Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 212:

Ta đã nói ngươi chẳng phải người thường mà. Nơi ao tù nước đọng như Ủy ban công tác Đoàn, sao có thể giam cầm một con giao long như ngươi? Thế nào, lời Thường huynh ��ã thành hiện thực rồi, phải không?

Thường Xuân Lai nâng bình Giang Hà Đại Khúc, vẻ mặt đắc ý tự hào nói, cứ như thể người được điều đến Địa ủy là y, chứ chẳng phải Lục Vi Dân.

- Hứa Dương, ngươi nên học hỏi Lục Vi Dân, chớ có cả ngày chỉ biết quấn quýt bên Tiểu Phàn. Vợ chồng yêu thương nhau, thời gian còn dài phía trước. Hiện tại ngươi phải tranh thủ phấn đấu đảm nhiệm chức vị gì đó, về sau mới khỏi hối tiếc.

- Thường huynh, đệ làm sao có thể sánh với Phó chủ nhiệm Lục chứ? Phó chủ nhiệm Lục là sinh viên ưu tú tốt nghiệp trường đại học trọng điểm, bản lĩnh ấy đệ chẳng thể sánh bằng.

Hứa Dương cười tủm tỉm đáp. Kể từ trận ẩu đả ấy, Tần Lỗi về sau có thêm một lần đến quấy nhiễu. Nhưng sau đó, hắn chẳng bao giờ đến quấy rầy Phàn Thiền nữa. Lại thêm hai lần chạm mặt trong hoàn cảnh khác, đối phương cũng chỉ liếc nhìn hai người bằng ánh mắt lạnh lùng, song cũng không hề gây sự. Nói chung, cuối cùng Hứa Dương đã có thể an tâm.

Cũng chẳng rõ Lục Vi Dân đã dùng biện pháp gì mà có thể khiến Tần Lỗi vốn kiêu ngạo ngông cuồng lại phải phục tùng như thế. Nhưng Hứa Dương xem như đã chứng thực được bản lĩnh của Lục Vi Dân.

- Thường huynh, những lời này chớ tùy tiện nói ra ngoài như vậy. Chuyện này còn chưa xác định, dẫu cho có thật sự điều đệ đến Địa ủy thì cũng chỉ là một công việc lặt vặt mà thôi. Chẳng lẽ lại nói Địa ủy cao hơn người một bậc ư?

Trước Thường Xuân Lai, Lục Vi Dân cũng đành bất đắc dĩ, chỉ có thể cười giải thích.

- Ôi, Vi Dân, chớ có giả bộ trước mặt Thường huynh. Hiện tại ngươi là cán bộ cấp Phó ban, lại được điều đến phòng Nghiên cứu Chính sách Địa ủy. Ta đoán hẳn phải sắp xếp cho ngươi một chức vụ tương đương với Trưởng phòng. Chẳng phải nói sẽ cho ngươi làm thư ký của Bí thư Hạ sao? Thế thì việc cho ngươi làm cấp Phó phòng chẳng phải chỉ là vấn đề thời gian hay sao. Làm thư ký cho nhân vật số một của Địa ủy, về cơ bản đều kiêm luôn Phó chánh văn phòng Địa ủy. Dẫu cho hiện tại kinh nghiệm của ngươi còn non nớt, cấp bậc nhất thời không thể vọt lên ngay được, thì cũng chỉ là chuyện một năm rưỡi nữa mà thôi.

Thường Xuân Lai nói chính xác không sai, đối với những mấu chốt bên trong thể chế này, y nắm rõ như lòng bàn tay. Anh trai của Thường Xuân Lai là Thường Xuân Lễ hiện đã được bổ nhiệm làm Phó bí thư quản lý kinh tế của Địa ủy Lê Dương, vốn từ chức Phó chủ tịch Địa khu mà lên, cũng coi như tiến được một bước nhỏ, xếp thứ tư trong Địa ủy Lê Dương.

- Thường huynh, những lời này chớ tùy tiện nói ra ngoài như thế. Đệ chỉ là được điều đến làm việc ở phòng Nghiên cứu Chính sách Địa ủy mà thôi, chứ nào có nói là phục vụ cho Bí thư Hạ. Chuyện này không thể nói càn được.

