(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 231:
Đồn trưởng Chu, tình hình có lẽ không giống như lời ông nói, hẳn là người bên này đã khiêu khích trước, đối phương chỉ là phòng vệ chính đáng…
Trong đôi mắt của người đàn ông gầy gò, làn da ngăm đen, hiện lên một tia khác lạ. Tuy giọng nói có vẻ khiêm tốn, cung kính nhưng lời lẽ lại không hề nhượng bộ:
– Sự đánh giá chủ quan như vậy e rằng không thích hợp cho lắm…
– Không thích hợp cho lắm ư?
Cơn tức vốn dĩ đã nguôi ngoai trong lòng Chu Đình Quốc giờ lại bùng lên:
– Tôi ở đó, tận mắt nhìn thấy, lẽ nào lại có thể sai lầm được sao? Chuyện này cứ dựa theo những gì tôi đã nói mà lập hồ sơ thật kỹ, phải làm rõ về hành động của bọn họ! Thôi đi, chuyện này không cần cậu làm. Lưu Cương, Vương Tiền Dũng, hai người các cậu hãy đi tìm bằng chứng, hỏi rõ ràng mọi chuyện cho tôi, thu thập chứng cứ chắc chắn cho tôi!
Người đàn ông da đen gầy gò điềm tĩnh nói:
– Đồn trưởng Chu, làm như vậy không thật sự thích hợp. Hôm nay tôi trực ban chỉ huy, chuyện này nên để tôi giải quyết mới đúng. Ông nói lúc ấy ông ở đó, tôi thấy lúc ấy có lẽ ông không thấy rõ tình hình, hơn nữa bằng chứng cũng không nên chỉ lấy từ một phía. Tôi nghĩ lúc ấy ở trong khách sạn cũng có những người khác nhìn thấy, ví dụ như nhân viên phục vụ chẳng hạn, như vậy sẽ có thể điều tra tình hình thực tế một cách khách quan hơn.
Chu Đình Quốc tức giận, hai tay chống hông, dường như muốn khạc nhổ vào mặt đối phương:
– Cậu trực ban chỉ huy ư? Tôi là Đồn trưởng, chuyện này do tôi sắp xếp, giao cho tổ của Lưu Cương giải quyết, không cần cậu bận tâm!
– Đương nhiên, Đồn trưởng Chu, ông là Đồn trưởng, ông đã quyết định thì tôi đương nhiên phải nghe theo. Nhưng tôi thấy ông không nên giải quyết chuyện này một cách cảm tính, nên thận trọng một chút thì hơn.
Người đàn ông da đen gầy gò liền buông thõng tay, giọng điệu rõ ràng rất điềm tĩnh, cũng không hề vì thái độ gay gắt của đối phương mà lùi bước.
– Hừ, không cần cậu dạy tôi!
Chu Đình Quốc không ngờ vị chính ủy viên này bình thường không hề mở miệng nói một lời giờ lại dám chống đối mình. Điều này khiến y dù vô cùng phẫn nộ nhưng cũng mang theo một tia cảnh giác. Ánh mắt y đảo qua người tâm phúc đứng bên cạnh:
– Lưu Cương, cậu dẫn người đến đưa những người này tới các phòng hỏi cung đằng sau để điều tra. Nhớ là phải tách ra để thẩm tra, khoảng cách xa một chút, phòng này cách âm không tốt lắm. Thẩm tra cho thật kỹ, bọn họ đều không có chứng minh thư tùy thân, thẩm tra cho nghiêm túc, không được để bọn họ thông đồng dựng chuyện!
– Xin lỗi, Đồn trưởng Chu, tôi không biết ông cần thẩm tra chúng tôi điều gì? Nếu chỉ để xác minh thân phận, tôi nghĩ tôi đã nói rõ tình hình cho đồng chí cảnh sát lúc nãy rồi. Hai vị đây là bạn tôi, tôi có thể bảo đảm thân phận của họ. Còn chuyện ông muốn tách riêng ra để thẩm tra, tôi từ chối!
