(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 157:
Trương Thiên Hào rất hứng thú với tình hình phát triển Khu kinh tế mới Nam Đàm, nên trong bữa cơm, ông đã hỏi không ít vấn đề.
Lục Vi Dân cũng giới thiệu tổng quan về tình hình phát triển và mô hình hoạt động của Khu kinh tế mới Nam Đàm. Khi nhắc đến việc tập đoàn Hoa Mỹ đã ký kết hợp đồng và bắt đầu triển khai giai đoạn xây dựng thực tế, gương mặt Trương Thiên Hào cũng ánh lên nụ cười.
– Tiểu Lục, nghe nói khi đó Lạc Khâu đã tìm mọi cách để thu hút tập đoàn Hoa Mỹ, mong muốn tập đoàn này có thể triển khai dự án tại Lạc Khâu. Thậm chí, họ còn đưa ra mức giá đất chênh lệch ba mươi phần trăm so với mức ban đầu, đây quả thực là một điều kiện tương đối hấp dẫn. Không ngờ Hoa Mỹ vẫn chọn Nam Đàm, khiến Lạc Khâu thật sự khó chấp nhận. Theo tôi, nói về điều kiện thì Lạc Khâu tốt hơn Nam Đàm các cậu nhiều. Ít nhất điều kiện giao thông tốt hơn nhiều, khoảng cách tới tỉnh lỵ cũng gần hơn. Tiểu Lục, theo cậu, nguyên nhân thực sự khiến Hoa Mỹ lựa chọn Nam Đàm là gì?
Trương Thiên Hào vừa ăn vừa đưa ra câu hỏi rất nghiêm túc.
Người này rất có khả năng kiểm soát tình hình. Câu chuyện trong bữa tiệc về cơ bản đều diễn ra theo hướng dẫn của đối phương. Đương nhiên, điều này có lẽ liên quan đến sự kiềm chế tuyệt đối của Lôi Đạt và sự không tập trung của Hà Khanh, nhưng phải công nhận khả năng dẫn dắt của ông ta rất tốt. Ít nhất, ông ta đủ sức khiến mọi người không cảm thấy phản cảm mà vẫn tập trung vào chủ đề mà ông ta dẫn dắt.
– Chủ tịch huyện Trương, sau khi hoàn thành lễ ký kết với tập đoàn Hoa Mỹ, Chủ nhiệm Địa khu đã tổng kết một nguyên nhân. Ông ấy nói rằng chi tiết quyết định sự thành bại, cho rằng phía Nam Đàm chúng ta đã làm rất tốt từng khâu nhỏ, do đó đã đánh bại Lạc Khâu.
Lục Vi Dân mỉm cười giải thích:
– Cụ thể hơn, cảm giác của tôi là tập đoàn Hoa Mỹ không quá chú trọng đến các phương diện như giá đất hay miễn giảm thuế, họ chỉ hy vọng có được đãi ngộ tương đồng với các dự án đầu tư khác tại Nam Đàm. Tuy họ không đề xuất yêu cầu đặc biệt nào khác, nhưng lại đặc biệt coi trọng một vài điều mà rất nhiều chính quyền địa phương chúng ta lại không thực sự chú ý.
Trước mặt Trương Thiên Hào, Lục Vi Dân cũng không cảm thấy quá gò bó. Ông ta không phải lãnh đạo trực tiếp của mình, hơn nữa bản thân cũng xuất hiện với tư cách là bạn của Lôi Đạt, cho nên khi nói chuyện, Lục Vi Dân có vẻ điềm tĩnh ung dung tự tại. Nhưng Trương Thiên Hào và Tiết Đại Quân đều rất đánh giá cao những biểu hiện này của Lục Vi Dân.
– Ví dụ như chất lượng nguyên liệu. Bởi vì Hoa Mỹ sản xuất thực phẩm xuất khẩu ra nước ngoài, thông thường sản phẩm sẽ được xuất khẩu sang các nước Âu Mỹ, Nhật Bản. Cơ quan kiểm tra và đo lường thực phẩm của các quốc gia này kiểm tra rất nghiêm ngặt đối với các thành phần thực phẩm bị cấm. Điều này cũng yêu cầu nguồn gốc nguyên liệu thực phẩm phải được kiểm soát. Mà ở điểm này, Nam Đàm đã làm tương đối tốt. Ngành kỹ thuật nông nghiệp đều huấn luyện đặc biệt cho các hộ nông dân về cách sử dụng thuốc trừ sâu và phân bón hóa học. Điều này cũng là do Nam Đàm lúc đầu suy xét đến việc thương hiệu kiwi Nam Đàm đã có tiếng, cần đặc biệt có thêm những biện pháp phòng ngừa nhằm bảo vệ thương hiệu. Không ngờ điều này đối với tập đoàn Hoa Mỹ mà nói lại vừa vặn khiến họ cảm thấy vô cùng hài lòng.