Lục Vi Dân lập tức trở nên căng thẳng. Cũng chẳng rõ vì sao Nam Đàm lại có tin đồn rằng mình sẽ làm thư ký cho Bí thư Hạ Lực Hành. Điều này gây chấn động hơn rất nhiều so với thông tin mình được điều đến phòng Nghiên cứu Chính sách Địa ủy.

- Được rồi, ngươi phản ứng chậm quá đó, Vi Dân. Phó ban thư ký Cao đích thân đến giải quyết việc điều động ngươi, ngươi liền nghĩ rằng mình có thể diện lớn đến nỗi được điều đến phòng Nghiên cứu Chính sách sao? Phó ban thư ký Cao trước đây vẫn luôn làm thư ký cho Bí thư Hạ. Nếu như không có ý muốn để ngươi tiếp nhận công việc thư ký đó thì ông ta sẽ đích thân đến một chuyến ư? Ngươi tưởng rằng ngươi chỉ đến phòng Nghiên cứu Chính sách, mà ông ta, một Phó ban thư ký kiêm Chủ nhiệm phòng Nghiên cứu Chính sách, lại phải đích thân chạy đến đây ư? Thật là chuyện cười!

Thường Xuân Lai, vẻ mặt tràn đầy xúc động và hưng phấn, đặt mạnh bình rượu xuống bàn, nói: - Vi Dân, ta nói cho ngươi hay, chuyện này ngươi hãy tin Thường huynh đi, bên trên làm việc gì cũng không thích lộ liễu. Nếu như trong vòng ba tháng, không, trong vòng một tháng, thân phận của ngươi còn chưa lộ rõ, thì cái đầu của Thường huynh đây sẽ cắt đi làm bóng cho ngươi đá!

Lục Vi Dân, Hứa Dương và Phàn Thiền đều lập tức bật cười. Đây là câu cửa miệng mà Thường Xuân Lai thường dùng khi thề thốt. Mỗi khi lời thề son sắt cần được cam đoan, y lại dùng những lời như thế này để thể hiện độ tin cậy của mình.

- Phó chủ nhiệm Lục, đến Phong Châu rồi thì phải nhớ đến những người cấp dưới của ngài tại đây nhé. Nếu không quá bận, hãy về đây thăm mọi người. Nếu không, cũng xin điều ta đến Phong Châu đi.

Hứa Dương cười tủm tỉm nói, nửa đùa nửa thật. Lục Vi Dân mới tốt nghiệp đại học, đi làm chưa đầy một năm, đã hoàn thành nhảy ba cấp. Bất kể là ai cũng phải trố mắt nhìn, dẫu cho hắn từ chức Phó chánh văn phòng Ban quản lý khu kinh tế mới được đặt lên vị trí Phó chủ nhiệm Ủy ban công tác Đoàn của huyện đã dẫn đến không ít lời đàm tiếu.

Nhưng nếu cẩn thận suy xét một chút, từ chỗ là thư ký Chủ tịch huyện, hắn lên làm trợ lý Chủ nhiệm Ban quản lý khu kinh tế mới, rồi lại lên đến Phó chánh văn phòng. Khoảng thời gian đó chỉ vỏn vẹn mấy tháng ngắn ngủi. Dẫu là làm Phó chủ nhiệm Ủy ban công tác Đoàn, song đó cũng là cán bộ cấp Phó ban, và như thế đã thu hút không ít lời đàm tiếu từ một số người, họ cảm thấy không nên không biết trọng nhân tài. Hiện tại càng là một bước vượt ra khỏi Nam Đàm này, chính vì thế rất nhiều người ghen tức đến độ muốn chết.

Tần Lỗi ngà ngà say đi ra từ phòng vệ sinh, vừa thân mật vỗ vào vai đối phương vừa nói: - Không sao, Hoài Chương, trước đây chúng ta tuy không qua lại nhiều, song Tiểu Quân là em trai của ta bao nhiêu năm nay, cùng nhau lớn lên. Về sau ngươi có chuyện gì, dù chỉ là nói một tiếng, thì Tần ca này sẽ quyết không chối từ. Vấn đề ngươi nói chẳng lớn lao gì, cứ yên tâm, chuyện này ta đã nói là xong rồi.

