trong bố cục chính trị của địa khu Phong Châu tương lai, ai có thể có được vị trí càng thuận lợi, thì biểu hiện của mỗi người trong giai đoạn này sẽ vô cùng quan trọng.

Mã Thông Tài và Lục Vi Dân đã bàn bạc hai lần về việc này, sức ép của y cũng rất lớn.

Lục Vi Dân biết sức ép của Mã Thông Tài bắt nguồn từ An Đức Kiện. Không có sự ủng hộ của An Đức Kiện, y không thể ngồi vào vị trí đó, mà đã ngồi vào vị trí đó thì y phải gánh vác trách nhiệm với An Đức Kiện.

Chốn quan trường chính là như thế. Ai dùng anh, anh sẽ phải chịu trách nhiệm với người đó, vinh nhục của anh cũng liên quan chặt chẽ đến người ta. Đây là một hình thức ràng buộc biến tướng giữa người với người, nhưng rất nhiều người đều không quản mệt mỏi, thậm chí tranh giành xô đẩy để có được. Từ một góc độ nào đó mà nói, có thể gắn kết lợi ích của mình với lãnh đạo, bản thân cũng chứng tỏ được giá trị bản thân, vô số người đều muốn đạt được điều này nhưng lại không có cơ hội.

Dường như chính mình cũng như vậy, ít nhất hiện nay mình trong mắt rất nhiều người là đang gắn kết lợi ích với Thẩm Tử Liệt, trong một số lĩnh vực nào đó trở thành đại diện của ông ta. Mã Thông Tài giữ chức Chủ nhiệm Ban quản lý, mình làm trợ lý chủ nhiệm, đây cũng coi là một sự thỏa hiệp cân bằng ngầm của An Đức Kiện và Thẩm Tử Liệt, đạt được nhờ thông qua sự phối hợp của những người đại diện từ mỗi bên.

Khi mà cơ cấu do loại thỏa hiệp cân bằng này tạo ra không thể mang lại kết quả như mong muốn, thì nền tảng của bộ khung đó sẽ bị lung lay. Đó cũng có nghĩa là cơ cấu có lẽ sẽ bị thay đổi và điều chỉnh.

Mã Thông Tài không muốn bị thay đổi điều chỉnh, Lục Vi Dân cũng không muốn, vậy thì việc tạo ra kết quả khiến mọi người hài lòng là điều tất yếu. Lục Vi Dân hiểu rất rõ, ngay cả nắm được dự án này của Hoa Mỹ trong tay cũng còn chưa đủ.

Khu kinh tế mới phải có quy mô lớn và khí thế mạnh mẽ, cũng có nghĩa là công tác thu hút đầu tư của khu kinh tế mới phải có thành quả lớn hơn nữa.

Mã Thông Tài đồng ý với ý kiến của Lục Vi Dân một cách rất thoải mái.

Đầu óc Lục Vi Dân rất thông minh, ý tưởng cũng nhiều, phong cách làm việc nhanh gọn, dứt khoát, mà còn rất bền bỉ, hăng hái. Mã Thông Tài tin rằng chỉ cần có thể mang được dự án đến, đừng nói một tuần, ngay cả một tháng hay một quý đều chẳng thành vấn đề.

Cường độ xây dựng của khu kinh tế mới này rất mạnh, Bí thư An và Chủ tịch huyện Thẩm đã đến thị sát, đều rất hài lòng. Điều này khiến Mã Thông Tài cũng rất đắc ý, nhưng sức ép mà nó mang đến cũng vô c��ng lớn.

Ngoài công ty xây dựng huyện ra, hai công ty xây dựng khác phụ trách xây dựng hai con đường ven khu còn lại cũng tiến hành rất tốt, tiến độ cũng tương đối nhanh. Cao Nguyên gần như mỗi ngày đều ở công trường đốc thúc, đảm bảo chất lượng và tiến độ, việc xây dựng đường ống cũng đáp ứng sát sao tiến độ.

Mã Thông Tài nhìn thấy mà trong lòng vui mừng, nhưng đợi đến khi bình tâm được thì lại giật mình, tiến độ xây dựng khu kinh tế mới quả rất nhanh, nhưng còn doanh nghiệp được thu hút thì ở đâu?

