(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 260:
Trong vấn đề này, Lục Vi Dân thực không tiện nói chen vào.
Thẩm Tử Liệt là lãnh đạo tiền nhiệm của hắn, mà Hạ Lực Hành lại là lãnh đạo đương nhiệm mà h��n đang phụng sự, giữa hai người lại không mấy giao hảo. Trái lại, Thẩm Tử Liệt lại có quan hệ thân thiết với Thượng Quyền Trí, Bí thư Địa ủy đương nhiệm ở Lê Dương, còn quan hệ giữa Hạ Lực Hành và An Đức Kiện lại tương đối gắn bó.
Mối quan hệ ngầm ẩn đó khiến Thẩm Tử Liệt khó lòng chen chân vào địa hạt của Hạ Lực Hành. Dẫu nói mối liên kết ấy chẳng phải vĩnh viễn bất biến, nhưng một khi đã hình thành, trừ phi có cơ duyên và nhân tố đặc biệt, bằng không thì thường rất khó lòng dễ dàng thay đổi.
Thẩm Tử Liệt hình như cũng đã nhận ra điểm này, khẽ cười rồi không nói thêm lời nào.
Người thanh niên trước mặt ông lúc này đã không còn là thư ký của mình, mà là thư ký của Hạ Lực Hành. Có thể nói, sự thịnh suy trên con đường quan lộ của Hạ Lực Hành lại càng quan trọng đối với Lục Vi Dân hơn. Điều này khiến ông ấy không khỏi cảm thán đôi chút.
Thái độ lễ nghĩa của Lục Vi Dân đối với mình vẫn khiến Thẩm Tử Liệt rất vui, ít nhất đôi mắt nhìn người của mình vẫn không sai.
Cho dù mình đã rời đi đã lâu như vậy, thậm chí vì ông rời đi mà Lục Vi Dân bị đám người Tần Hải Cơ chèn ép ra rìa, Lục Vi Dân vẫn nhớ đến ông rất sâu đậm.
Không chỉ thường xuyên thăm hỏi ông, mà hễ có chuyện gì cũng tìm đến ông nhờ giúp đỡ. Đây rõ ràng là minh chứng cho sự tín nhiệm của đối phương dành cho ông, đồng thời cũng là điều khiến ông vui mừng khôn xiết.
Khoảng thời gian Tết âm lịch thực sự dành cho cá nhân Lục Vi Dân chẳng nhiều nhặn gì, nhưng lại cũng là khoảng thời gian Lục Vi Dân cảm thấy thoải mái nhất.
– Chỉ có lúc này em mới có thể thực sự thả lỏng, không cần suy nghĩ, chẳng cần làm gì, cứ nằm trên giường cả ngày thế này.
Lục Vi Dân gối đầu nằm trên giường đắp chăn, nhàn nhã nói ra.
– Vi Dân, em thật sự quá mệt mỏi sao?
Lục Chí Hoa với mái tóc cắt ngắn, ngồi gọt táo, vừa ân cần hỏi:
– Làm thư ký tất nhiên là rất vất vả, nhưng đây cũng là một cơ hội rèn luyện bản thân vô cùng quý giá… Từ các lãnh đạo, em có thể học được nhiều điều mà người khác khó lòng dạy được. Điều này, chị tin rằng em ắt hẳn đ�� nhận thức được.
– Chị Hai, làm thư ký chẳng qua là xách cặp, làm việc vặt vãnh… có thể học được gì hay ho?
Một người thanh niên có vẻ khá giống Lục Chí Hoa ngồi ở đầu kia chiếc ghế sô pha, cất lời với vẻ không đồng tình:
– Anh Ba tốt nghiệp đại học Lĩnh Nam, làm việc gì mà không hơn vị trí thư ký?
