(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 213:
Khốn kiếp, ngươi đúng là tên tạp chủng to gan!
Tần Lỗi tức đến phát điên. Y thật không thể tin nổi, kẻ ngày thường trước mặt mình chỉ biết run rẩy, nhỏ giọng thanh minh, giờ đây lại dám vặn tay y ra, thậm chí còn buông lời uy hiếp.
Được lắm, đêm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là lợi hại!
Ngài lợi hại đến đâu chúng tôi không rõ, nhưng chúng tôi biết Nam Đàm là nơi có luật pháp.
Vừa từ nhà vệ sinh đi ra, Lục Vi Dân và Thường Xuân Lai liền không chút khách khí lên tiếng.
Tần Lỗi, ngươi định làm gì? Ngươi nghĩ đây là thời đại nào? Hay là ngươi xem ‘Bến Thượng Hải’ quá nhiều rồi? Sở Công an sao lại có loại rác rưởi như ngươi chứ. Bản thân không tìm được người yêu, không ngờ phải dùng đến thủ đoạn này, ta thật sự cảm thấy buồn thay cho ngươi. Ngươi không chỉ làm mất mặt một người công an, mà còn làm mất mặt cả cánh đàn ông. Nếu ngươi có bản lĩnh thì khiến người ta cam tâm tình nguyện đi theo, cớ sao lại dùng thủ đoạn vụng về, khó coi như vậy? Ngươi không biết mình trông giống một thằng hề sao?
Tần Lỗi bị Lục Vi Dân mắng đến đầu óc quay cuồng, trong thoáng chốc hai tay nắm chặt, cơn tức giận xông thẳng lên não.
Lúc này, nếu y có mang súng bên mình, y thật sự muốn rút súng bắn thẳng vào kẻ kia. Ngay lúc này, Hứa Dương đã không còn là người y căm hận nhất. Trước mắt, Lục Vi Dân mới là kẻ mà y muốn trừng trị nhất.
Trước kia Chú ba còn nói y đừng gây sự với hắn, y cũng từng cố ý xoa dịu mối quan hệ giữa hai người. Hắn ta lại giả vờ giả vịt. Hừ, giờ thì hay rồi. An Đức Kiện và Thẩm Tử Liệt đều đã đi, huyện Nam Đàm này là do nhà họ Tần định đoạt, hắn cũng bị đá một cước, bị tống đến Ủy ban Công tác Đoàn, không ngờ vẫn còn dám tỏ vẻ tinh tướng trước mặt mình!
Thật sự vẫn còn tưởng rằng mình là thư ký của Huyện trưởng hay Phó chủ nhiệm Văn phòng Ban quản lý sao?
Sắc mặt y từ đỏ chuyển sang tím bầm, ánh mắt Tần Lỗi có chút cuồng loạn, gắt gao nhìn chằm chằm Lục Vi Dân, lồng ngực phập phồng gấp gáp. Y đột nhiên cười lớn một cách điên cuồng:
Lục Vi Dân, ngươi còn tưởng mình là ai? Mẹ kiếp, một Phó chủ nhiệm Ủy ban Công tác Đoàn rẻ rách, vẫn nghĩ mình là một nhân vật lớn ở huyện Nam Đàm sao? Ta nhổ vào! Mẹ kiếp, ngươi có biết vì sao mình phải cút tới Ủy ban Công tác Đoàn không? Đầu óc tốt thì suy nghĩ kỹ một chút, kẻo quay đi quay lại mấy vòng rồi lại không biết mình họ gì. Cảm thấy lãnh đạo đều coi trọng ngươi, nghĩ rằng dường như trái đất rời ngươi thì không xoay chuyển. Hừ, kết quả thì sao? Biết điều thì cút đi, nếu không ngươi còn phải chuyển chỗ nữa đấy. Đông Pha, Thạch Cổ, có muốn ở lại đó vài năm không?
