Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 163:

— Ừ, tôi đã nghỉ việc rồi. Chốn công sở chẳng có gì thú vị, cả ngày chỉ cốt kiếm miếng ăn rồi chờ thời. Tôi lại không muốn treo đầu dê bán thịt chó như những người khác. Cái kiểu người không làm được việc còn hay cản trở người khác cũng làm tôi chướng mắt, nên tôi đã dứt khoát bỏ lại để về giúp cha và anh trai.

Giọng Lạc Khang qua điện thoại nghe ra vẫn rất bình thản:

— Tôi nghe Thiệu Thành nói anh đã trở lại Lĩnh Nam hai bận rồi. Khi nào qua bên chúng tôi xem sao, đừng lúc nào cũng chỉ để mắt tới vùng châu thổ sông Châu Giang thôi. Phía chúng tôi cũng không hề kém cạnh, chắc chắn sẽ mang đến cho anh một cảm nhận khác biệt.

— Lạc Khang, những lời này của anh nghe chẳng khác nào như thể tôi là một nhân vật lớn sắp sửa đi thanh tra vậy.

Lục Vi Dân cũng biết Lạc Khang và Hoàng Thiệu Thành tuy rằng có mối quan hệ có thể coi là khá khăng khít, nên nói gia cảnh hai bên có phần tương đồng, song chính vì sự tương đồng ấy giữa hai gia đình mới khiến họ đôi chút có vẻ cạnh tranh hơn thua. Trong lời nói của Lạc Khang thực sự ẩn chứa chút mỉa mai Hoàng Thiệu Thành, cũng chỉ có Lục Vi Dân mới có thể nghe ra hàm ý sâu xa ẩn chứa bên trong. Bởi vậy, hắn giả bộ như không hiểu, lập tức chuyển sang đề tài khác.

— Ha ha, Thiệu Thành nói hiện anh được điều tới làm việc tại cái Khu kinh tế mới gì đó của huyện? Khu kinh tế mới của các anh có tính chất ra sao? Có phải có phần tương tự như khu vực phát triển mở rộng của chúng tôi, chuyên về thu hút đầu tư, phát triển các ngành sản xuất hay không?

Lạc Khang dường như cũng cảm nhận được điều ấy, liền chuyển sang đề tài khác:

— Không ngờ Xương Giang các anh cũng có tư tưởng cởi mở, đổi mới đến vậy, lại muốn thiết lập cái Khu kinh tế mới này. Anh chẳng phải từng nói quê hương các anh rất nghèo túng và hẻo lánh đó sao?

— Càng hẻo lánh nghèo túng lại càng cần cải cách mở cửa thôi. Ôn Châu các anh chẳng phải cũng thế sao, tài nguyên khô kiệt, đất chật người đông, vậy nên mới tìm ra con đường như hiện tại đó sao?

Lục Vi Dân khẽ cười nhẹ:

— Sao rồi, bầu không khí bên phía các anh vẫn còn căng thẳng lắm ư?

Ôn Châu là trung tâm kinh tế của các doanh nghiệp tư nhân. Hướng đi chính trị tại Ôn Châu cũng là đại diện cho sự thay đổi của môi trường chính trị trong nước bấy giờ. Lạc Khang dám nhảy khỏi chốn công quyền thì không còn gì phải nghi ngờ, hẳn là đã đánh hơi được điều gì đó rồi.

Người này đầu óc linh hoạt, lại có khứu giác nhạy bén hơn người thường.

Trong ký ức của kiếp trước, anh ta giữa cơn khủng hoảng tài chính hoành hành, trải qua bao thăng trầm, hệ thống tài chính tan vỡ, xí nghiệp lập tức ngừng sản xuất, chìm sâu xuống đáy. Nhưng chưa đầy hai năm lại đứng lên một lần nữa, mãi cho tới năm 2011 mới lại vì bành trướng quá nhanh mà thất bại.

Chẳng qua là sau cú ngã ấy, liệu anh ta còn có thể đứng dậy được nữa hay không thì Lục Vi Dân lại không hay biết. Lúc ấy chỉ biết anh ta chơi trò mất tích, mãi cho đến khi bản thân gặp phải tai nạn xe kỳ dị kia, cũng không nghe được bất kỳ tin tức gì của anh ta.

Tuy nhiên lúc ấy bởi vì địa bàn thuộc tập đoàn của anh ta quá rộng, liên đới tới lợi ích các bên quá chừng, chính quyền địa phương cũng bị buộc phải can thiệp để chống đỡ gánh nặng này.

— E rằng khó nói.

