(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 200:
- Chủ nhiệm Lương nói sao?
Lục Vi Dân nhíu mày. Hắn biết, việc này không thể xem nhẹ. Tôn Chấn vốn là người trọng lời hứa. Nếu quả thực Tôn Chấn đã nhắc t���i công việc của Đoàn công tác với Tần Hải Cơ, e rằng sẽ có một ngày ông ấy đích thân tới Nam Đàm thị sát, điều này cũng đồng nghĩa với việc Đoàn công tác, một cơ quan ít được chú ý, sẽ mở ra một cơ hội mới. Chỉ là không rõ Lương Ngạn Bân có nghĩ gì về chuyện này chăng.
Tiểu Trình dường như không mấy để tâm. Chỉ là trước mặt Lục Vi Dân, cô nói mình bận tối mắt tối mũi, ấy cũng là lẽ thường tình khi một cấp dưới muốn thể hiện sự bận rộn trước mặt lãnh đạo mà thôi.
Quả nhiên đúng như hắn dự đoán, Lục Vi Dân thầm lắc đầu. Lương Ngạn Bân vẫn chuẩn bị theo lối mòn cũ rích. Lãnh đạo tới nghe báo cáo, cùng lắm là xem qua tài liệu, chỉ cần hành văn tốt, khéo léo trình bày, ắt có thể lấy lòng được cấp trên. Thế nhưng, gặp phải người như Tôn Chấn, nhất là một cán bộ từ Đoàn công tác cấp tỉnh xuống, những chuyện vặt vãnh của Đoàn công tác này há chẳng phải ông ấy đều tường tận sao? Làm như vậy chẳng khác nào lừa gạt ông ấy.
- Tiểu Trình, ta đề nghị cô nên kết hợp những công việc mà Đoàn công tác cấp trên đã phân phó trong một hai năm qua, tìm một vài ví dụ cụ thể để minh họa. Nếu chỉ đơn thuần tổng kết kinh nghiệm, e rằng sẽ không ổn.
Lục Vi Dân lắc đầu.
- Chuẩn bị càng chu đáo càng tốt, đừng để đến lúc lãnh đạo chất vấn lại cứng họng không đáp lời được.
Liễu Tuấn Thành vừa từ tửu yến trở về, đầu óc có chút choáng váng. Khi đi tới cửa, vừa vặn nghe được cuộc đối thoại giữa Lục Vi Dân và Tiểu Trình, liền tùy ý bước vào, cười nói:
- Vi Dân đã về rồi ư? Chẳng có việc gì đâu, chuyện ở đây đã không còn là vấn đề nữa, Chủ nhiệm Ngạn Bân và ta đã thu xếp ổn thỏa cả rồi, ngươi cứ yên tâm.
Thấy Liễu Tuấn Thành mặt đỏ bừng bừng, lời nói lại có vẻ lớn tiếng, Lục Vi Dân cũng không mấy để tâm. Hắn đương nhiên hiểu rõ hàm ý trong lời nói của Liễu Tuấn Thành, song vẻ ngoài vẫn giữ nụ cười tươi tắn mà đáp lời:
- Xem ra ta đây là thừa lời rồi, có Phó chủ nhiệm Liễu đứng ra xử lý, chắc chắn sẽ không thành vấn đề gì.
Liễu Tuấn Thành bật cười ha hả, đặt mông ngồi xuống ghế trúc:
- Vi Dân, trở về lâu như vậy, chắc hẳn việc nhà đã xử lý ổn thỏa rồi chứ? Có việc gì cứ nói một tiếng, muốn nán lại thêm vài ngày cũng chẳng sao, nhà ai mà chẳng có chuyện, phải không nào?
- Ha ha, cảm tạ Phó chủ nhiệm Liễu đã quan tâm, việc nhà của ta đã thu xếp ổn thỏa cả rồi, không có gì đáng ngại.
