Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 206:

Cao Sơ tuy tuổi đời không còn trẻ, nhưng cũng là người từng trải, đã vài lần thăng trầm trong sự nghiệp và công tác ở cơ sở.

Nghe ra Tôn Chấn có ý coi trọng Lục Vi Dân, y lập tức nói:

– Chẳng hay Phó Bí thư Tôn có vừa ý Lục Vi Dân không ạ? Đúng lúc Phòng Nghiên cứu Chính sách của chúng tôi cũng đang thiếu người…

– Ha ha, anh Cao, đây không phải là việc tôi bận tâm, mà là việc Trưởng ban thư ký Đức Kiện bận tâm. Tôi chỉ là có hứng mà thôi. Việc điều chuyển Lục Vi Dân từ Khu kinh tế mới Nam Đàm đến Ủy ban công tác Đoàn huyện, với một người từng trưởng thành từ công tác Đoàn như tôi, quả thực cho thấy mức độ coi trọng của Huyện ủy Nam Đàm đối với công tác Đoàn Thanh niên Cộng sản là vô cùng lớn. Là một cán bộ từng công tác tại Ủy ban công tác Đoàn, tôi cũng cảm thấy rất vui mừng.

Trong lời nói của Tôn Chấn ẩn chứa không ít ý tứ châm chọc.

Cao Sơ cũng bật cười. Có lẽ chỉ trước mặt y, Tôn Chấn mới bộc lộ khía cạnh hài hước này.

36, 37 tuổi đã nhậm chức Phó Bí thư Địa ủy, điều này quả thực hiếm thấy trong toàn bộ lịch sử Xương Giang.

Song, vị Phó Bí thư Tôn này trước mặt người khác lại luôn tỏ ra khá chín chắn, trầm ổn. Ngay cả Hạ Lực Hành và An Đức Kiện đều rất tán dương sự chừng mực của Tôn Chấn, không giống như một số lãnh đạo trẻ cố tỏ ra thâm trầm lão luyện, cũng không giống một bộ phận cán bộ trẻ thích thể hiện.

Tôn Chấn cũng có một mặt thích thể hiện, nhưng phải tùy trường hợp, ít nhất thì Cao Sơ đã từng chứng kiến điều đó.

Hôm nay cũng coi như có chút thu hoạch. Tôn Chấn đánh giá Lục Vi Dân như vậy, Cao Sơ liền biết mình có lẽ cần báo cáo tình hình hôm nay cho cấp trên trực tiếp của y là An Đức Kiện, để nghe ý kiến của ông ta.

Ngay cả Bí thư Hạ cũng biết người này, nhưng từ "biết" này hàm chứa nhiều ý nghĩa sâu xa. Cao Sơ cũng không rõ từ "biết" trong lời Tôn Chấn nói về Bí thư Hạ rốt cuộc có hàm ý cụ thể nào khác không. Bản thân y không tiện hỏi Bí thư Hạ, chỉ có thể chờ xem thái độ của An Đức Kiện.

Nghĩ đến đây, Cao Sơ như chợt vỡ lẽ, lẽ nào?

Theo lý mà nói, vấn đề thư ký của Bí thư Hạ không đến lượt Tôn Chấn phải bận tâm. Thế nhưng vừa rồi, Tôn Chấn lại nhắc đến An Đức Kiện, nói rằng An Đức Kiện đã từng đề cập đến người này trước mặt Bí thư Hạ. Hàm ý trong đó chắc chắn rất sâu xa, đáng để suy ngẫm.

Bí thư Hạ đến giờ vẫn chưa xác định được thư ký chuyên trách. Văn phòng Địa ủy đã từng sắp xếp một thanh niên đến thử việc trong một thời gian, nhưng Hạ Lực Hành không hài lòng lắm nên rất nhanh đã điều chỉnh lại. Thế nên bây giờ, hầu như mọi việc đều do y đảm nhiệm.

Nhưng ai cũng biết, tình hình này chắc chắn không thể kéo dài quá lâu, chậm nhất là trước Tết phải giải quyết.