Tuy nhiên, sau khi các lãnh đạo trung ương đích thân tới thì mọi việc cũng khả quan hơn đôi chút. Nghe nói một cán bộ lão thành đã nghỉ hưu bên chúng tôi từng viết thư báo cáo lên trung ương: “Đi xe Honda, mặc quần áo sang trọng, ngủ thì dùng giường cao cấp, bên cạnh là giai nhân”, phản ánh toàn bộ thói hư tật xấu của những ông chủ tư nhân nơi chúng tôi. Ôn Châu chúng tôi lập tức trở nên nổi tiếng, các ông lớn đều chú ý đến nơi này, sau khi đích thân đến thị sát xong cũng không hé răng lời nào, khiến chúng tôi thấy vô cùng mông lung.

Trong điện thoại, Lạc Khang không ngừng thở dài, dường như nghĩ lại vẫn còn thấy sợ.

— Ha ha, Lạc Khang, cha và anh của anh có phải cũng giống như lời vị cán bộ lão thành kia đã phản ánh không?

Lục Vi Dân cười, trêu ghẹo nói:

— Cút đi! Cha và anh trai tôi đều là những người làm ăn trung thực, thức khuya dậy sớm để làm việc cực nhọc.

Tín hiệu âm thanh bên phía Lạc Khang hơi không ổn, lúc lớn lúc nhỏ.

— Được rồi, tín hiệu bên này không tốt, vậy ta không nói thêm nữa. Có thời gian anh cứ tới đây xem sao, tôi vẫn thấy không thể cứ tiếp tục tù túng mãi như thế, phải có một nhận định chính xác. Ghi nhớ kỹ số điện thoại nhé, sau này hãy thường xuyên liên lạc.

Gác điện thoại xong, sóng lòng Lục Vi Dân vẫn không ngừng cuộn trào. Lạc Khang dám vứt bỏ thân phận cán bộ mà dấn thân vào thương trường. Dĩ nhiên trong đó cũng có nguyên nhân từ gia sản dòng họ, nhưng tinh thần coi kinh doanh, mở doanh nghiệp làm bản lĩnh của người Chiết Giang cũng là một nguyên nhân quan trọng. Họ không giống như ở nội địa, đều đặt mục tiêu hàng đầu vào các cơ quan nhà nước và nhà máy quốc doanh lớn.

Quả thực tinh thần này cũng khiến kinh tế Chiết Giang phát triển nhanh chóng, chẳng kém khí thế Lĩnh Nam. Đặc biệt là những đơn vị kinh tế tư nhân lớn hình thành từ các xí nghiệp xã, thị trấn sau này lại trở thành một trong những nơi có sức sống mãnh liệt nhất trong nền kinh tế Trung Quốc.

Lúc nói chuyện điện thoại, Lục Vi Dân vốn rất muốn bàn bạc với Lạc Khang về việc mời vài ông chủ tư nhân bên phía họ đến Nam Đàm khảo sát môi trường đầu tư. Nhưng suy nghĩ một chút, hiện giờ bọn họ vẫn đang hoang mang lo sợ. Ngay cả bản thân họ còn cảm thấy khó bảo toàn, e rằng căn bản cũng chẳng còn tâm trí nào mà mở cửa phát triển ra bên ngoài.

Nếu như không có gì nằm ngoài dự đoán, sang năm sau thì có thể lập kế hoạch cụ thể, xem liệu có thể đưa những nhân tố giàu sức sống nhất này đến Xương Giang hay không. Như thế sẽ khiến cho đầm nước Nam Đàm tù túng có thể nhờ vào những nhân tố ấy mà bừng tỉnh, sôi động trở lại.

Môi trường phát triển cứng nhắc và ngột ngạt của Nam Đàm đã ngày càng ảnh hưởng tới sự phát triển của Khu kinh tế mới. Trước khi các xí nghiệp đến trú ngụ, những hứa hẹn của Khu kinh tế mới dành cho họ đều vô cùng tốt đẹp, nhưng khi thực sự bước vào giai đoạn thực hiện, lại luôn có đủ loại phiền toái và vấn đề này kia nảy sinh.

Bất kể là Ủy ban Kinh tế Kế hoạch, Cục Điện lực, hay là nhà máy nước, việc một vấn đề bị dây dưa cả tuần mà vẫn chưa có kết luận đã trở thành một điều quá quen thuộc. Rất nhiều chuyện vặt vãnh đều phải do đích thân lãnh đạo huyện mở lời mới có thể giải quyết ổn thỏa.

Điều này làm Lục Vi Dân lĩnh hội sâu sắc rằng khi một đêm trở về hai mươi năm trước, hiệu suất công việc và thái độ phục vụ quả thực có sự chênh lệch vô cùng lớn.