Trương Thiên Hào chú ý thấy Lục Vi Dân không nói Nam Đàm có phương diện nào mạnh hơn Lạc Khâu, mà dùng những câu nói rất khéo léo làm nổi bật sự khác biệt giữa Nam Đàm và đối thủ cạnh tranh, cũng không hề có ý khoe khoang hoặc phê bình. Tuổi trẻ như thế lại không chút kiêu ngạo, có được điều này thật sự không hề đơn giản, chẳng trách anh ta có thể gặp nhiều thuận lợi như vậy.
– Còn về thỏa thuận thu mua với các hộ nông dân, phía Hoa Mỹ cũng nhận thấy Nam Đàm đã làm khá tốt trong ý thức phổ biến về pháp luật hợp đồng. Môi trường pháp lý hợp đồng khá mạnh có lẽ chúng ta không cảm thấy, nhưng đối với thương nhân Hồng Kông và thương nhân nước ngoài mà nói lại có ý nghĩa phi thường. Nhất là đối với những thương nhân nước ngoài còn chưa quen thuộc với tình hình trong nước, một môi trường pháp chế tương đối hoàn chỉnh đối với họ chính là bảo đảm an toàn tài sản, nên họ càng coi trọng hơn.
Đã nói ra rồi, Lục Vi Dân cũng nói hết luôn:
– Ở điểm này, Nam Đàm có ý thức tiên phong. Nhưng nói thật, vẫn còn kém xa, hoặc có thể nói, khoảng cách so với tình hình mà giới thương nhân nước ngoài hy vọng còn một trời một vực. Chỉ có thể nói là người nổi bật trong số những người bình thường mà thôi.
– Hoàn toàn đúng như thế, lúc tôi còn công tác ở Văn phòng Địa ủy Lê Dương cũng từng tiếp xúc với một vài thương nhân nước ngoài. Rất nhiều người trong số họ vẫn có tâm lý dè chừng và sợ hãi khi đầu tư vào nội địa. Tuy rằng nội địa có rất nhiều ưu thế mà khu vực duyên hải không thể sánh bằng, nhưng họ vẫn không muốn đầu tư. Chung quy cũng bởi vì họ cảm thấy cán bộ Cộng sản nội địa của chúng ta quá cứng nhắc. Tài sản của họ ở nội địa lại bị chính phủ nắm giữ quyền sinh sát trong tay, hoàn toàn không có pháp luật nào bảo vệ.
Trương Thiên Hào vừa ăn vừa nói rất đĩnh đạc. Ngôn từ nhẹ nhàng như gió lướt trên mặt nước, nhưng cũng lại vô cùng sắc bén.
– Loại thành kiến này kìm hãm đáng kể các nhà đầu tư bên ngoài vào nội địa, nhất là những thành phố cấp ba xa xôi hẻo lánh như chúng ta. Nhưng cũng không thể phủ nhận ở địa phương chúng ta, ở một mức độ nhất định, vẫn đang tồn tại hiện tượng quyền lực lấn át pháp luật. Muốn xóa bỏ căn bệnh trầm kha này, cần kiên tr�� không ngừng phổ biến pháp luật, mà điều quan trọng hơn nữa là Đảng ủy chính quyền cần dẫn đầu trong việc tôn trọng pháp luật.
– Đều nói “rèn sắt phải cứng”. Đảng ủy chính quyền địa phương chúng ta ngay cả chính mình còn không cứng rắn được, sau lưng sẽ bị người ta chỉ trích. Bản thân anh là Đảng ủy chính quyền mà còn làm càn làm bậy, không tôn trọng pháp luật, không tuân thủ pháp luật, mọi việc đều dựa vào ý muốn cá nhân.
