Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 230:

Bên ngoài, chiếc xe jeep với đèn hiệu nhấp nháy phanh kít một tiếng ngay trước cửa. Họ bị yêu cầu lên xe để về đồn thẩm tra.

Mấy người đàn ông mặc cảnh phục lao tới, vừa xô đẩy vừa ngăn chặn hai chị em Chân Ny, Chân Tiệp, Lục Vi Dân và Đồng Lập Trụ. Riêng Từ Binh bị hai người mặc cảnh phục nhưng không có phù hiệu nào kẹp chặt ở giữa, dường như muốn đề phòng Từ Binh phản kháng.

Lục Vi Dân đã lâu lắm rồi không còn cảm nhận được cái "đãi ngộ" này. Tuy hắn biết Cẩu Trị Lương rất có thế lực ở Phong Châu, nhưng kiểu ngang nhiên lợi dụng pháp luật để tùy tiện bắt người như vậy khiến hắn thực sự khinh thường cái khí phách của Cẩu Trị Lương.

Đồng Lập Trụ cũng bất ngờ không kém. Lục Vi Dân là thư ký của Hạ Lực Hành, vậy mà lại có thể bị cơ quan công an địa phương Phong Châu dùng thủ đoạn không ra thể thống gì để "xử lý". Đối với anh ta mà nói, đây cũng là một sự mở rộng tầm mắt.

Làm trong ngành công an đã bao nhiêu năm, đối phương dùng trò lố bịch này để hãm hại Lục Vi Dân và mình, quả thực khiến người ta cảm thấy buồn cười. Chẳng lẽ những kẻ kia không biết thân phận của Lục Vi Dân? Nhưng nếu không biết thân phận Lục Vi Dân, cớ sao lại trực tiếp nhằm vào hắn? Hay là đã mê gái đến mức độ này rồi ư?

Bạn gái và chị gái của bạn gái Lục Vi Dân quả thực rất xinh đẹp. Nhưng cử chỉ, cách ăn nói của hai cô không giống với con gái bản địa Phong Châu, lại thêm cách ăn mặc, trang điểm rất mang phong cách Tây Âu, đến đâu cũng như thiên nga giữa bầy vịt. Chẳng lẽ chỉ vì nguyên nhân này mà có người không nghĩ đến hậu quả, dùng cách vụng về này, chẳng phải có chút khó tin hay sao?

Nếu quả thực như thế, Đồng Lập Trụ buộc phải thốt lên rằng tình hình trị an của Phong Châu quả thực không thể chịu nổi.

- Cẩu Diên Sinh, anh làm như thế chẳng khác nào đang rước họa vào thân cho cha mình!

Lục Vi Dân lạnh lùng chặn mấy viên cảnh sát đang lao tới muốn tóm lấy mình, hơi nghiêng đầu, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Cẩu Diên Sinh, nói:

- Tôi quả thực cảm thấy hành vi bốc đồng mù quáng của anh không hề có sức thuyết phục. Rốt cuộc là anh cho rằng quyền lực của cha anh có thể che lấp tất cả ở Phong Châu này sao? Hay là tinh trùng dâng lên não khiến anh tẩu hỏa nhập ma? Dùng cách này động vào tôi, anh không nghĩ tới hậu quả ư?

Bị ánh mắt có chút hung dữ của Lục Vi Dân đổ dồn vào người, Cẩu Diên Sinh lần đầu tiên phát hiện bản thân mình lại bị ánh mắt như rắn chúa chuẩn bị cắn rình rập nhìn chằm chằm. Cảm giác khó chịu đó khiến anh ta muốn rụt cổ lại, tránh né ánh mắt tràn đầy hận thù của đối phương. Mẹ nó chứ, rốt cuộc việc gì đang xảy ra vậy, một thằng nhãi ranh dù nhà có chút thế lực thì đã làm sao? Cẩu Diên Sinh tự động viên bản thân, chỉ có điều mấy câu nói của đối phương như một lớp khói mù cứ quanh quẩn trong lòng mãi không tan.

- Ha ha, thằng nhãi, mày nghĩ cậu hai nhà họ Cẩu đây chỉ dọa thôi sao? Mày và người của mày đã đánh bị thương anh em ta, đó là sự thật. Bây giờ là xã hội pháp quyền, đều phải tuân theo pháp luật. Mày phạm pháp thì phải trả giá, đúng không, anh Chu?

Cẩu Diên Sinh vẫn mạnh miệng, nhưng trong lời nói lại không giấu được ngữ điệu muốn chuyển vấn đề sang cho viên cảnh sát kia.

Có lẽ đã uống nhiều rượu, lời cảnh cáo nghiến răng nghiến lợi của Lục Vi Dân chẳng được người đàn ông đang bị men rượu làm cho mê hoặc chú ý là bao. Trái lại, một câu "anh Chu" của Cẩu Diên Sinh lại khiến ông ta sung sướng.

- Ha ha, thằng nhóc, đừng có mà ở đây giả thần giả quỷ, đưa chứng minh thư cho tôi xem!