– Em thì biết gì? Câu “Thế sự động minh giai học vấn, nhân tình luyện đạt diệc văn chương” trong “Hồng Lâu mộng” nghĩa là gì hả? “Nhân tình luyện đạt” chính là chỉ sự thấu hiểu về nhân tình thế thái, lí lẽ sự đời. Mà nếu muốn thấu hiểu nhân tình thế thái, lí lẽ sự đời, làm thư ký cho người khác chính là phương pháp tốt nhất… Anh có thể trở thành một thư ký đạt chuẩn, vậy là đủ để có thể làm một Chánh văn phòng đủ năng lực, có thể làm Chánh văn phòng đủ năng lực, vậy anh cũng đủ khả năng đảm nhiệm bất kỳ chức vụ nào trong chính phủ.
Lục Ủng Quân bước vào.
Lục Chí Hoa liếc nhìn anh cả một cái, tuy cô không cùng suy nghĩ với Lục Ủng Quân, nhưng ở điểm này quan điểm của Lục Chí Hoa và Lục ��ng Quân bất ngờ lại nhất trí với nhau.
– Anh cả?
Lục Ái Quốc tức thì nhảy cẫng lên, reo mừng.
– Anh về lúc nào thế?
Lục Vi Dân cũng xoay người đứng dậy, bước đến:
– Anh cả đã về rồi à? Cả nhà đều đang đợi anh đấy.
– Anh vừa về! Công việc nhiều quá, hơn nữa lại khó mua vé tàu… Chẳng phải vất vả lắm mới về được sao?
Lục Ủng Quân vỗ mạnh vào vai Lục Vi Dân, lại xoa má Lục Ái Quốc đang hớn hở, rồi mới quay đầu lại nói:
– Chí Hoa vẫn khỏe chứ?
– Vẫn thế, em thấy thần sắc anh có vẻ tốt lắm đó, làm việc ở bên đó có vẻ thuận lợi lắm sao?
Gương mặt Lục Chí Hoa không chút thay đổi nói.
– Ừ, chuyện một lời khó nói hết, dù sao thì thế giới bên ngoài thật phong phú, nhưng cũng đầy rẫy bất đắc dĩ. Dù sao vẫn còn hơn việc cứ an phận sống lay lắt trong cái cơ quan dở sống dở chết kia.
Lục Ủng Quân ngồi phịch xuống, nhận lấy chén trà Lục Ái Quốc đưa cho, uống ừng ực nửa chén trà rồi, mới tiếp lời:
– Chỉ gói gọn trong một câu, chuyến đi này không tệ. Cây dời thì chết, người dời thì sống… anh thấy chuyến đi này rất có ý nghĩa.
– Trong nhà máy có không ít người vẫn đang bàn tán về những thành tích lẫy lừng của anh cả đấy.
Lục Ái Quốc vô cùng phấn khởi.
– Ở trường, khi em nhắc tới chuyện anh cả từ chức, các bạn học của em đều cực kỳ khâm phục anh. Nhất là khi nghe nói anh vừa là Đảng viên, lại làm Phó chủ nhiệm phân xưởng, vẫn dám từ chức, tất cả đều ồ lên, cảm thấy anh thật hào khí.
– Ha ha, Ái Quốc, em thế này là đang khen anh hay là đang châm chọc anh đó?
Lục Ủng Quân bật cười lớn, cốc một cái lên đầu Lục Ái Quốc.
– Chuyện anh làm mấy năm trước khi làn sóng người người đổ xô ra thương trường ập đến, đã có vô số người đã từng làm rồi. Những người có điều kiện sống tốt hơn anh cả chục lần cũng chẳng hề chùn bước mà lao vào thương trường. Đây chẳng phải là vấn đề chí hướng có lớn lao hay không, mà là em có nguyện liều mình một phen vì điều mình muốn làm hay không mà thôi. Thành bại đương nhiên quan trọng, nhưng việc thực hiện mộng ước đời mình lại càng quan trọng hơn, đ��� sau này về già không phải hối tiếc. Ít nhất mình đã từng liều mình vì lý tưởng, vì nguyện vọng của bản thân, không oán thán, không hối tiếc.