Việc được phục vụ chu đáo, vốn được coi là chuyện thường tình trong kiếp trước của hắn, ở đây vẫn là một ý nghĩ viển vông. Rất nhiều quy chế báo cáo phê duyệt rõ ràng không thích hợp với tình hình thực tế, song trong mắt các nhân viên công tác, chúng lại vẫn là thánh chỉ, không có bất kỳ chỗ nào có thể thương lượng. Thậm chí ngay cả khi lãnh đạo huyện đến gợi ý, vẫn gặp phải sự chống đối rất lớn, bởi vì nó liên quan tới lợi ích của các ban ngành.

Những tiếng bước chân vội vã vang dồn dập, khiến Lục Vi Dân đang chìm đắm trong suy nghĩ bỗng bừng tỉnh. Vẻ mặt vô cùng lo lắng của Tô Yến Thanh khiến Lục Vi Dân ngẩn người ra:

— Sao thế, Yến Thanh, sao trông cô có vẻ hoang mang vậy?

— Vi Dân, Phó chủ tịch huyện Tào gọi anh đến văn phòng của ông ấy. Tôi thấy sắc mặt ông ấy u ám đến đáng sợ, hình như là vừa từ văn phòng Bí thư An đi ra, đúng lúc va phải tôi, liền bảo tôi lập tức đi gọi anh tới văn phòng ông ấy.

Tô Yến Thanh vì vừa chạy một đoạn đường, bộ ngực căng tròn sau chiếc áo ngắn tay màu xanh nhạt phập phồng không ngừng, khiến Lục Vi Dân có chút hoa mắt.

Lấy lại bình tĩnh, Lục Vi Dân mới nói với chút nghi hoặc:

— Phó chủ tịch huyện Tào gọi tôi đến? Có chuyện gì vậy?

— Không biết, có phải là chuyện dự án của xí nghiệp giấy Khải Thiên hay không?

Tô Yến Thanh lắc đầu, ánh mắt đầy băn khoăn nhìn gương mặt Lục Vi Dân.

— Rốt cuộc thì anh đã thương lượng dự án đó đến mức nào rồi, có phải lại hỏng việc rồi không?

Trong lòng Lục Vi Dân đã hiểu rõ ngọn ngành, nhưng bề ngoài lại không thể không tỏ ra thản nhiên:

— Đâu có, tuần trước mới bàn bạc một lần, mấy vấn đề lớn cũng đã gần như xong xuôi. Những chính sách ưu đãi mà huyện có thể tạo điều kiện thì đều đã cung cấp, chỉ còn duy nhất một vấn đề chính là thiết bị xử lý ô nhiễm để bảo vệ môi trường. Vấn đề này cũng có tiến triển rất lớn, xí nghiệp giấy Khải Thiên đã hứa hẹn sẽ trang bị thiết bị xử lý ô nhiễm theo yêu cầu của Cục Bảo vệ Môi trường huyện, đồng thời cũng đồng ý chịu sự giám sát. Tuy nhiên, điều kiện là phải sau khi hoàn thành xong công trình chính mới thực hiện, về điểm này thì hơi có vấn đề. Tôi không dám quyết định, đã xin chỉ thị từ Phó chủ tịch huyện Lã. Phó chủ tịch huyện Lã đã chỉ thị tôi tiếp tục đàm phán.

— Chỉ đơn giản vậy thôi sao? Nhưng tôi cảm thấy Phó chủ tịch huyện Tào hình như rất tức giận. Anh phải cẩn trọng một chút.

Tô Yến Thanh lắc đầu đầy hoài nghi:

— À phải r���i, mấy ngày nay sao tôi không thấy Chủ tịch huyện Thẩm đâu cả?

— Hình như nhạc phụ của Chủ tịch huyện Thẩm không được khỏe. Ông ấy đã xin nghỉ vài ngày rồi.

Giờ đây Lục Vi Dân đã không còn là thư ký của Thẩm Tử Liệt. Ban quản lý Khu kinh tế mới và tòa nhà Huyện ủy cũng không gần nhau, tuy rằng việc qua lại cũng không ít, nhưng cơ hội gặp được Thẩm Tử Liệt thì lại chẳng nhiều. Tuy nhiên, Lục Vi Dân vẫn duy trì mối quan hệ này, chỉ cần có cơ hội là lại đến chỗ Thẩm Tử Liệt hàn huyên.

Đây là một thói quen tốt đẹp. Càng không qua lại, tình cảm ban đầu cũng sẽ dần phai nhạt, từ phai nhạt đến lạnh nhạt, cuối cùng trở thành xa lạ. Rất nhiều mối quan hệ từng được gìn giữ tốt đẹp sẽ dần dần mất đi. Khi thực sự cần tới những mối quan quan hệ ấy, anh sẽ phát hiện ra có rất nhiều chuyện đã không thể còn như mong đợi.