Lục Vi Dân hơi sửng sốt, không ngờ kẻ say khướt kia hoàn toàn không ngốc, còn biết kiểm tra chứng minh thư trước, dùng một câu để chiếm lại lý lẽ:

- Tôi là người bản địa, không mang chứng minh thư. Hai cô kia là bạn của tôi, cũng không mang chứng minh thư.

Trong những năm này, tuy chứng minh thư đã làm từ sớm rồi, nhưng nói thật tần suất sử dụng rất thấp. Không giống như mười mấy năm sau, làm việc gì cũng cần phải có chứng minh thư, thiếu chứng minh thư thì chẳng làm được gì. Chân Ny và Chân Tiệp cũng không có thói quen mang chứng minh thư, cũng không ngờ đến có một ngày lại phải mang theo.

Thấy Lục Vi Dân sửng sốt, viên cảnh sát vừa nãy cười một cách nham hiểm:

- Không mang? Không sao, vậy đi theo chúng tôi, chúng tôi sẽ tra giúp anh, tìm hiểu thông tin cơ bản của anh. Tôi nghĩ chúng tôi phải tìm hiểu toàn diện thông tin về thân thế của anh, vừa không thể vu oan cho người tốt, lại không thể bỏ sót kẻ xấu. Sao tôi càng nhìn càng thấy mấy người các anh giống mấy tên tội phạm bị truy nã đang bỏ trốn thế kia? Ha ha ha ha!

- Ha ha ha ha, anh Chu nói chí phải. Mấy người anh em của tôi cũng bị bọn họ đánh bị thương, hung hãn như thế này, không chừng lại là tội phạm giết người cướp của. Không khéo anh Chu lại lập công lớn rồi!

Cẩu Diên Sinh và mấy trợ thủ phía sau cũng cười ồ lên. Chỉ cần vào đồn công an, thì mấy tên đó sẽ dễ chịu hơn. Đến lúc đó, hắn có thể trêu chọc hai cô nương xinh đẹp không biết trời cao đất dày kia một trận, để mấy cô ấy rõ, ở trên đất Phong Châu chỉ có đi theo thiếu gia nhà họ Cẩu thì mới được yên ổn.

Lục Vi Dân lần đầu tiên cảm thấy sự bất tiện của việc thiếu thốn phương tiện liên lạc. Hắn vừa không thể liên lạc được với Trương Thiên Hào, cũng không thể báo cáo được với An Đức Kiện.

Mà đám người kia tất nhiên không thể cho hắn gọi điện. Hy vọng duy nhất chính là thân phận của Đồng Lập Trụ và Từ Binh. May mà hai người bọn họ đến kịp, nếu không hắn quả thực sẽ gây xung đột với đám người Cẩu Diên Sinh, không chừng sẽ bị bắt giải về đồn công an, thậm chí phải vào trại tạm giam cũng không chừng.

- ��ồn trưởng Chu, tôi là người của phòng công an huyện Nam Đàm, đây là thẻ công tác của tôi.

Tuy không quen Chu Đình Quốc này, nhưng Đồng Lập Trụ cũng biết người này. Trước kia y là Đồn trưởng Phòng Công an vùng sát cổng thành huyện Phong Châu, bây giờ đồn được đổi tên thành Đồn cảnh sát phía Tây thành phố. Nghe nói Đồn trưởng Chu này đang cạnh tranh vào chức Phó Cục trưởng Cục công an thành phố Phong Châu, cũng là nhân vật có tiếng tăm trong hệ thống chính trị - pháp luật của Phong Châu.

- Phòng công an huyện Nam Đàm?

Chu Đình Quốc sau khi ngạc nhiên thì nhìn Đồng Lập Trụ một cái, nhận lấy thẻ công tác và xem. Hơi rượu đã vơi đi không ít, nhưng sắc mặt bỗng chốc sa sầm lại.

Không ngờ lại gặp phải hai người trong ngành. Nếu như thay đổi lúc trước, suy cho cùng là người trong ngành, y cũng sẽ đóng vai trò hòa giải. Nhưng lần này lại khác, Cẩu Diên Sinh khó khăn lắm mới sắp đặt được vở kịch này. Nếu mình làm đối phương mất hứng, chỉ sợ sẽ khiến người ta không vui lòng. Mà với tình hình hiện giờ, chỉ sợ nếu mình giảng hòa, Cẩu Diên Sinh cũng chưa chắc nể mặt mình, còn có thể sẽ rơi vào cảnh mất lòng cả hai bên.

Bản thân đang ở vào thời điểm then chốt, không thể có bất cứ sơ suất nào. Nếu như bị Cẩu Diên Sinh chơi chiêu hiểm trước mặt những người sẽ quyết định vận mệnh của mình, chỉ sợ mình sẽ mất đi cơ hội này.

