(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 302:
Thấy Lục Vi Dân cố ý nói lớn tiếng, khiến những người bên kia cũng nghe thấy, Phùng Khả Hành trong lòng thấy nhẹ nhõm hẳn.
Người này quả nhiên thông minh, nhanh trí, vừa nghe mình nói đã hiểu rõ phải làm thế nào để điều chỉnh bầu không khí, chẳng trách Bí thư Trương lại coi trọng đến thế.
Vốn dĩ Trương Thiên Hào không thể đến kịp, lại sai mình đi tiền trạm, quả thực có chút thất lễ. Những người ở đây đều là các vị trưởng bối của địa khu, cứ thế mà xông vào, còn ra thể thống gì nữa?
Thế nhưng trên đường lại xảy ra một vụ tai nạn giao thông khiến đoàn xe tắc nghẽn rất lâu. Vừa xuống xe, Trương Thiên Hào lại gặp ngay một vị lãnh đạo Sở Giao thông đang đứng chờ ở cửa sân bay, không thể không dừng lại nói vài câu. Đúng lúc này, bên này thì thời gian không chờ đợi ai, quả thực khó mà vượt qua được, nếu như bỏ lỡ, e rằng sẽ thành lỗi lớn, bởi vậy trong tình thế bất đắc dĩ mới sai mình đi tiền trạm. Lý do này chỉ có người khác nói ra mới có thể khiến người ta tin tưởng. Nếu tự mình nói, e rằng không những không tiện mở lời, mà hiệu quả cũng giảm đi đáng kể. Nhưng có Lục Vi Dân đỡ lời như vậy, mọi chuyện lập tức trở nên khác biệt.
Phùng Khả Hành và Lục Vi Dân sóng vai bước đi, nét mặt tươi cười:
– Phó Bí thư Tôn, Trưởng ban thư ký, Chủ nhiệm Chu, quả thực rất ngại. Bí thư Trương cũng thật không may, tối qua không biết đã ăn phải thứ gì mà bị đau bụng đi ngoài. Vừa đến sân bay đã phải vào nhà vệ sinh, ông ấy sẽ ra ngay đây.
– Trùng hợp vậy sao? Khả Hành, cậu làm đại quản gia Thành ủy như thế là chưa đạt yêu cầu đâu nhé. Phải thường xuyên nhắc nhở đồng chí Thiên Hào chú ý đến chế độ ăn uống hàng ngày, bảo đảm thói quen sinh hoạt tốt, chú ý giữ gìn sức khỏe.
An Đức Kiện cười như không, liếc nhìn Phùng Khả Hành một cái.
– Trong lúc quan trọng thế này mà để xảy ra vấn đề sức khỏe thì không được đâu nhé.
Phùng Khả Hành chỉ thấy trên mặt mình toát mồ hôi hột, như có kiến bò trên má, khó chịu không sao tả xiết. Vị Trưởng ban thư ký này lời lẽ quả thực sắc bén vô cùng, khiến anh ta thấy da đầu tê dại. Trong lúc lướt mắt quan sát, may mắn thay Tôn Chấn vẫn bình tĩnh như thường lệ, Chu Bồi Quân quả nhiên vẫn giữ vẻ mặt không biểu lộ thái độ gì như mọi ngày, không có gì đáng ngạc nhiên.
– Trưởng ban thư ký, Bí thư Trương bình thường cũng là người rất nghiêm túc về thời gian, xem ra lần này cũng là bất đắc dĩ. Nghe nói nhà vệ sinh ở sân bay này vừa mới được tu sửa thành nhà vệ sinh năm sao, hiện nay đều do bên ngoài thầu, nhưng phải thu phí. Nếu không thì Bí thư Trương cũng không thể vội vã đến đây trải nghiệm rồi sao?
Lục Vi Dân cười nói xen vào trêu chọc, khiến bầu không khí trở nên thoải mái hơn nhiều.
– Ồ, cái sân bay này không biết đang làm gì, cải tạo nhà vệ sinh tốt đến như vậy thì có ý nghĩa gì chứ? Như thế là đã đi vào quỹ đạo quốc tế rồi sao? Khách nước ngoài đến đây sẽ cảm thấy Xương Châu đã hiện đại hóa ư? Người Xương Giang cũng được nở mày nở mặt theo sao? Thật vô lý!