Nói thật, Cao Sơ cũng không thực sự muốn rời khỏi Hạ Lực Hành. Ở bên cạnh lãnh đạo, lãnh đạo bất cứ lúc nào cũng có thể nhìn thấy và nghĩ đến mình. Đây là điều mà người khác mãi mãi không thể nào thay thế được, nhưng y lại không thể cả đời không rời đi. Thực tế mà nói, được cử làm Phó Ban thư ký kiêm Chủ nhiệm Phòng Nghiên cứu Chính sách cũng là một bước đệm rất tốt, Cao Sơ cũng lấy làm vừa ý.

Ngồi ở vị trí Phó Ban thư ký kiêm Chủ nhiệm Phòng Nghiên cứu Chính sách hai, ba năm, tích lũy chút lý lịch và kinh nghiệm, sau đó chuyển đến một bộ ngành quan trọng nào đó của Địa khu, hoặc xuống làm việc ở huyện phía dưới, chí ít cũng được bổ nhiệm chức Chủ tịch huyện, đây cũng là một con đường khá lý tưởng.

Tuy nói đến lúc đó Bí thư Hạ cũng chưa chắc còn giữ chức Bí thư tại Địa ủy, nhưng Cao Sơ tự tin rằng với lý lịch và năng lực làm việc hiện nay của mình, y hoàn toàn có thể được đề bạt lên chức Bí thư Huyện ủy hoặc Chủ tịch một huyện.

Tuy nhiên, vấn đề quan trọng nhất hiện nay là tìm hiểu rõ suy nghĩ thật sự của Tôn Chấn và An Đức Kiện. Cao Sơ cần đánh giá xem, nếu người này thật sự có khả năng tiếp nhận chức vụ thư ký của mình, thì y phải ứng phó ra sao.

Phòng bị trước vẫn hơn. Cao Sơ biết mình rời khỏi vị trí thư ký của Hạ Lực Hành là điều tất yếu. Nhưng làm thế nào để lợi dụng được thời cơ mấu chốt này, duy trì sức ảnh hưởng nhất định của mình đối với vị trí lý tưởng đó, cũng là một việc cần phải suy tính. Nếu chuẩn bị cẩn thận trước, rất có thể sẽ đạt được mục tiêu.

Thời gian dài lăn lộn trong cơ quan đã khiến Cao Sơ tập thành thói quen "chưa tính bước tiến đã tính bước lùi". Mỗi bước đi đều phải tính toán chặt chẽ, làm sao để không vượt quá phạm vi đã định sẵn, và mỗi bước tiến đều phải đạt được kết quả mỹ mãn nhất. Đây cũng là một môn học cao siêu, dùng cả đời nghiên cứu cũng không đủ, điều này là do một vị tiền bối đã truyền dạy lại cho Cao Sơ.

Mà nhiều năm nay, từ lúc bắt đầu làm thư ký cho Hạ Lực Hành, y đã từng bước trù tính cho tiền đồ của mình. Đến bây giờ, y đã nhận ra mình vừa phải hoạch định bản thân, đồng thời cũng phải khéo léo sắp xếp người khác, để sau này giá trị của họ được thể hiện lớn nhất.

Lục Vi Dân tựa như một chú ngựa ô, mà biểu hiện hôm nay cũng thật ấn tượng, bỗng nhiên lọt vào mắt xanh của Ban lãnh đạo Địa ủy Phong Châu, để lại dấu ấn vô cùng sâu sắc. Nếu như không phải cố ý thể hiện, thì sự sâu sắc trong suy tính của hắn quả thật khiến người ta phải khiếp sợ.

Nghĩ đến đây, Cao Sơ không thể không tập trung suy nghĩ về Lục Vi Dân. Hắn còn trẻ như thế, tài ăn nói, khí chất đều hơn người. Nếu như có thêm một số yếu tố khác, Cao Sơ gần như có thể khẳng định việc hắn tiếp nhận vị trí thư ký của mình sẽ chắc như đinh đóng cột.

Tiễn đoàn người Tôn Chấn xong, Từ Hiểu Xuân trở lại văn phòng, cẩn thận nghiền ngẫm lại những chuyện đã xảy ra hôm nay.