Phòng công an huyện Nam Đàm thì đã sao? Việc bọn họ đánh người của Cẩu Diên Sinh là sự thật, bây giờ chỉ cần bám lấy điểm này. Lại thêm một nam hai nữ kia không mang chứng minh thư, đưa về đồn công an thẩm tra một chuyến, nói thế nào cũng nghe thuận tai. Cẩu Diên Sinh cũng không phải nhắm vào hai người ở phòng công an Nam Đàm này, mà là một nam hai nữ kia. Chỉ cần đưa về đồn công an, nghe theo Cẩu Diên Sinh để đám người họ đắc ý một phen, không vượt quá nguyên tắc cơ bản, Chu Đình Quốc cũng có thể gánh vác. Còn về hai người kia, cùng lắm thì sau này tìm cách bù đắp một chút là được.

Muôn vàn suy tính thoáng chốc xẹt qua trong đầu Chu Đình Quốc. Biểu hiện của ông ta lại không có thay đổi quá lớn, chỉ là nghiêm nghị nói:

- Xin lỗi. Người trong ngành cũng không thể vượt quá nguyên tắc, việc này chúng ta phải công tư phân minh. Người anh em, xin mời cùng chúng tôi về đồn công an, muốn nói gì, cứ về đồn công an mà nói.

Đồng Lập Trụ hơi trầm tư. Anh ta biết việc này e rằng có chút phiền phức. Đều nói công an khắp mọi nơi đều là người nhà, thông thường mà nói chỉ cần chưa vượt quá nguyên tắc, người trong ngành đứng ra, ít nhiều cũng phải nể mặt. Nhưng không ngờ Chu Đình Quốc này vốn dĩ cũng là nhân vật không phải dạng vừa, hôm nay lại không nể mặt chút nào. Điều này cũng có nghĩa là mấy người này e rằng rất có thân thế.

Nếu nói đối phương có thân thế, Đồng Lập Trụ cũng không phải quá kinh sợ. Mấu chốt là hôm nay đối phương đã sắp đặt kỹ càng, mình và Từ Binh động tay động chân như vậy, mà đối phương đã lập tức lăn ra như thế, còn cố ý để chảy máu mũi. Âm mưu này đã quá rõ ràng, như muốn sắp đặt cho Lục Vi Dân, không ngờ hai người mình lại mắc phải.

Lục Vi Dân thấy tình hình này, tính toán nếu cứ kéo dài cũng không phải là cách hay. Người dân xung quanh đã bắt đầu vây quanh lại, nếu như để ầm ĩ lên, bất luận kết quả thế nào cũng đều không có lợi cho mình. Bản thân mình cũng không giống loại vô lại như Cẩu Diên Sinh. Nếu chuyện này ảnh hưởng ra ngoài, đặc biệt là khi mình vừa làm thư ký cho Hạ Lực Hành, khó tránh sẽ gây ra không ít thị phi không cần thiết.

- Thôi được, anh Đồng, chúng ta đi theo họ.

Lục Vi Dân suy nghĩ một hồi rồi đồng ý, ánh mắt lại lạnh lùng quét qua Đồn trưởng Chu:

- Đồn trưởng Chu, sự việc này, mong ông xem xét công minh rõ ràng, đừng vì lợi ích trước mắt mà hồ đồ, đừng bị người ta lợi dụng mà không hay biết.

Lúc này, Cẩu Diên Sinh đã cùng mấy người chạy sang một chỗ khác. Một chiếc xe Honda màu đen chạy tới, lập tức có người đến mở cửa bên ghế phụ. Cẩu Diên Sinh nhảy vào xe, khoát tay:

- Anh Chu, chúng tôi đến đồn công an trước đây.

Có một cảnh sát đã có chút hơi men khoát tay ra hiệu cho mình cùng lên xe, quay đầu lại bên này nói:

- Lên xe đi, có việc gì, cứ đến đồn công an rồi nói.

Đồng Lập Trụ và Lục Vi Dân trao đổi ánh mắt, rồi gật đầu. Trong tình hình này nếu lại phản kháng, thì chẳng còn ý nghĩa gì, nhưng Từ Binh thì rất khó chịu, nhìn trừng trừng mấy tên cùng ngành kia như hổ rình mồi.

Trong rạng sáng, chiếc xe cảnh sát đưa đám người Lục Vi Dân đến Đồn cảnh sát phía Tây thành phố.

Đồng Lập Trụ và Từ Binh oan ức ngồi ở hàng ghế sau, còn Lục Vi Dân và Chân Ny, Chân Tiệp lại ngồi ở giữa. Một viên cảnh sát muốn chen chúc ngồi sát bên Chân Tiệp, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của Lục Vi Dân hình như cảm thấy có chút không ổn, cuối cùng lại ngồi bên cạnh Lục Vi Dân.

Lúc xuống xe, Đồng Lập Trụ không kiềm chế được mà buột miệng chửi một câu:

- Mẹ nó chứ, thật chưa từng thấy bao giờ. Làm cảnh sát bao nhiêu năm, lại bị người ta đuổi ra ngồi đằng sau. Phong Châu này rốt cuộc là cái nơi khỉ ho cò gáy nào? Một đám khốn nạn làm loạn mà không ai dám quản sao?

Toàn bộ nội dung dịch thuật này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free