Lục Vi Dân đi từ trong phòng ra, giọng điệu trầm ổn, cương quyết:
– Tôi tận mắt nhìn thấy con trai Cẩu Diên Sinh của Cẩu Trị Lương, cũng chính là người có liên quan, nghênh ngang bước vào phòng làm việc của ông. Mà mấy tên đồng bọn ngang ngược của y cũng thân thiết với mấy cán bộ công an, chuyện trò vui vẻ. Tôi nghi ngờ giữa các ông có mối quan hệ mờ ám, cho nên nếu các ông muốn điều tra, tôi yêu cầu những cán bộ công an vừa tới bao gồm cả ông phải tránh mặt, nếu không chúng tôi sẽ từ chối việc điều tra của các ông!
Lời lẽ cứng rắn của Lục Vi Dân khiến cho Chu Đình Quốc vô cùng kinh ngạc. Y lần đầu tiên ý thức được rằng lần này e rằng mình đã thật sự gặp phải một rắc rối lớn. Không ngờ đối phương lại dám trực tiếp gọi thẳng tên Cẩu Trị Lương, điều đó chứng tỏ đối phương biết rõ lai lịch của Cẩu Trị Lương, không những không sợ chút nào, mà còn chỉ thẳng mặt rằng mình và Cẩu Diên Sinh có mối quan hệ mờ ám. Tình huống này là lần đầu tiên y gặp phải.
– Yêu cầu tránh mặt ư, cậu có tư cách gì mà yêu cầu tôi phải tránh mặt? Cậu có hiểu quy tắc tránh mặt là gì không?
Chu Đình Quốc nói với giọng lạnh lùng xen chút gay gắt:
– Ở đây cậu chỉ có thể tuân lệnh, không đủ tư cách để phát ngôn.
– Thật không biết loại người như các ông tại sao lại leo lên được chức vị này. Tôi yêu cầu các ông tránh mặt chính là để cấp trên của các ông giải quyết. Ông thì lấy tư cách gì mà nói chúng tôi chỉ có thể tuân lệnh? Người nói những lời như vậy chính là kẻ mù mờ pháp luật! Loại người mù mờ pháp luật như ông mà còn có thể làm Đồn trưởng, hoặc là ông đã chà đạp lương tâm, cố tình làm trái, hoặc là thật sự việc lựa chọn cán bộ của Đảng ủy Cục Công an Phong Châu đã có vấn đề nghiêm trọng!
Lục Vi Dân cố ý kéo dài thời gian, cho nên cố tình chọc tức đối phương.
Sau khi Chu Đình Quốc ngẩn người, đột nhiên nổi trận lôi đình, y không ngờ người này lại ngông cuồng đến mức này. Đến Đồn trưởng công an như y mà còn dám đối xử như thế. Lời nói ngông cuồng, thậm chí còn ngang ngược hơn so với khi nãy, trong sự kích động, thực sự có phần muốn thị uy với đối phương.
Vừa tiến lên trước một bước muốn cho đối phương một cái bạt tai, Chu Đình Quốc thoáng thấy đối phương không chút sợ hãi, khóe miệng nhếch lên như cười như không, trong lòng y đột nhiên sợ hãi. Y cũng là kẻ cáo già lão luyện, lúc trước tuy có uống một ít rượu, hơn nữa được điều kiện mà Cẩu Diên Sinh dụ dỗ, nên nhất thời hồ đồ. Nhưng lúc này nhìn thấy vẻ mặt và thái độ kỳ lạ của đối phương, lập tức ý thức được chuyện này chẳng hề đơn giản như vậy, nhất là thân phận của người đứng trước mặt đây có lẽ cũng không đơn giản.
– Cậu này, cậu quá hỗn xược rồi đấy! Vương Tiền Dũng, cậu mau đưa hắn đi, điều tra rõ ràng thân phận của hắn, dù cậu làm gì, cũng phải tuân thủ pháp luật!