Lục Vi Dân thản nhiên nói:
- Thời gian ta đến Đoàn công tác chưa lâu, công việc cũng chưa quen thuộc, không dám nán lại lâu, còn phải tận dụng thời gian này để thích ứng với công việc của mình mới phải.
- Không việc gì!
Liễu Tuấn Thành say mèm. Một cơn gió từ ngoài cửa thổi vào, làm hơi men lập tức bốc lên, khiến y không nhịn được nữa, nôn thốc nôn tháo ra khắp sàn văn phòng. Mùi rượu nồng nặc, tanh tưởi bao trùm cả căn phòng.
- Á!
Bất ngờ không kịp đề phòng, Tiểu Trình kinh hãi kêu lên một tiếng, vội vàng lùi lại tránh né. Còn Lục Vi Dân đúng lúc đang đứng đối diện với Liễu Tuấn Thành, không kịp tránh né, quần áo cùng đôi giày da của hắn đã dính đầy vết nôn m��a.
Thấy đối phương lảo đảo sắp ngã quỵ, Lục Vi Dân vừa lắc đầu cười khổ, vừa bước tới đỡ lấy y:
- Tiểu Trình, mau đi mở cửa văn phòng Chủ nhiệm Lương, ta sẽ dìu y sang đó nằm nghỉ một lát. Cô pha một chén trà đặc cho Phó chủ nhiệm Liễu.
Trong các phòng làm việc của Đoàn công tác, duy chỉ có văn phòng của Lương Ngạn Bân là có một chiếc sô pha để nghỉ ngơi. Liễu Tuấn Thành đã đến nông nỗi này, cũng chỉ có thể để y nằm tạm trong văn phòng của Lương Ngạn Bân mà thôi. Bãi nôn này cũng cần được dọn sạch, nếu không, cái mùi hôi thối này e rằng mấy ngày cũng chưa tan hết.
Khó khăn lắm mới dìu nổi Liễu Tuấn Thành đang nồng nặc mùi rượu tới văn phòng của Lương Ngạn Bân, đặt y nằm trên sô pha. Lục Vi Dân lại đi lấy xẻng hót rác ở bồn hoa, xúc một xẻng đất, đổ lên bãi nôn của Liễu Tuấn Thành, đợi một lát, rồi mới bắt đầu dọn dẹp.
Tiểu Trình pha trà xong, đi tới thấy Lục Vi Dân một mình quét dọn trong văn phòng, mùi tanh tưởi xộc lên khiến cô thiếu chút nữa cũng nôn ra. Thế nhưng Lục Vi Dân lại chẳng hề để tâm, cẩn thận đổ xẻng đất lên bãi nôn, sau đó quét sạch vào xẻng, rồi cầm xẻng đất đi ra ngoài. Trong lòng cô, một cảm giác phức tạp khó tả trỗi dậy.
Tuy cô còn trẻ, song đã ở Đoàn công tác này hơn hai năm, những chuyện trong cơ quan cô cũng mơ hồ hiểu được đôi chút.
Thời gian Lục Vi Dân tới đây chưa lâu, song hắn không hề tỏ vẻ phách lối, lại còn nói chuyện rất hài hước. So với người luôn tỏ vẻ thâm trầm như Lương Ngạn Bân, hay kẻ cáo mượn oai hùm như Liễu Tuấn Thành, ấn tượng của cô về Lục Vi Dân tốt hơn rất nhiều. Thế nhưng, cô cũng cảm nhận được Lương Ngạn Bân không có vẻ gì là yêu thích Lục Vi Dân, còn Liễu Tuấn Thành lại luôn cảnh giác hắn, chuyện gì cũng đề phòng chặt chẽ. Song Lục Vi Dân dường như chẳng hề để tâm, vẫn vô tư đối xử với họ như thuở ban đầu.
- Phó chủ nhiệm Lục, cứ để tôi làm.
- Không sao, để ta làm là được rồi. Ta biết các cô gái sợ nhất thứ này, dù sao quần áo và giày của ta cũng đã bẩn cả rồi, tiện tay dọn dẹp luôn rồi đi thay một thể.