Lời nói này của Lục Ủng Quân khiến ba người em, bao gồm cả Lục Chí Hoa, đều biến sắc. Lục Vi Dân cũng không phải ngoại lệ.
Anh cả tới Thượng Hải mấy tháng mà phong thái phóng khoáng không hề suy suyển, lại thêm vài phần thâm trầm, điềm tĩnh. Trải nghiệm và sự lắng đọng toát ra từ lời nói đủ để chứng minh cuộc sống trong mấy tháng vừa rồi chẳng hề suôn sẻ, vẻ vang như trong tưởng tượng. Có thể tưởng tượng được, đất khách quê người, xa lạ mọi bề, nếu anh muốn lập nghiệp nơi đất khách quê người, nào có thể dễ dàng như vậy?
– Anh à, cảm thấy cũng khá chứ?
Ánh mắt Lục Vi Dân dừng trên gương mặt anh cả.
Lục Ủng Quân gật đầu, dường như đã hiểu thấu hàm ý trong câu nói này của cậu em trai.
– Cũng khá, tính ra cũng có thu hoạch. Dù mệt mỏi hay vất vả cũng chẳng hề gì. Từ khi bắt đầu thì phải lao đi khắp nơi như ruồi nhặng, sau đó từng chút tích lũy, từng chút học hỏi. Sự chênh lệch trong hệ thống tiêu thụ giữa xí nghiệp nhà nước và xí nghiệp tư nhân quả thực là một trời một vực. Chỉ có tự mình làm việc, tự mình trải nghiệm, mới có thể học được những điều mình mong muốn.
Thấy ba người em, bao gồm cả Lục Chí Hoa, đều vô cùng hứng thú với cuộc sống làm việc của mình ở Thượng Hải trong mấy tháng vừa rồi, Lục Ủng Quân liền giới thiệu sơ qua về những trải nghiệm của mình sau khi đến Thượng Hải. Anh ta cũng nói về vô vàn khó khăn và thất bại mà anh gặp phải trong quá trình làm việc, ví như bị từ chối khi mở rộng thị trường khách hàng, hay không bắt kịp được nhịp độ công việc, cho đến khi dần học được cách thích ứng với cuộc sống có nhịp độ nhanh và cường độ cao ở đó.
– Nói tóm lại, rất vất vả, rất gian nan. Nhưng anh thích công việc mang tính thử thách và sự trưởng thành như vậy, nó có thể giúp anh học được rất nhiều điều, hơn nữa, điều đó sẽ rất có lợi cho anh sau này.
Lục Ủng Quân cuối cùng cũng khẽ mỉm cười rồi ngồi xuống.
– Đại Dân, chuyện của anh kể xong rồi, có phải nên nói về cuộc sống làm thư ký của em cho anh nghe không? Ha ha, làm thư ký cho Chủ tịch huyện, lại làm thư ký cho Bí thư Địa ủy, thực là hiếm có đó. Lãnh đạo em đang phụng sự lẽ nào lại không chút bận lòng về điều này?
– Anh cả, anh nghĩ công việc thư ký này hơi phức tạp hóa rồi, cũng không thần bí như mọi người vẫn tưởng tượng đâu…
Lục Vi Dân và anh cả luôn có những đề tài nói mãi không dứt. Khi Lục Chí Hoa vào bếp giúp việc bếp núc, Lục Ái Quốc đi tìm bạn học của mình, chỉ còn lại hai anh em Lục Ủng Quân và Lục Vi Dân, câu chuyện của họ càng trở nên sâu sắc hơn.
– Thượng Hải phát triển rất nhanh, nhất là giờ đây Phổ Đông rất có khả năng sẽ tiếp tục mở cửa, trở thành đặc khu giống như Thâm Quyến. Dạo trước thì rùm beng, dạo này lại trở nên yên ắng, nhưng anh vẫn thấy việc này e rằng đây chính là xu hướng phát triển chủ đạo.
Khả năng quan sát của Lục Ủng Quân cũng thật nhạy bén.