Chu Đình Quốc sau khi suy nghĩ, điềm tĩnh ra lệnh.
Lời còn chưa dứt, một cán bộ công an bước nhanh như chạy vào, thì thầm to nhỏ bên tai Chu Đình Quốc:
– Đồn trưởng Chu, Chính ủy đến.
– Chính ủy đến ư?
Chu Đình Quốc hơi ngạc nhiên. Theo y biết thì Chính ủy Hồ Báo Quốc mới từ Phòng Công an Địa khu Lê Dương đến Phòng Công an Địa khu Phong Châu, sau đó xuống dưới tạm thời đảm nhiệm chức vụ Chính ủy. Ông ta không có quan hệ gì với Trưởng ban Tổ chức Cán bộ Cẩu mới đúng, làm sao lại biết chuyện này mà đến? Y lập tức cảm thấy mình đã đoán sai, chẳng lẽ là Chính ủy lại vì vài tên đó mà lại đến đây, lẽ nào hai người Nam Đàm đó tìm người lại liên hệ với Chính ủy?
– Đến thì cũng đến rồi, để tôi đi xem.
Chu Đình Quốc mặc dù có chút nghi ngờ nhưng cũng không nghĩ nhiều đến những điều khác. Hồ Báo Quốc mới đến Phòng Công an Địa khu Phong Châu nhậm chức chưa đến hai tháng, chính y và ông ta không mấy giao du. Bình thường chỉ cảm thấy ông ta là một người vui vẻ, hòa đồng, như Phật Di Lặc, thật là có phong thái của cán bộ công tác chính trị. Trọng lượng lời nói của ông ta trong Cục thậm chí còn không bằng mấy vị Cục phó. Chu Đình Quốc ngoài mặt vẫn tôn trọng đối phương nhưng trong lòng thì không mấy kính trọng.
Chu Đình Quốc vừa đi từ trong phòng ra, liền thấy Hồ Báo Quốc bước nhanh vào từ cửa đồn công an, phía sau còn có Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Cục Triệu.
– Chính ủy!
Chu Đình Quốc niềm nở chào hỏi:
– Tối nay sao lại có thời gian rảnh mà đến thăm chúng tôi thế này?
Nụ cười thường trực trên môi Hồ Báo Quốc dần dần tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm nghị:
– Ông Chu, các ông hôm nay có giữ một người tên là Lục Vi Dân không?
– Lục Vi Dân? Để làm gì?
Chu Đình Quốc cũng không chú ý tới sự thay đổi sắc mặt của Hồ Báo Quốc, ngẩn người nhớ lại hai cái thẻ công tác của hai người Nam Đàm kia, một người họ Đồng, một người họ Từ, không phải là họ Lục.
– Ông Chu, ông không cần biết là để làm gì. Tôi chỉ hỏi ông, có người này không?
Trong mắt Hồ Báo Quốc ánh mắt lóe lên một tia nghiêm nghị.
– Chính ủy, việc gì phải nghiêm trọng như vậy? Lục Vi Dân, thật tình tôi chưa từng nghe nói tới.
Chu Đình Quốc cười ha hả, quay đầu lại về phía người đàn ông da đen gầy gò:
– Ứng Vũ, chúng ta hôm nay đâu có giữ ai tên là Lục Vi Dân?
– Có, chính là người trẻ tuổi trong số mấy người Đồn trưởng Chu vừa đưa về. Hắn chính là Lục Vi Dân!
Người đàn ông da đen gầy gò đã chạy tới, cúi đầu chào:
– Chính ủy!
– Ừ, ông Chu, chuyện này là thế nào? Giọng nói Hồ Báo Quốc lập tức trở nên lạnh lẽo, ánh mắt lại tìm kiếm:
– Hắn đang ở đâu? Đã có chuyện gì xảy ra?