Lục Vi Dân cười lắc đầu, lập tức nhấc xẻng lên đi về phía thùng rác.
Đợi khi Lục Vi Dân quay trở lại, Trình Bình đã mang cây lau nhà tới văn phòng. Lục Vi Dân bước tới, giơ tay lên:
- Cứ để ta làm cho, đằng nào cũng đã như vậy rồi, một mình ta làm xong là được, cô cứ đi làm việc của mình đi.
- Không sao đâu, Phó chủ nhiệm Lục, ta cũng không phải đại tiểu thư cành vàng lá ngọc được chiều chuộng gì, ở nhà cũng thường xuyên làm việc dọn dẹp mà.
- Anh mau đi thay y phục đi, nhìn trông ghê quá.
Trình Bình ra sức lau dọn, ngẩng đầu lên, dường như còn muốn nói điều gì, song cuối cùng lại cắn môi im lặng.
- Ừ, phải đi thay y phục thôi, nếu không đứng từ xa cũng ngửi thấy mùi chua loét buồn nôn này.
Lục Vi Dân mỉm cười:
- Việc ở đây đành phiền cô nhé.
- Phó chủ nhiệm Lục, ngươi đối xử với Phó chủ nhiệm Liễu như vậy, nhưng Phó chủ nhiệm Liễu lại...
Trình Bình thật sự không kìm nổi nói ra.
Lục Vi Dân cười không nói, khoát tay, lập tức đi khỏi.
Ngày Quốc khánh thoáng chốc đã qua đi, Lục Vi Dân thậm chí còn chẳng có chút cảm giác nào, kỷ niệm 42 năm ngày thành lập đất nước cứ thế trôi qua. Hiển nhiên, việc chúc mừng quốc khánh đã nhường chỗ cho một sự kiện còn mang ý nghĩa trọng đại hơn đối với bảy huyện thuộc địa khu Lê Dương trước kia diễn ra cùng ngày: đó chính là việc thành lập địa khu Phong Châu.
Lục Vi Dân đương nhiên không có tư cách tới Phong Châu tham dự Đại hội thành lập địa khu Phong Châu. Tuy nhiên, những chi tiết cụ thể của sự kiện trọng đại này, chắc chắn sẽ được vô số người dân Phong Châu kể không ngớt lời về cảnh tượng tráng lệ tại nhà hát Hồng Kỳ năm ấy, để khiến những người khác phải ngưỡng mộ rằng họ đã từng có mặt ở sự kiện huy hoàng đó, dù cho họ chỉ đứng ở một góc khuất, không ai để ý tới.
Đối với Lục Vi Dân mà nói, việc thành lập địa khu Phong Châu không mang ý nghĩa lớn lao. Hắn của hiện tại đã hoàn toàn khác biệt so với kiếp trước, hắn không cần phải một lòng một dạ chạy đôn chạy đáo tới đó, nghĩ mọi cách để giành được sự chú ý của lãnh đạo cấp trên, nhằm thoát khỏi cảnh khổ ải tại Đông Lục một cách nhanh chóng. Giờ đây hắn chỉ cần đi theo phương hướng đã định trước cho mình, như vậy còn tốt hơn.
Những lời Trình Bình nói khiến hắn có một dự cảm mơ hồ nào đó, liệu có giống như câu chuyện giữa hắn và Tôn Chấn trong kiếp trước, còn kiếp này sẽ ra sao?
Nếu những lời Trình Bình nói là thật, vậy thì việc Tôn Chấn hỏi Tần Hải Cơ về tình hình công tác của Đoàn công tác không thể không khiến Lục Vi Dân vừa có chút phấn khích, lại vừa dấy lên lòng cảnh gi��c.
Hắn không hề hay biết tên mình không chỉ gây ấn tượng với Tôn Chấn, hơn nữa đã sớm được Hạ Lực Hành để mắt tới. Theo hắn nghĩ, ngoài An Đức Kiện có lẽ có chút ấn tượng với hắn, thì giờ ở địa khu Phong, e rằng chẳng ai biết hắn là kẻ nào.