– Quy mô doanh nghiệp của người bạn anh không ngừng được mở rộng, cậu ta dự định trong năm nay sẽ xây thêm một phân xưởng nữa, hỏi anh có đồng ý đến đó phụ trách hay không.
– Vậy anh định thế nào? Lục Vi Dân hỏi.
– Anh định từ chối khéo. Nếu làm quản lý sản xuất thì anh tự thấy mình có chút nền tảng, nhưng nếu làm về mảng thị trường tiêu thụ và đối ngoại, thì lại chính là điểm yếu của anh. Anh vừa mới vào công việc mới, phương diện này mà nói, đối với anh vô cùng quan trọng.
Lục Ủng Quân lắc đầu.
– Thôi bỏ qua chuyện của anh đi, chuyện của anh thì anh đã chắc chắn rồi. Đại Dân, thế em thì sao?
– Rất tốt ạ, B�� thư Hạ rất tín nhiệm em, em tự thấy mình cũng có thể làm khá tốt. Giống như anh nói, làm thư ký là cơ hội cực kỳ hiếm có, ở vị trí này em cũng học được không ít điều, có lẽ cả cuộc đời cũng nhờ những trải nghiệm ở vị trí này mà thu hoạch được không ít.
Lục Vi Dân gật đầu.
– Em có niềm tin rằng em có thể làm được việc ở vị trí này.
– Ừ, làm được việc! Đại Dân, em dùng từ này thật có khí thế đó.
Lục Ủng Quân mỉm cười, nói có chút cảm khái:
– Làm ngành nghề nào thì phải yêu nghề, phải làm tốt nhất. Đây là nguyên tắc làm việc của anh. Anh thấy em cũng như thế, Chí Hoa cũng như vậy, người nhà họ Lục chúng ta dường như đều mang trong mình tinh thần chiến đấu đến cùng, không chịu thua kém này.
– Đúng rồi, anh cả, chị Hai cũng muốn thôi việc.
Trên mặt Lục Vi Dân hiện lên nụ cười khổ sở.
– Cha mẹ vẫn chưa biết, chị Hai chỉ mới nói với em, còn em thì ngay cả Ái Quốc cũng không nói, chính là sợ cha mẹ kích động.
– Hả? Chí Hoa cũng muốn thôi việc?
Lục Ủng Quân kinh ngạc.
– Em ấy chẳng phải làm việc rất thuận lợi ở trường học sao? Có chuyện gì thế?
– Vậy anh chẳng phải cũng làm việc rất tốt ở nhà máy cơ khí Hồng Kỳ sao? Vậy vì sao anh muốn thôi việc?
Lục Vi Dân hỏi lại.
– Chí Hoa muốn làm gì? Em ấy nghĩ như thế nào thế?
Lục Ủng Quân nhíu mày. Anh ta đương nhiên hiểu rõ tính cách không bao giờ chịu thua kém ai của cô em gái mình. Tính cách em ấy còn mạnh mẽ, cứng cỏi hơn cả anh. Ngay cả anh bao nhiêu năm nay cũng chưa từng khiến em ấy phải chịu thua. Chuyện gì một khi em ấy đã quyết định, căn bản không có cơ hội để thay đổi, cũng là một người rất ghê gớm.
– Ha ha, anh còn lạ gì tính cách chị Hai nữa sao. Chị ấy chính là cảm thấy dạy học ở trường chẳng mấy hứng thú, không có thử thách. Chị ấy muốn tìm một công việc tràn đầy thử thách, khơi dậy được tiềm năng của mình.
Lục Vi Dân xoa tay, có chút bất đắc dĩ. Khi Lục Chí Hoa nói chuyện này với hắn, hắn cũng không thể hiểu được.
– Có lẽ người nhà họ Lục chúng ta trời sinh đã là những người không cam phận thủ thường. Suy nghĩ của người trong nhà ta đều có phần không giống người thường, trong mắt người khác thì cả nhà ta đều như quái nhân.
Hành trình ngôn ngữ này, truyen.free xin gửi gắm trọn vẹn đến quý bạn đọc.