Trong lòng Chu Đình Quốc chấn động, Hồ Báo Quốc không phải vì hai người Nam Đàm trong ngành mà đến đây, mà là vì người trẻ tuổi bất hòa với tiểu Cẩu kia? Y lập tức rùng mình, xem ra việc hôm nay e rằng hơi phức tạp.
– Chính ủy, chuyện là thế này. Chúng tôi được báo có người gây sự, đánh người ở cửa khách sạn Phong Châu, cho nên chúng tôi lập tức đến. Đối tượng và người bị hại đều đưa về đây, hai người bị thương thì ở bệnh viện, chỉ đưa mấy người này về đây chưa lâu, mọi chuyện vẫn đang trong quá trình điều tra.
Chu Đình Quốc cũng là một kẻ lão luyện, những chuyện như thế này cũng không khiến cho y sợ hãi, nhưng trong lòng cũng thầm thấy may mắn. Bây giờ còn chưa làm gì khác, nếu Hồ Báo Qu���c đến trễ hơn một chút, thì thật là khó mà nói trước.
– Đúng thế không? Đây là đương sự mà ông nói ư?
Hồ Báo Quốc khoanh tay bước vào, nhìn mấy người đang ngồi nghênh ngang ở phòng họp đối diện, thậm chí còn gác chân lên bàn phòng họp. Ánh mắt ông ta sắc bén như đuốc:
– Đây là cái mà ông gọi là thẩm tra ư?
Chu Đình Quốc nghẹn lời, ánh mắt liếc nhìn về phía Lưu Cương và một cán bộ công an khác:
– Còn không mau tách bọn họ ra để điều tra? Đứng ngẩn người ra đó làm gì?
Hồ Báo Quốc liếc nhìn Chu Đình Quốc một cái thật sắc, cái nhìn đó khiến Chu Đình Quốc có chút sợ hãi.
Tuy vị Chính ủy này đến chưa được bao lâu, cũng chưa từng thấy ông ta có hành động gì. Nhưng dù thế nào ông ta cũng là Phó Bí thư Đảng ủy, là Chính ủy, ông ta không có khả năng cho mình lên chức Cục phó, nhưng nếu muốn gây phiền phức cho mình thì quá dễ dàng. Hơn nữa còn có thể được điều từ Lê Dương đến Phòng Công an Địa khu Phong Châu giữ chức vụ Chính ủy. Nghe nói lúc ấy vừa kiêm nhiệm chức Phó phòng Công an Địa khu là Cục trưởng Nhiếp kiên quyết phản đối, hy vọng có thể đề bạt một trong số các Cục phó ở Cục Công an Thành phố Phong Châu, nhưng vẫn không thể ngăn cản được việc bổ nhiệm này, đủ thấy người này có năng lực phi thường.
– Được rồi, ông Chu, ông đưa Lục Vi Dân ra đây.
Sắc mặt Hồ Báo Quốc không chút thay đổi nói:
– Tôi không biết chuyện xảy ra như thế nào, nghe nói ông ở đó, trong khách sạn Phong Châu cũng có vài người chứng kiến. Chuyện này rốt cuộc là thế nào, tôi nghĩ ông hiểu rõ hơn tôi. Có đúng là có người tìm cớ gây sự hay không, cuối cùng là bên nào gây hấn, chuyện này…
Hồ Báo Quốc còn chưa nói hết, Cẩu Diên Sinh đã xuất hiện ở cửa, vẻ ngại ngùng trên mặt liền tan biến:
– Chính ủy Hồ cũng ở đây ư?
– Tiểu Cẩu?
Tia ngạc nhiên của Hồ Báo Quốc lướt qua đáy mắt, ông ta lập tức hiểu rõ mọi chuyện. Khó trách Bí thư Trương giải thích chừng mực như vậy, bảo mình xử lý ổn thỏa chuyện này. Trong lời nói tuy rằng có nhắc nhở mình, nhưng bản thân lại không ngờ đó chính là người đó.
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free.