Giai đoạn thứ nhất của khu kinh tế mới chiếm một nghìn tám trăm mẫu đất, Công ty trách nhiệm hữu hạn thực phẩm Lâm Cẩm Ký chiếm tám mươi mẫu. Đây cũng còn một nghìn bảy trăm mẫu đang tiến hành san lấp mặt bằng hoàn chỉnh, dự tính trước khi hết tháng sáu, một nghìn bảy trăm mẫu đất liền có thể san bằng xong.

Việc xây dựng con đường xung quanh khu đến cuối tháng năm là có thể hoàn toàn thông xe. Còn bao gồm cả đường ống nước ngầm, đèn đường, thậm chí còn có một bộ phận cây xanh và cảnh quan đều có thể hoàn thành về cơ bản trước cuối tháng sáu. Đây cũng có ý nghĩa là trước khi hết tháng sáu, nếu như không có mấy doanh nghiệp ra hồn đến thì khu kinh tế mới sẽ có thể biến thành một trò cười không thể chấp nhận.

Sức ép cực lớn khiến Mã Thông Tài ăn không ngon ngủ không yên.

Lục Vi Dân đã làm rất tốt. Nhà xưởng Công ty trách nhiệm hữu hạn thực phẩm Lâm Cẩm Ký đã chính thức bắt đầu xây dựng, thương nhân Hồng Kông Lâm Diệu Hùng đã đến công trường xem xét tiến độ, hơn nữa đã bắt đầu ký hợp đồng thu mua quả kiwi với một số nhà vườn ở Đông Cố và Bạch Tháp. Điều này khiến huyện khá là vui mừng.

Tập đoàn Hoa Mỹ vẫn chưa có phản hồi, nhưng phân tích vô cùng chuẩn xác và sâu sắc của Lục Vi Dân vẫn khiến Mã Thông Tài yên tâm hơn rất nhiều.

Nhưng thế vẫn chưa đủ. Cho nên khi Lục Vi Dân chủ động đề xuất muốn đến Xương Châu một chuyến, y không chút do dự đã đáp ứng ngay.

Thời gian một tháng. Đã dùng người thì không nghi ngờ, đã nghi ngờ thì không dùng, đây là nguyên tắc của Mã Thông Tài. Đến An Đức Kiện và Thẩm Tử Liệt đều có thể tin tưởng Lục Vi Dân, thì Mã Thông Tài có gì mà không yên tâm?

Lục Vi Dân hiểu rõ lòng Mã Thông Tài. Có điều khi mình đề xuất muốn đến Xương Châu tìm kiếm nhà đầu tư, Mã Thông Tài liền chấp nhận ngay cho mình đi trong thời gian một tháng, tất cả mọi chi phí đều được thanh toán. Điều kiện hào phóng như vậy khiến Lục Vi Dân thấy có phần cảm động.

Nếu Mã Thông Tài không hào phóng như thế thì mình cũng vẫn phải đi, đây là trách nhiệm của bản thân mình.

Thẩm Tử Liệt cho mình vào vị trí này, ông ta cũng tương tự phải chịu một sức ép rất lớn.

Lục Vi Dân hiểu rất rõ khi những người như Tần Hải Cơ và Tào Cương đều bày tỏ thái độ phản đối gay gắt ở hội nghị thường vụ, nếu như không phải An Đức Kiện rất kiên quyết ủng hộ Thẩm Tử Liệt, thì một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học được nửa năm như mình dù thế nào cũng không có khả năng được bổ nhiệm vào ghế trợ lý chủ nhiệm mà trên thực tế cũng chẳng có quyền hạn gì.

Mặc dù như vậy nhưng cũng đã gây xôn xao như một trận động đất nhỏ ở khắp cả huyện.

Không nói các cán bộ công chức, ngay cả các bạn học của mình cũng rất ngạc nhiên.

Thư Nhã và Hà Lâm đặc biệt đến chúc mừng, đến cả Quách Hoài Chương ở Hoài Sơn xa xôi cũng có lòng trở về một chuyến, đòi hắn mời một bữa cơm. Mà dù y có che giấu khéo léo đến mấy, Lục Vi Dân cũng có thể cảm nhận được sự ngưỡng mộ của người bạn học cũ này.

Nghe nói Quách Hoài Chương cũng rất được Vương Tự Vinh coi trọng, việc được đề bạt cũng đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Nhưng Lục Vi Dân lại ngấm ngầm đi trước một bước, vượt qua mặt y.

Bản dịch này được thực hiện với sự tận tâm, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free