- Đúng vậy, Hoài Chương, Tần ca rất trượng nghĩa, nói một là một, hai là hai, chuyện y đã đồng ý thì chắc chắn sẽ làm tốt, ngươi cứ yên tâm đi.

Trương Quân từ bên cạnh tiếp lời, vừa nịnh nọt vừa đưa thuốc lên châm cho Tần Lỗi: - Hoài Chương, ngươi đến Hoài Sơn, cũng chẳng thường xuyên quay về, nếu không có việc gì, ngươi hãy quay về Nam Đàm chúng ta thăm hỏi nhé.

Quách Hoài Chương mỉm cười, bắt chặt tay Tần Lỗi: - Chuyện này xin nhờ Tần ca, ta cũng là người sinh ra tại Nam Đàm, song thân ta đều ở bên này, trong nhà cũng chẳng vướng bận gì, chỉ có huynh trưởng ta là không ra sao, gây ra chuyện rồi mà lại phiền Tần ca giúp đỡ việc lớn. Tiểu Quân cũng là huynh đệ tốt của ta, chuyện này y cũng đã giúp được không ít. Mối ơn này Quách Hoài Chương xin ghi nhớ.

- Hoài Chương, cũng muộn rồi, chúng ta đi thôi. Diệu Linh đứng phía sau Quách Hoài Chương, có chút không kiên nhẫn nhìn đồng hồ, sốt ruột nói: - Muội còn phải quay về Phong Châu nữa. Cha nói tối nay sẽ về nhà ăn tối, huynh cũng chuẩn bị sớm một chút đi.

- Ha ha, đúng vậy, Hoài Chương, mau về đi, đừng để lỡ việc lớn. Trương Quân cũng là một người vô cùng thông minh, vội vàng nói: - Lần đầu gặp mặt, hẳn phải chuẩn bị một chút, nghiêm túc một chút.

- Ha ha, sau này Hoài Chương kết hôn, nhất định đừng quên Tần ca và Tiểu Quân đó nha.

Tần Lỗi khó khi nói những lời khách khí như thế, liền bước vào đại sảnh: - Hả?

Nhìn thấy một bàn khách trong đại sảnh, đôi mắt Tần Lỗi tự nhiên nheo lại, trên mặt lộ vẻ khác thường. Nhất là khi nhìn thấy thiếu nữ đang ngồi tựa vào người con trai bên cạnh, vui vẻ nói cười tình tứ. Vẻ mặt say mê chìm đắm trong tình yêu ấy, cùng với việc người con trai còn thân mật chọn thức ăn cho cô gái. Dường như có một đốm lửa bị ném vào thùng xăng, gần như muốn đốt sạch lý trí còn sót lại trong đầu hắn.

Mẹ kiếp! Đây đúng là cái gọi là oan gia ngõ hẹp!

Tần Lỗi chỉ cảm thấy huyệt thái dương của mình giật thình thịch. Nghĩ đến cảnh người phụ nữ này uyển chuyển hầu hạ dưới thân gã đàn ông kia, y liền đau đớn như bị người ta xé nát tim gan. Từng đợt huyết khí dâng lên trong đầu, không ngừng công kích điểm mấu chốt trong lý trí y.

Con tiện nhân này, ta nắm tay ả một chút thì ả chẳng đồng ý. Lần này lại sáp lại với thằng nhân viên quèn, chẳng biết nó thật sự nhìn thấy điều gì hay ho ở cái thằng họ Hứa này. Là dựa vào vẻ mặt thư sinh trắng trẻo của nó hay là cái miệng lưỡi ngọt ngào biết nịnh bợ?

- Ái chà, ăn uống vui vẻ quá nhỉ? Tần Lỗi nghiến răng, lặng lẽ đi đến phía sau hai con người không hề phòng bị kia, từ phía sau, một tay ấn lên vai cô gái, một tay ghìm mạnh vai người đàn ông xuống, đột nhiên rướn người lên, thò đầu vào giữa hai người đang nói chuyện, hung t���n nói.