Là Phó Bí thư Huyện ủy, ông ta mơ hồ đoán biết được ý đồ của Tần Hải Cơ. Chuyện của Lương Ngạn Bân hôm nay xem như bất thành, e rằng vị Chủ nhiệm Ủy ban công tác Đoàn này đã mất khá nhiều điểm trong mắt Tần Hải Cơ.

Tần Hải Cơ rất không ưa Lục Vi Dân, mà nguyên nhân trong đó rất phức tạp. Ngoại trừ việc Lục Vi Dân là tâm phúc của Thẩm Tử Liệt ra, e rằng còn dính líu đến một số ân oán cá nhân.

Nghe nói cháu của Tần Hải Cơ là Tần Lỗi đã từng xảy ra xung đột với Lục Vi Dân, nguyên nhân vì một cô gái. Nhưng hình như người ta nói, đó là do Lục Vi Dân ra tay bênh vực một đồng nghiệp trong cơ quan. Tần Lỗi là một phần tử bất hảo khét tiếng, nếu không nhờ những kẻ ở Cục Công an bao che, việc Tần Lỗi phải vào tù chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Lúc Tần Lỗi được đề bạt làm Đội phó Đội Cảnh sát Hình sự, nghe nói đã nổ ra một cuộc tranh cãi lớn.

Không ít thư tố giác được gửi thẳng đến Huyện ủy, nhưng vụ việc này cuối cùng bị ém nhẹm do không có chứng cứ, điều này cả huyện đều biết rõ.

Lúc đó, Từ Hiểu Xuân cũng rất phản đối việc này. Thế nhưng, bên Ủy ban Kỷ luật đều lấy cớ không tìm được chứng cứ để cho qua chuyện. Mà Tần Hải Cơ lại có mối quan hệ mật thiết với Cục trưởng Cục Công an Mã Đạo Minh, nên sự việc này xem như chìm xuồng. Cuối cùng, sau khi kéo d��i mấy tháng, Tần Lỗi vẫn nghiễm nhiên trở thành Đội phó Đội Cảnh sát Hình sự.

Từ Hiểu Xuân tuy không tán thành việc Lục Vi Dân xuất đầu lộ diện vì những chuyện này, nhưng hiện nay đứng trước cường quyền mà vẫn có thể giữ được tinh thần chính nghĩa bất khuất thì quả thật hiếm có. Điều này khiến Từ Hiểu Xuân cảm thấy có phần xúc động.

Tần Hải Cơ điều chuyển Lục Vi Dân, một người thích đấu tranh, đến Ủy ban công tác Đoàn huyện, Từ Hiểu Xuân khá bất mãn về việc này.

Ông ta cảm thấy với tư cách là một Bí thư Huyện ủy, Tần Hải Cơ có phần hơi hẹp hòi. Cứ cho là có thành kiến với Lục Vi Dân đi chăng nữa thì cũng chưa đến mức phải làm như vậy, đặc biệt ông ta hiện nay đã là Bí thư Huyện ủy, còn Lục Vi Dân chẳng qua chỉ là một cán bộ cấp phó ban nhỏ nhoi, việc gì phải chấp nhặt đối phương?

Vì chuyện này mà trong cuộc họp Bí thư, ông ta đã đưa ra ý kiến bất đồng, Lâm Thuận Lộc cũng phụ họa theo ý kiến của ông ta.

Nhưng Tần Hải Cơ vẫn khăng khăng làm theo ý mình, mượn cớ cán bộ trẻ cần phải trải qua rèn luyện ở nhiều vị trí khác nhau, cố ý đẩy Lục Vi Dân đến Ủy ban công tác Đoàn. Còn Cù Tuấn, lúc ấy do tranh chấp chức Phó Bí thư với mình mà trở nên xa cách, không hề lên tiếng trong chuyện này, cuối cùng khiến Lục Vi Dân bị điều ra khỏi Khu kinh tế mới.

Từ Hiểu Xuân cảm giác được gần đây thái độ của Tào Cương cũng có chút thay đổi.

