Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 16:

Tề Trấn Đông và Ngụy Đức Dũng bơi tới, thấy Tiêu Kính Phong và Lục Vi Dân đang trò chuyện rất sôi nổi, liền vươn người chào hỏi.

Hai người bọn họ cũng biết Tiêu Kính Phong và Lục Vi Dân có mối quan hệ đặc biệt. Thành tích học tập của Tiêu Kính Phong trong lớp tuy không mấy nổi bật, nhưng tính cách lại khá hào sảng. Dù thành tích học tập của Tề Trấn Đông và Ngụy Đức Dũng vượt trội hơn hẳn Tiêu Kính Phong, nhưng điều đó cũng không hề là một trở ngại.

Sau khi Tiêu Kính Phong rời đi, ba người lúc này mới tụ lại một chỗ:

– Đại Dân, cậu định đi Nam Đàm thật sao?

– Lẽ nào ta có thể không đi? Ta vẫn chưa đến mức chối bỏ chén cơm của mình.

Lục Vi Dân cười khẽ:

– Có phúc thì ở đâu cũng gặp may, không phúc thì đi đâu cũng tai họa. Rất nhiều chuyện không ai có thể nói trước được. Biết đâu ta về Nam Đàm sẽ tạo dựng nên nghiệp lớn.

– Vậy chuyện của cậu với Chân Ny sẽ tính sao?

Ngụy Đức Dũng cau mày nói:

– Tên nhóc Diêu Bình kia lúc nào cũng lẵng nhẵng theo Chân Ny. Nếu như cậu đi Nam Đàm, Chân Ny suốt ngày không có ai bên cạnh, các cậu lại chưa kết hôn, e rằng khó lường.

Ngụy Đức Dũng tính tình thẳng thắn, người ngoài nghe có chút khó chịu, nhưng Lục Vi Dân lại biết Ng��y Đức Dũng nói lời này không hề giả dối.

Chân Ny cũng chính vì tình hình như vậy mà cuối cùng sa vào lòng Diêu Bình. Đương nhiên, chuyện này cũng có liên quan nhất định đến việc Chân Kính Tài thất thế, nhưng cũng không thể bỏ qua yếu tố này.

Quay trở lại hơn hai mươi năm trước, trong lòng Lục Vi Dân vẫn chưa thể hoàn toàn thích nghi được, nhưng ở một số vấn đề, hắn lại nhìn nhận sâu sắc hơn.

Đừng nói là chưa kết hôn, cho dù là đã kết hôn đi chăng nữa, nhưng nếu hai người ở xa nhau thì rất dễ dàng xảy ra vấn đề. Nhất là thời đại này giao thông và thông tin đều chưa phát triển đầy đủ, Chân Ny lại vẫn còn là một thiếu nữ, tâm tính vẫn còn non nớt.

– Đức Dũng, cậu nói những lời này sẽ làm Đại Dân nhụt chí.

Tề Trấn Đông lườm Ngụy Đức Dũng:

– Đại Dân của chúng ta tài năng xuất chúng, bản lĩnh hơn người. Cứ coi như hiện tại chưa được như ý, nhưng cũng chỉ một thời gian ngắn thôi sẽ được điều chuyển về, có gì mà phải lo lắng?

– Được rồi, Trấn Đông, cậu không cần phải an ủi tôi. Hai người đều là bạn tốt của tôi, tôi biết.

Lục Vi Dân lắc đầu ngắt lời Trấn Đông. Ở đề tài này ai cũng không thể nói trước được điều gì, ngay cả bản thân ta, cần phải có thực tiễn chứng minh. Ngay cả là hiện tại, Lục Vi Dân mong ước có thể cùng Chân Ny trăm năm hạnh phúc, nhưng thực tế sẽ không vì ý chí con người mà thay đổi. Mặc dù là có thể cải thiện đôi phần, nhưng cũng không chắc có thể thay đổi mọi thứ.

Thấy Lục Vi Dân không muốn nói thêm về vấn đề này, Tề Trấn Đông và Ngụy Đức Dũng cũng tự hiểu không nói gì nữa.

Bọn họ đều nghe nói dạo gần đây Lục Vi Dân bởi vì chuyện này mà tâm trạng không tốt. Hôm nay đến thăm Lục Vi Dân, thấy hắn hoàn toàn khác với lời đồn. Lục Vi Dân rất bình tĩnh, thậm chí có chút tự tin, khiến hai người phần nào yên tâm.

– Đức Dũng, bao giờ cậu đến tòa soạn trình diện? Còn Trấn Đông, Sở bưu điện hiện tại là một cơ quan béo bở. Dường như thành phố bắt đầu triển khai điện thoại không dây, bưu cục của các cậu kiếm bộn tiền rồi.

Lục Vi Dân ngâm mình trong nước, ngả lưng tựa vào thành bể bơi, dường như lòng có chút bận tâm.

– Phía Tòa soạn báo cũng hối thúc tôi đến trình diện rồi, tôi định cuối tuần này đi. Ở nhà nhiều cũng chán, chi bằng đi làm sớm một chút.

Ngụy Đức Dũng thở dài thườn thượt:

– Thế là kết thúc thời đi học để bước vào cuộc đời công sở. Đây là một cột mốc đáng nhớ. Không biết tòa soạn có tốt đẹp như tôi tưởng tượng không, hay là khiến tôi hy vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn?

– Đúng thế, bên Sở bưu điện cũng vậy. Chuyên ngành tôi học không phải là cái này, chẳng biết có làm được việc gì không? Chỉ đành đi từng bước một. Không ít bạn học của tôi đều trực tiếp đến Thâm Quyến, không cần trường phân công, tôi thật sự ngưỡng mộ họ. Coi như họ đi trước mở đường, dù có muốn cũng chẳng được.