Lục Vi Dân vẫn duy trì mối quan hệ này một cách hết sức cẩn trọng.

Thẩm Tử Liệt có ân tri ngộ đối với hắn, nhưng hắn giờ đã không còn là thư ký của Thẩm Tử Liệt, mà là Phó chánh văn phòng Ban quản lý Khu kinh tế mới. Xét từ một góc độ nào đó, An Đức Kiện mới là người chủ chốt khiến hắn có thể từ Trợ lý Chủ nhiệm đề bạt lên Phó chánh văn phòng Ban quản lý. Sự tinh tế ẩn chứa bên trong chỉ có chính hắn mới có thể hiểu rõ.

Lục Vi Dân được bổ nhiệm làm cán bộ Huyện ủy Nam Đàm, không phải là cấp dưới của bất kỳ cá nhân nào. Lục Vi Dân có thể hiểu rõ ý tứ hàm súc bên trong điều đó.

Trong việc vận dụng thủ đoạn chính trị, chắc chắn An Đức Kiện cao hơn Thẩm Tử Liệt một bậc, dù sao ông ta cũng là một tay lão luyện đã chìm nổi ở cấp cơ sở vài chục năm. Về phương diện này, so với ông ta thì Thẩm Tử Liệt vẫn còn non nớt hơn rất nhiều. An Đức Kiện có thể đề bạt mình đến vị trí này cũng đủ chứng minh ông ta đã vô cùng thuần thục với những chiêu trò kiểu này.

Tuy nhiên, điều này cũng không có nghĩa là Lục Vi Dân không thể duy trì mối quan hệ cá nhân tốt đẹp với Thẩm Tử Liệt. Về điểm này, Lục Vi Dân xử lý đâu ra đó, vào thời điểm thích hợp đều gặp mặt nói chuyện, thắt chặt mối quan hệ một cách phù hợp. Nhưng trong công việc cụ thể, hắn lại nghiêm túc thực hiện theo quy tắc, tuyệt đối không vượt quyền hạn. Khi cần báo cáo với Mã Thông Tài thì sẽ báo cáo với Mã Thông Tài, nếu Mã Thông Tài vắng mặt thì báo cáo với Lã Ngọc Xuyên. Về điểm này, ngay cả Lã Ngọc Xuyên cũng tỏ ra rất hài lòng.

Bởi vậy, Lục Vi Dân cũng xử lý rất tốt mối quan hệ giữa mình với thư ký hiện tại của Thẩm Tử Liệt – Tiểu Ôn. Mối quan hệ giữa Lục Vi Dân và Thẩm Tử Liệt cũng khiến Tiểu Ôn vô cùng ngưỡng mộ.

Anh sinh viên được điều từ xã lên này thậm chí còn tốt nghiệp đại học sớm hơn Lục Vi Dân tới hai năm. Anh ta lại không tài nào nghĩ ra được Lục Vi Dân đã làm cách nào mà có thể chỉ trong thời gian ba tháng ngắn ngủi lại tạo được mối quan hệ tốt đẹp như vậy với Chủ tịch huyện Thẩm. Bởi vậy, đối với sự thân cận của Lục Vi Dân, anh ta cũng có một cảm giác ngưỡng mộ không rõ lý do, vô cùng hy vọng có thể học được từ Lục Vi Dân một vài bí quyết để có thể trở thành người thân tín của Chủ tịch huyện một cách nhanh nh��t.

— Thảo nào mấy ngày nay tôi đều không thấy Chủ tịch huyện Thẩm. Anh mau đi đi. Bản thân phải cẩn thận một chút. Tôi vẫn thấy Phó chủ tịch huyện hình như đang chĩa mũi nhọn vào anh.

Tô Yến Thanh không biết nội tình bên trong, nhưng trực giác lại mách bảo cô rằng giữa Lục Vi Dân và Tào Cương chắc chắn có điều gì đó không bình thường. Nhất là những lời hắn đã từng nói lần đó, dường như đã dự báo trước điều này. Tuy rằng Tô Yến Thanh cũng không quá để tâm đến Nam Đàm này, nhưng cô biết Lục Vi Dân lại rất coi trọng con đường mà hắn đã tự mình từng bước gây dựng, bởi vậy cô không hy vọng Lục Vi Dân vì chuyện này mà bị hạ gục.

Bản dịch này được thực hiện riêng cho Truyen.free và không nơi nào khác có thể sánh bằng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free