Lục Vi Dân cảm thấy dở khóc dở cười khi nhìn kẻ đang giương nanh múa vuốt trước mắt. Thật không hiểu vì sao kẻ này lại kiêu ngạo, ngông cuồng đến thế, thật sự vẫn còn tưởng rằng y có thể thay Bí thư Tần Hải Cơ quyết định toàn bộ công việc ở huyện Nam Đàm này. Thật đáng buồn và cũng thật buồn cười, nhưng không thể không nói, cũng chính vì được nuông chiều từ nhỏ nên mới hình thành tính cách ngông cuồng tự cao tự đại như vậy. Đổi lại là người khác, e rằng đã thực sự bị y dọa sợ rồi.
Tần Lỗi, ta thật không biết nên nói gì với loại người như ngươi. Ngươi cảm thấy mình có thể quyết định mọi thứ của tất cả mọi người sao, cảm thấy mình có thể là chúa tể ở Nam Đàm sao? Bản thân ngươi cũng nên tự suy xét lại mình một chút đi, đừng gây chuyện khiến cho Bí thư Tần phải mất mặt.
Lục Vi Dân không muốn phí lời với loại người như thế. Trong mắt hắn, loại người bị khát khao quyền lực che mờ lý trí, có những lúc thật sự không thể nói lý lẽ cho họ hiểu được. Cũng không hiểu vì sao Tần Hải Cơ lại có một đứa cháu như vậy, nếu không răn dạy kẻ này sớm một chút, sớm muộn gì cũng sẽ liên lụy đến Tần Hải Cơ.
Vẻ mặt và giọng điệu hơi khinh miệt của Lục Vi Dân thậm chí còn kích thích Tần Lỗi hơn lúc trước. Y cũng không hiểu vì sao mình lại căm hận người đang đứng trước mắt đến vậy. Đối phương khinh thường y từ tận đáy lòng, y có thể cảm nhận được sự coi thường và khinh miệt sâu sắc trong nội tâm đối phương dành cho mình. Điều này giống như một miếng sắt nung, in một vết hằn thật sâu vào tâm khảm Tần Lỗi.
Chuyện gì xảy ra vậy, anh Tần? Hả, Vi Dân. Là cậu sao?
Trương Quân đi từ hành lang ra, kinh ngạc nhướn mày, thấy Tần Lỗi định xông lên đánh Lục Vi Dân, vội vàng đi t���i giữ chặt lấy đối phương:
Anh Tần, xảy ra chuyện gì? Đừng mà, dù thế nào cũng không nên như vậy. Chúng ta đều thường xuyên gặp mặt nhau mà, chuyện gì thế?
Quân, cậu tránh ra. Hôm nay, ta phải dạy cho tên khốn kiếp này một bài học mới được!
Ánh mắt Tần Lỗi gắt gao nhìn chằm chằm Lục Vi Dân:
Nếu không trừng trị hắn, hắn thật sự không biết trời cao đất rộng là gì, còn thật sự nghĩ rằng mình có thể che cả trời đất!
Anh Tần, được rồi, có chuyện gì thì lát nữa hẵng nói, ở đây nhiều người, đừng làm vậy! Lục Vi Dân là bạn học của em và Hoài Chương, có chuyện gì thì từ từ nói!
Trương Quân thấy tình hình này, liền biết Tần Lỗi và Lục Vi Dân có lẽ đã sớm kết thù kết oán với nhau, mà hôm nay Tần Lỗi lại vừa uống mấy chén rượu vào, có chút không kiểm soát được bản thân. Không biết thế nào mà hai người họ lại gặp nhau ở đây, nên mới xảy ra chuyện này.
Tránh ra, Quân. Nếu không anh sẽ trở mặt với cậu đấy! Mẹ kiếp, thằng nhóc kia dám chơi xỏ anh, bạn học này của cậu thì còn không xứng, còn dám nói đỡ cho tên khốn kiếp kia!
Tần Lỗi đẩy Trương Quân, nhưng do uống quá nhiều rượu, ngay cả đi cũng có chút lảo đảo, làm sao có thể vượt qua được Trương Quân đang chắn ở trước mặt?
Vi Dân, đã xảy ra chuyện gì thế? Chuyện gì mà cậu lại đắc tội với anh Tần như vậy?