Lúc trước, Tào Cương tán đồng việc Lục Vi Dân bị điều ra khỏi Khu kinh tế mới. Nhưng theo thời gian, Khu kinh tế mới tuy từng bước phát triển vững mạnh, xem ra hoạt động không tồi, nhưng lại thiếu đi những hoạt động mới mẻ.

Mã Thông Tài tuy có nhiều kinh nghiệm, nhưng không thực sự thông thạo trong việc thu hút đầu tư. Mấy dự án sau khi đi vào hoạt động lại có hơi hướng đình trệ, cho nên Tào Cương cũng có phần sốt ruột.

Không phải nói Khu kinh tế mới này không có Lục Vi Dân thì không thể hoạt động được, nhưng khung cơ bản của Khu kinh tế mới này là do Lục Vi Dân nghĩ ra và xây dựng. Bây giờ "người sáng lập" đã đi rồi, vị Phó Chánh Văn phòng mới đến làm việc lung tung, không tìm thấy nổi điểm bắt đầu.

Lúc thì muốn phát triển hình thức sản xuất lao động tập trung, lúc thì đề xuất muốn đưa xí nghiệp gia công nông phẩm vào. Cũng có thương nhân đến xem, nhưng rốt cuộc bởi muôn vàn lý do nên không thể ở lại, điều này khiến người dân trong huyện có phần không hài lòng.

Từ Hiểu Xuân biết Mã Thông Tài cũng từng tìm đến Tào Cương, và cũng từng đề cập trước mặt mình, mong muốn điều Lục Vi Dân trở về. Nhưng điều này rõ ràng là không thực tế. Dù thế nào đi chăng nữa, quyết định của Huyện ủy không thể chỉ sau vài tháng mà thay đổi được. Tuy nhiên, điều này cũng chứng minh được sức ảnh hưởng của Lục Vi Dân ở Khu kinh tế mới.

Sự việc ngày hôm nay, tên Lương Ngạn Bân đã để xảy ra một sơ suất không lớn không nhỏ.

Không phải nói việc đi thăm một nơi kiểu mẫu như Ủy ban công tác Đoàn này có vấn đề gì, mấu chốt ở chỗ để Lục Vi Dân lại một lần nữa chứng tỏ được tài năng trước mặt lãnh đạo Địa ủy, trong khi Lương Ngạn Bân vốn là nhân vật chính lại tối tăm mờ nhạt. Vậy thì lãnh đạo sẽ nghĩ thế nào?

Lương Ngạn Bân vốn là người được Tần Hải Cơ đánh giá cao, không ngờ biểu hiện ngày hôm nay lại có phần sa sút như vậy. Thiết nghĩ lúc này tâm trạng của Tần Hải Cơ cũng như trăm mối tơ vò.

Từ Hiểu Xuân phát hiện được một chi tiết mà người khác không để ý, đó là lúc Tôn Chấn khởi động xe, có nhìn thoáng qua Lục Vi Dân. Với sự từng trải của mình, Từ Hiểu Xuân cảm thấy cái liếc mắt này có chút hàm ý sâu xa, cũng không rõ rốt cuộc đó có phải do bản thân quá nhạy cảm hay không.

Ông ta nhận thấy, tuy Tôn Chấn chỉ nghe qua lời giới thiệu và thỉnh thoảng hỏi thăm tình hình một chút, tuyệt nhiên không hỏi tới tình hình cá nhân của Lục Vi Dân. Nhưng chắc chắn Lục Vi Dân đã để lại trong lòng Tôn Chấn một ấn tượng vô cùng sâu sắc, mà ấn tượng này lại là vô giá.

Tôn Chấn là một cán bộ mới tới Phong Châu, nhưng nghe nói ông ta với Hạ Lực Hành vô cùng ăn ý. Nếu như ông ta có hứng thú với Lục Vi Dân, coi trọng Lục Vi Dân, sau này tiền đồ của hắn thật không thể hạn chế.

– Tiểu Vương, cậu đi xem, nếu Lục Vi Dân đã v��, bảo hắn đến văn phòng tôi một chuyến.

Bản dịch thuần túy này được độc quyền cung cấp bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free