– Hai người các cậu, thật đúng là có phúc mà không hay. Tuy nhiên, Đức Dũng, Trấn Đông, tôi khá tán thành với ý nghĩ của các cậu. Cứ thử một lần, vừa lòng thì tiếp tục làm, không vừa lòng thì tính cách khác. Trời cao chim sải cánh, biển rộng cá quẫy đuôi, chỉ cần có bản lĩnh, lẽ nào lại không làm nên việc lớn?

Lục Vi Dân khích lệ hai người:

– Trong cuộc đời mình có thể được vài lần vùng vẫy. Dù sao cũng nên vì lý tưởng của chính mình mà phấn đấu một phen, tạo dựng nên nghiệp lớn, như vậy mới không uổng phí một đời đến thế gian này, phải không?

– Đại Dân, tôi cảm thấy cậu trước đây và bây giờ có phần thay đổi, có chuyện gì xảy ra sao?

Ngụy Đức Dũng đánh giá Lục Vi Dân một lượt, nói tiếp:

– Những lời cậu nói, tôi cảm thấy như là cổ vũ chúng tôi không nên nhận công tác hiện tại vậy.

– Ha ha, Đức Dũng, các cậu vội vã bỏ đi lúc này cũng không ổn. Trước mắt vẫn phải ở đơn vị hiện tại làm việc vài năm, sau khi tích lũy được chút kinh nghiệm rồi mới tính chuyện khác. Hiện giờ không ít đơn vị đều nói những sinh viên chúng ta là nói như rồng leo, làm như mèo mửa, thật khiến người ta phát bực. Giờ không phải là lúc chùn bước. Cuộc đời con người cũng là một quá trình tích lũy, chỉ có tri thức và kinh nghiệm tích lũy đến một mức độ nào đó, cậu mới có thể không còn phải lo nghĩ, sống an nhàn tự tại.

Lục Vi Dân mạnh mẽ vung tay.

Ba người đang bàn luận rôm rả, Lục Vi Dân chợt thấy ánh mắt của Ngụy Đức Dũng có chút thay đổi, quay đầu lại nhìn, đã thấy bóng dáng đáng ghét kia xuất hiện bên cạnh bể bơi. Đi cùng hắn còn có hai người nữa, đều là bạn học cùng lớp. Chẳng qua khi học trung học quan hệ đã không mấy thân thiết, sau khi có chuyện Chân Ny thì quan hệ hai bên càng thêm căng thẳng.

– Sao tên nhóc Diêu Bình này cũng đến đây?

Tề Trấn Đông hừ lạnh một tiếng.

– Sao người ta lại không tới được? Bể bơi đâu phải nhà cậu mở?

Ngụy Đức Dũng lạnh lùng nói:

– Người này thật chẳng ra gì cả. Giờ lại bắt đầu theo đuổi Mạc Đạm, cậu xem, quả thật quá mức hống hách.

– Mạc Đạm? Con gái của thầy Mạc?

Lục Vi Dân ánh mắt hơi trầm xuống, đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Con gái của thầy Mạc là Mạc Đạm nhỏ hơn nhóm Lục Vi Dân vài tuổi, khá thân cận với nhóm người họ, cứ mở miệng là gọi anh Đại Dân, anh Đức Dũng, anh Trấn Đông, khiến bọn họ vô cùng yêu mến.

Hiện tại Mạc Đạm hẳn là học năm thứ nhất trường Đại học Sư phạm Xương Giang mới phải. Trong trí nhớ của hắn, hình như chính trong kỳ nghỉ hè này thì xảy ra chuyện. Nghe nói là bị Diêu Bình dụ dỗ, cùng bọn hắn đi hát karaoke, sau khi uống say thì bị Diêu Bình cưỡng hiếp. Mạc Đạm suýt chút nữa tìm đến cái chết, sau cũng báo án ở sở cảnh sát. Nhưng cuối cùng hình như người nhà Diêu Bình ra mặt dàn xếp, Mạc Đạm không biết tại sao lại rút đơn tố cáo, mới khiến chuyện này miễn cưỡng chìm xuống.

Sau đó Diêu Bình giở đủ mánh khóe, Mạc Đạm dường nh�� đã ngả hẳn về phía Diêu Bình, nghe nói năm thứ hai đại học đã hai lần phá bỏ cái thai của Diêu Bình. Sau đó, Diêu Bình trở mặt vô tình, theo đuổi thành công Chân Ny, liền bỏ rơi Mạc Đạm. Mạc Đạm chưa tốt nghiệp đại học đã bỏ học, về nhà máy làm việc, bị mọi người gọi là “Đồ lẳng lơ”.

Hình như sau đó Mạc Đạm còn bị thầy Mạc đuổi ra khỏi nhà, tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ cha con. Đây cũng là khi Lục Vi Dân về nhà máy làm việc mới nghe bọn Tiêu Kính Phong kể. Từ đó Mạc Đạm bặt vô âm tín. Nghe nói có người ở Quảng Châu nhìn thấy Mạc Đạm làm vũ nữ ở một hộp đêm nọ, cũng có người nói Mạc Đạm ở Thượng Hải làm vợ bé của một lão già Đài Loan nào đó.

Mấy người Diêu Bình cũng thấy đám người Lục Vi Dân, dường như ngớ người một chút, nhưng lập tức lại vẫn nghênh ngang tiến tới. Mạc Đạm và một cô gái khác đang ở một góc bể bơi trò chuyện rôm rả, không hề để ý đến đám người Diêu Bình đang tiến lại gần.

Bản dịch này là tài sản riêng của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free