Trương Quân vốn không có thiện cảm với Lục Vi Dân, thấy Tần Lỗi có xung đột với Lục Vi Dân, trong lòng cũng không vui, nhưng lại không tiện nói ra.
Cái tên Lục Vi Dân này, cứ ngỡ mình từng làm thư ký cho Huyện trưởng, chỉ mới đến Ban quản lý khu kinh tế mới lăn lộn một thời gian, rồi làm Phó chủ nhiệm văn phòng. Mỗi lần Hà Lâm và Thư Nhã nói đến Lục Vi Dân thì mặt mày đều rất hớn hở, khiến hắn ta cảm thấy rất khó chịu, nhưng lại khó mà nói được gì. Thậm chí hắn ta nghi ngờ Hà Lâm vẫn luôn hờ hững với mình cũng là bởi vì bị Lục Vi Dân ảnh hưởng, còn nói mình không có tiền đồ, chỉ biết uống rượu đánh bài, điều này càng làm cho trong lòng Trương Quân không ngớt căm phẫn.
Lục Vi Dân thấy Trương Quân đi ra, thoạt nhìn lại có vẻ rất thân thiết với Tần Lỗi, cũng không khỏi sửng sốt. Sau đó lại nghe đối phương nói như vậy, liền hiểu được thái độ của đối phương, thản nhiên cười nói:
Cậu muốn hỏi thì hỏi anh ta ấy.
Anh Tần không phải là đã uống quá nhiều rượu sao?
Trương Quân nghiêng đầu liếc nhìn Lục Vi Dân một cái:
Cậu còn so đo với anh ấy làm gì?
Lục Vi Dân chán chẳng thèm để ý đến Trương Quân. Người như thế, vừa thấy đã biết là một lòng một dạ muốn nâng tên Tần Lỗi này lên cao, đừng nói là quan hệ bạn học bình thường, cho dù là bạn bè thân thiết hơn nữa thì lúc này cũng đã bị quăng đi rồi.
Trương Quân, có một số việc nên so đo thì vẫn phải so đo, nếu không như vậy thì thật sự không được gọi là người, mà gọi là cầm thú.
Lục Vi Dân thản nhiên nói:
Trương Quân, chúng ta cũng coi như là bạn học, ta nhắc nhở cậu một câu, có vài người cậu cần tránh xa một chút, đừng có thân thiết với họ. Đi với người tốt thì học cái hay, đừng đi với kẻ chẳng ra gì mà học cái xấu, không có lợi!
Nghe trong giọng nói của Lục Vi Dân có sự khinh thường, trong lòng Trương Quân cũng nổi lửa giận, lời nói cũng không còn dễ nghe:
Vi Dân, đừng có ở đó mà hô to gọi nhỏ như vậy được không? Chẳng ai nhờ vả cậu điều gì cả, họ Trương này cũng sẽ không cầu đến cậu. Bạn học hay không bạn học, họ Trương này cũng chẳng để ý. Đừng ở trước mặt ta mà khoe khoang chút bản lĩnh của cậu. Hoài Chương làm đến Phó chủ nhiệm Văn phòng Huyện ủy cũng không làm bộ làm tịch như cậu!
Lời còn chưa dứt, Quách Hoài Chương và cô gái kia cũng thanh toán xong xuôi liền đi ra, vừa nhìn đã thấy đám người Lục Vi Dân và Tần Lỗi, Trương Quân như sắp lao vào đánh nhau:
Vi Dân? Làm gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì?
Hoài Chương? Cậu cũng ở đây sao? Trở về lúc nào vậy?
Ngay sau khi ngẩn người, Lục Vi Dân lập tức phản ứng lại. Quách Hoài Chương chắc chắn đi cùng với Trương Quân, nhưng Trương Quân lại đi cùng với Tần Lỗi, xem ra mấy người họ cùng nhau dùng bữa.
Quách Hoài Chương có chút xấu hổ, liền đùa cợt, vừa nhìn quanh bốn phía vừa nói:
Vi Dân, chuyện gì xảy ra vậy, sao lại gây chuyện với Đội phó Tần? Có chuyện gì lớn chứ? Chúng ta đều thường xuyên gặp mặt mà. Anh Tần, nể mặt tôi một chút, mọi người bắt tay giảng hòa nhé.