Không những thế mà còn xử lý theo cảm tính, tùy tiện can thiệp vào hành chính tư pháp, thì sao anh có thể yêu cầu những người khác tuân theo pháp luật? Các nhà đầu tư nước ngoài đến thấy hiện tượng này, họ sẽ nghĩ thế nào?
– Từ nhân trị chuyển sang pháp trị, mấu chốt vẫn là nâng cao phẩm chất của đội ngũ cán bộ, mà việc nâng cao phẩm chất của đội ngũ cán bộ không chỉ dựa vào sự ràng buộc đạo đức và bồi dưỡng. Điều quan trọng hơn là cũng phải có một cơ chế giám sát cứng rắn hơn để thực thi. Phải dám mạnh tay xử lý những thói quen xấu và hiện tượng vi phạm pháp luật, không bao che, v.v., chỉ có như vậy mới có thể xây dựng một môi trường phát triển tốt đẹp.
Lục Vi Dân vẫn cảm thấy những lời này của Trương Thiên Hào có phần hàm ý sâu xa. Tuy rằng có vẻ thực sự là lời lẽ chính nghĩa, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng Trương Thiên Hào nói có ẩn ý, chẳng qua hắn thực sự không biết đích xác hàm ý khác trong lời nói của Trương Thiên Hào là gì. Tuy nhiên, xét từ nghĩa đen của từng từ, lời nói của Trương Thiên Hào rất có tầm nhìn.
Rượu Phong Châu rất mạnh, ngay cả Lục Vi Dân cũng cảm thấy nóng ran cổ họng, nhìn ra được tửu lượng của Trương Thiên Hào rất cao. Trong bữa tiệc, mọi người gần như mỗi người một chén, hơn nữa bất kể là ai tới mời rượu, ông ta cũng không từ chối, nhưng đều yêu cầu mỗi chén chỉ cạn một hơi là hết sạch, điều này làm cho Lục Vi Dân cũng không ngừng xuýt xoa.
Sau khi ăn xong, Trương Thiên Hào cũng không sắp xếp hoạt động tiếp theo cho Lôi Đạt và Hà Khanh như các cán bộ địa phương khác, chỉ lịch sự mời đôi chút. Sau khi Lôi Đạt và Hà Khanh khéo léo từ chối, ông ta liền chào tạm biệt rất thoải mái.
Tuy nhiên, trước khi đi, ông ta lại cố ý kéo tay Lục Vi Dân nói vài câu, với thái độ rất chân thành, nói rằng nếu Lục Vi Dân làm việc ở Nam Đàm cảm thấy không hài lòng, có ý định đến Phong Châu, ông ta sẽ vô cùng hoan nghênh.
Không cần biết đối phương có phải là lời mời mang tính xã giao hay không, trong lòng Lục Vi Dân cũng thấy rất dễ chịu.
Ít nhất, ấn tượng về mình trong lòng đối phương cũng không tệ. Huống hồ Trương Thiên Hào cũng có thể coi như là nhân vật rất có danh tiếng trên chính trường Lê Dương. Thời gian ông ta đến Phong Châu công tác mới hai năm đã có thể đứng ngang hàng với Cẩu Trị Lương – người sinh ra, lớn lên và có tiếng nói lớn trên chính trường Phong Châu. Còn mình thì chẳng có chút tài cán gì, chỉ dựa vào sự ủng hộ của Hạ Lực Hành cũng là chuyện cười lớn.
Nhìn chiếc Mercedes-Benz 560 biến mất trong bóng đêm, lúc này ánh mắt Lôi Đạt mới nhìn về phía Hà Khanh:
– Tôi thấy anh cả buổi tối đều không tập trung, có tâm sự gì sao? Có phải công việc kinh doanh bên kia đã có vấn đề gì?
Hà Khanh lắc đầu, vẻ mặt vẫn u sầu phức tạp:
– Không có việc gì đâu. Tuy nhiên, ngày mai tôi sẽ trở về Bắc Kinh ngay lập tức. Tôi phải trở lại Moscow càng sớm càng tốt.
Lôi Đạt kinh ngạc:
– Không phải đã nói chờ dự án bên này ký kết xong xuôi rồi mới đi sao? Chuyện gì đã khiến anh phải vội vã trở về như vậy? Anh chẳng phải nói không có việc gì sao?
– Đúng là không có việc gì. Chuyện bên này có anh ở đây thì có thể có vấn đề gì? Tôi có ở đây hay không cũng không ảnh hưởng gì.