Tựa như gặp phải ác quỷ, cô gái lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, như chim nhỏ bị giật mình, rụt rè núp sang một bên: - Hứa Dương, mau chạy đi!

- Chạy ư? Chạy đi đâu? Ta có làm gì đâu, chạy cái gì mà chạy? Đôi mắt đỏ ngầu trừng lên, Tần Lỗi ấn Hứa Dương vào chỗ ngồi, ghé miệng đến sát bên tai Hứa Dương, nói vô cùng thâm độc: - Xem ra mày chẳng coi lời cảnh cáo của tao ra gì thì phải! Tao cho người truyền lời tới mày là gió thổi bên tai đó hả?

- Tần Lỗi, ngươi muốn làm gì? Buông ta ra!

Hứa Dương kinh ngạc giãy giụa muốn thoát khỏi sự khống chế của đối phương. Nhưng lại bị đối phương ghìm chặt vai xuống, do giãy giụa quá mạnh, suýt nữa thì ngã nhào xuống đất.

- Mày ngồi yên đó cho tao! Tần Lỗi cười khẩy, áp sát mặt vào bên tai Hứa Dương, mùi rượu cùng với mùi hôi thối từ miệng hắn khiến Hứa Dương không thể không quay đầu sang một bên: - Mày tưởng rằng thời gian qua tao không có thời gian tìm mày thì mày có thể giả ngây giả ngô mà sống yên ổn sao? Ông đây nói cho mày hay, người phụ nữ mà ông đây muốn thì không ai cướp đi được. Cái đất Nam Đàm này là do họ Tần đây định đoạt. Mày chỉ là một tên cán bộ nhãi nhép mà dám cướp thịt từ miệng cọp. Mày thật sự chán sống rồi ư? Mày có tin không? Lần sau mày chẳng còn cơ hội ngồi đây mà ăn nữa đâu!

Hứa Dương sắc mặt tái nhợt, nhưng máu trong xương tủy lại sôi sục. Sau khi xảy ra chuyện đó, Lục Vi Dân và Tô Yến Thanh đã cổ vũ hắn không ít, chính là đừng để bị Tần Lỗi dọa sợ. Đối phương chỉ dám ngầm giở trò ngáng chân, đùa giỡn chứ thực sự làm càn thì cũng không dám. Chính là muốn lợi dụng thủ đoạn này để đạt được mục đích. Chỉ cần mình có thái độ kiên quyết, chú ý đến phương pháp, phương thức, thì đối phương cũng chẳng làm được gì. Cũng là vì có sự khích lệ của Lục Vi Dân và Tô Yến Thanh nên hắn mới kiên quyết ở bên Phàn Thiền.

Lục Vi Dân còn không chút do dự vì một người không được coi là bạn mà đứng ra cáng đáng, chẳng lẽ nói chính bản thân mình, là chính chủ, lại không dám vì bạn gái của mình mà làm cứng rắn một phen ư? Cùng lắm là để đối phương tìm đến đánh mình một trận, hắn cũng không dám đánh chết mình.

- Tần Lỗi, ta và Phàn Thiền yêu nhau quang minh chính đại, cả hai đều tự nguyện, có liên quan gì đến ngươi chứ? Ngươi dựa vào đâu mà diễu võ dương oai tại đây? Ỷ vào chú ngươi là Bí thư huyện ủy ư? Ta không tin chú ngươi lại có thể dung túng cho ngươi đến mức này. Có bản lĩnh thì đánh chết ta đi. Nếu không, ta sẽ trực tiếp đến Địa ủy tìm Bí thư Hạ, Chủ tịch Địa khu Lý, xem rốt cục Nam Đàm này còn có vương pháp, còn có lẽ phải hay không!

Hứa Dương dứt khoát kéo tay Tần Lỗi khỏi vai mình, đứng dậy, nửa bước không lùi, đối mặt với đôi mắt như bốc lửa của đối phương, nói rất đúng lý hợp tình: - Ta cũng không tin đời này không tìm thấy nơi để nói lý lẽ, không có người quản được ngươi!

Đoạn dịch này được thực hiện bởi đội ngũ biên dịch của truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free