Tiểu Quách, chuyện không liên quan đến cậu. Chuyện giữa ta và hắn vĩnh viễn không kết thúc được!
Tần Lỗi mở to đôi mắt say lờ đờ, lảo đảo muốn lao đến đánh Lục Vi Dân.
Hoài Chương, cậu không biết chuyện đâu.
Lục Vi Dân lắc đầu, liếc mắt một cái, thấy Tần Lỗi say đến mức đứng không vững, liền nói:
Thôi đi, chuyện này nhất thời cũng không nói rõ được, tốt nhất cậu đừng dính vào chuyện này. Cậu và anh ta cùng dùng bữa à?
À, ta tìm anh ta nhờ giúp ta chút việc riêng.
Ngoài mặt, Quách Hoài Chương không thay đổi thái độ, nhưng trong lòng đã có chút không thoải mái:
Nếu đã như vậy, coi như ta đã nhiều chuyện đi.
Hắn không ngờ Lục Vi Dân lập tức từ chối đề nghị của mình. Hắn cũng biết rõ tình hình hiện tại của Lục Vi Dân, từ một Phó chủ nhiệm Văn phòng Ban quản lý Khu kinh tế mới nổi tiếng lại bị điều tới Ủy ban Công tác Đoàn ăn không ngồi chờ. Trong chuyện đó có vấn đề thì hắn cũng biết rõ, vốn định mượn cơ hội này để hóa giải mâu thuẫn giữa Tần Lỗi và Lục Vi Dân. Không ngờ Lục Vi Dân lại không chút nể mặt như vậy, khuôn mặt có chút không vui.
Đi thôi, Hoài Chương, đừng dính vào chuyện của người khác, anh muốn giúp nhưng người ta còn chẳng vừa ý kìa.
Cô gái trẻ đứng ở sau lưng Quách Hoài Chương liền có chút không vui, lạnh lùng liếc nhìn Lục Vi Dân một cái:
Quản mấy chuyện này làm gì? Có lòng tốt còn bị người ta coi là lòng lang dạ thú! Đi thôi!
Lục Vi Dân cũng thật không ngờ một câu nói vô ý của mình lại khiến cô gái này nói ra những lời như vậy, thản nhiên nhìn cô gái đứng bên cạnh Quách Hoài Chương một lượt. Bộ dạng cũng coi như xinh đẹp, ăn mặc cũng rất thời trang, chẳng qua nét ngạo mạn trên mặt thật sự rất khinh người, xem ra cũng là một kẻ vênh váo.
Im đi!
Quách Hoài Chương sầm mặt lại, giọng điệu cũng lập tức trở nên nghiêm khắc:
Anh nói chuyện với Vi Dân, em xen vào làm gì? Vi Dân, không có gì đâu. Cứ như vậy đi, hôm nào trở về chúng ta lại tụ tập. Ta và Trương Quân sẽ khuyên Tần Lỗi về đã.
Anh!
Tuy rằng cô kia thoạt nhìn có vẻ không phục lắm, nhưng thấy ánh mắt Quách Hoài Chương lạnh lùng như vậy, mấy lần muốn nổi cáu, lồng ngực cũng phập phồng kịch liệt, nhưng cuối cùng không dám làm loạn, chỉ oán hận xoay đầu sang một bên, thở phì phì không hề lên tiếng.
Vi Dân, ngại quá, khiến cậu chê cười rồi. Rảnh rỗi thì đến Hoài Sơn chơi, ta cũng sẽ làm chủ tận tình, đừng ở mãi Nam Đàm này, cũng phải đi ra ngoài nhiều một chút, quan sát nhiều một chút, đúng không?
Không thèm để ý đến bạn gái mình, Quách Hoài Chương vỗ vào vai Lục Vi Dân, nở nụ cười.
Được rồi, ta đi trước, nhớ khi nào đến Hoài Sơn thì gọi điện cho ta. Mọi bản quyền nội dung dịch thuật này đều thuộc về truyen.free.