Cao Anh Thành cũng không thể được điều đến Phong Châu, đối với hắn mà nói, trên con đường phấn đấu sau này, đã thiếu đi một người có thể hỗ trợ. Điều này khiến Lục Vi Dân cũng không khỏi thất vọng đôi chút. Một người trợ giúp như vậy gần như chưa kịp phát huy tác dụng đã mất đi sự hiệu nghiệm, không thể không nói là có chút tiếc nuối. Chỉ tiếc rằng kinh nghiệm và lý lịch của hắn thực sự còn quá yếu kém.
Nếu Tôn Chấn thực sự muốn tới Nam Đàm thị sát, hơn nữa vẫn chú ý đến công việc của Đoàn công tác như lời Trình Bình nói, đó có lẽ là một cơ hội cho hắn.
Lương Ngạn Bân cũng không mấy để tâm tới các công việc cụ thể của Đoàn công tác, có lẽ vị Chủ nhiệm Lương này đang dồn tâm trí vào việc khác. Thế nhưng bản thân Lương Ngạn Bân cũng không phải người tồi tệ, tuy thái độ của ông ta đối với Lục Vi Dân chỉ ở mức bình thường, nhưng ít nhất cũng không lạnh nhạt. Tần Hải Cơ vẫn khá coi trọng Lương Ngạn Bân, nghe nói có khả năng ông ta sẽ tới Bạch Tháp giữ chức Phó bí thư Quận ủy kiêm Bí thư Đảng ủy thị trấn Bạch Tháp, đương nhiên đây cũng chỉ là một lời đồn đoán mà thôi.
Liễu Tuấn Thành này khá quen thuộc với những công việc tại cơ quan, song phần lớn lại nghiêng về công việc mang tính nghiên cứu. Nếu là một lãnh đạo khác tới điều tra nghiên cứu, có lẽ đối với y sẽ không thành vấn đề, nhưng nếu quả thật là Tôn Chấn muốn tới Đoàn công tác huyện Nam Đàm, e rằng sẽ thực sự có chút rắc rối.
Chuẩn bị chẳng bao giờ là thừa, cơ hội luôn dành cho những người biết chuẩn bị. Lục Vi Dân không muốn cứ vất vưởng kiếm miếng ăn theo kiểu này tại Đoàn công tác. Cho dù Quách Chinh đã cho hắn một sự đảm bảo vô cùng chắc chắn, Lục Vi Dân cũng không muốn mấy tháng nay cứ sống cho qua ngày như vậy. Dù chỉ là mấy tháng ngắn ngủi, hắn vẫn hy vọng có thể làm được vài việc để người ta còn nhớ tới. Nếu có thể nhân cơ hội này để gây chú ý với ân chủ kiếp trước là Tôn Chấn, thì càng tốt.
Từ “ân chủ” này nghe có vẻ mang chút mùi vị phong kiến, nhưng xét từ một góc độ nào đó, trong kiếp trước quả thực Tôn Chấn đã ban cho hắn một cơ hội, giống như trong kiếp này Thẩm Tử Liệt cũng từng giúp hắn từ một sinh viên bình thường đột nhiên thăng lên cương vị cán bộ cấp Phó ban.
Nếu không có thời gian làm thư ký cho Tôn Chấn, hắn vĩnh viễn không thể thoát khỏi cái xó xỉnh Nam Đàm này. Tôn Chấn có ơn tri ngộ đối với hắn, khiến Lục Vi Dân mãi mãi không quên, tựa như đối với Thẩm Tử Liệt trong kiếp này vậy. Tuy Thẩm Tử Liệt và Tôn Chấn là hai kiểu người hoàn toàn khác biệt, song cái ơn tri ngộ đối với hắn thì giống hệt nhau!
Tác phẩm này được chuyển ngữ độc quyền và phát hành duy nhất bởi truyen.free, kính mời quý độc giả đón đọc.