Hà Khanh cười:
– Anh làm việc kinh doanh của anh, tôi làm nghề của tôi.
Ánh mắt hồ nghi của Lôi Đạt dò xét trên gương mặt Hà Khanh, thật lâu sau mới chậm rãi nói:
– Có phải Vi Dân lại khiến anh cân nhắc đến chuyện gì không?
Trước mặt người bạn thân nhất, tin cậy nhất này, Hà Khanh không muốn giấu giếm điều gì. Có một số việc vốn cũng không giấu nổi ai:
– Ừ, tên nhóc Vi Dân này có trực giác rất nhạy bén, tầm nhìn cũng phi phàm, nói là thiên tài cũng không hề quá lời. Lần trước, hắn giúp tôi phân tích về tình hình bên Moscow, tôi thấy thực sự rất có lý. Lần này, hắn khẳng định Liên Xô khó có thể chống đỡ được lâu nữa, đồng Rúp có khả năng sẽ mất giá trên quy mô lớn. Mặt khác, hắn nhắc tới vài nhân vật rất có tầm ảnh hưởng. Ha ha, trong đó có một, hai nhân vật lại vừa vặn tôi có thể tạo dựng quan hệ.
Ánh mắt Lôi Đạt trầm xuống:
– Hà Khanh, chuyện này anh nên cân nhắc kỹ lưỡng một chút. Bên Liên Xô không phải trong nước chúng ta. Bây giờ nó đang đứng bên bờ vực hỗn loạn và tan rã. Cho dù anh có chút mạng lưới quan hệ, nhưng lao vào đó là rất mạo hiểm.
– Càng mạo hiểm, lợi nhuận càng cao.
Hà Khanh nói nhỏ:
– Tiếc rằng thằng nhóc Vi Dân này không chịu ra khỏi đây. Nếu không, tôi cũng thật sự muốn đưa hắn qua bên kia. Vi Dân phán đoán Liên Xô sắp sụp đổ, hệ thống kinh tế Nga cũng sẽ có những thay đổi lớn, nếu chuẩn bị trước, có lẽ có thể kiếm được những món hời.
– Người Nga chưa từng có thiện cảm với người Trung Quốc chúng ta. Anh chẳng phải là “bảo hổ lột da” sao?
Lôi Đạt cũng có chút hiểu biết về tình hình bên kia.
– “Bảo hổ lột da” còn là cách nói nhẹ, tạm xem như “ngư ông đắc lợi” đi.
Trong mắt Hà Khanh ánh lên vài tia u tối:
– Vi Dân nói đúng, muốn độc chiếm đương nhiên là không có khả năng. Nhưng nếu có thể cùng một vài người trong số họ cùng hưởng lợi, thậm chí để họ chiếm phần lớn, tôi chiếm phần nhỏ, cũng là một lựa chọn không tồi. Người Nga có một đặc điểm tâm lý là người khác đừng mơ tưởng có được cuộc sống tốt hơn họ. Cho nên tôi lấy phần nhỏ, họ chiếm lớn, vừa lúc có thể thỏa mãn tâm lý này của họ.
– Vậy bên này...
Lôi Đạt nhíu mày.
– Việc bên này, anh tự quyết định là được. Vừa rồi, Vi Dân cũng đề nghị với tôi, dự án đầu tư quy mô lớn như thế này, hoàn toàn có thể mời chính quyền địa phương Phong Châu phối hợp với ngân hàng để vay vốn. Tôi nghĩ anh cũng nên để tâm đến phương diện này. Trước mắt, vòng quay tiền tệ đang nới lỏng, lãi suất cũng không cao. Dự án này cũng phù hợp với định hướng phát triển của Phong Châu. Giai đoạn đầu tiên, khi chúng ta bắt đầu liền có thể cân nhắc vay vốn cho các giai đoạn sau, nhất là chi phí xây dựng bến tàu hoàn toàn có thể dựa vào nguồn vốn vay để giải quyết.
Hà Khanh đề nghị:
– Cho dù Vi Dân không chịu đến giúp anh, anh cũng có thể thường xuyên giữ liên lạc với hắn. Tôi vẫn thấy thằng nhóc này đúng là một thiên tài trong các lĩnh vực này. Bản dịch này được thực hiện độc quyền và bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.