Tôn Chấn lại rất đồng tình với chủ đề Lục Vi Dân vừa nói đến.
– Nó khiến cho rất nhiều người không dám bước vào nhà vệ sinh nữa. Chưa nói đến việc thu phí, cứ như đi vào khách sạn năm sao, như thế còn ra thể thống gì nữa? Có tiền như vậy, chẳng thà làm những việc thực sự có ích hơn. Khách nước ngoài đến Xương Giang đi trên con đường này, ấn tượng tốt đẹp sẽ bị giảm sút nhiều, cho dù anh có dát vàng khảm ngọc cho cái nhà vệ sinh này cũng chẳng ích gì!
– Phó Bí thư Tôn nói rất phải. Sân bay cũng chỉ là một bộ phận của cơ sở hạ tầng giao thông địa phương. So với việc dốc tiền tu sửa nhà vệ sinh xa xỉ như vậy, chẳng thà dồn sức suy nghĩ tu sửa đường sân bay cho tốt hơn. Từ khu vực nội thành Xương Châu đến sân bay này chẳng qua chỉ khoảng 25 km, chúng ta đi mất bao lâu? 45 phút. Trên đường còn gặp hai vụ tai nạn giao thông, cực kỳ ùn tắc. Tôi nghe nói đường cao tốc sân bay thủ đô đã chính thức bắt đầu xây dựng, nghe đâu sang năm là hoàn thành. Xương Giang chúng ta lẽ nào lại không dám xây dựng một đường cao tốc như vậy? Việc xây dựng đường cao tốc toàn tỉnh chẳng thấy động tĩnh gì, vậy thì một đoạn đường cao tốc không quá dài như thế chắc chắn có thể lấy ra làm thí điểm được.
An Đức Kiện cũng chuyển chủ đề, hùa theo chủ đề của Tôn Chấn.
Chu Bồi Quân cũng xen vào tán đồng với ý kiến của An Đức Kiện một cách hiếm hoi. Ba người họ nói về tình hình xây dựng đường cao tốc toàn tỉnh và bao giờ Phong Châu mới có một con đường cao tốc. Phùng Khả Hành lúc này mới xem như thở phào nhẹ nhõm, gật đầu với Lục Vi Dân đầy vẻ cảm kích.
– Lần này Bí thư Thiên Hào bị đau bụng, làm cho Chánh văn phòng Khả Hành cũng khó chịu, cũng đau bụng thật rồi sao?
Lục Vi Dân và Phùng Khả Hành tản ra một bên, mỉm cười nói.
Phùng Khả Hành thấy nóng bừng mặt, ậm ừ nói:
– Có thể là có chút không khỏe thôi mà, sẽ tới ngay đây, chắc hẳn không thể bỏ lỡ đâu.
Thấy ánh mắt Lục Vi Dân nhìn về phía sau mình có chút khác lạ, Phùng Khả Hành hơi ngạc nhiên. Anh quay đầu lại, lại thấy một gương mặt quen thuộc khác xuất hiện ở phía cửa bên kia:
– Ồ? Phó Chủ tịch Địa khu Tiêu cũng đến ư?
– Chớ tưởng mình nhanh, còn có người nhanh hơn.
Lục Vi Dân thản nhiên cười.
Tiêu Minh Chiêm xuất hiện trong phòng đợi, Tôn Chấn và An Đức Kiện mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng cũng không quá bất ngờ. Vốn dĩ Tiêu Minh Chiêm họp tại Xương Châu, không biết nghe được tin này từ đâu, lúc này kịp đến đây cũng là chuyện bình thường. Thế nhưng Lục Vi Dân lại cảm thấy Tiêu Minh Chiêm xuất hiện ở đây có điều gì đó không bình thường, nhưng cụ thể là cái gì thì hắn cũng không nói rõ ra được.
Tiêu Minh Chiêm ở Phong Châu cũng thuộc dạng đặc biệt, giống như Cổ Khánh ở Phong Châu vậy. Ông ấy vừa không có quan hệ mật thiết với Hạ Lực Hành, cũng không gần gũi lắm với mấy người Lý Chí Viễn, điều này khiến ông ta có vẻ cô độc lạc lõng khi ở Ủy ban nhân dân Địa khu. Nhưng địa vị đặc biệt của Cổ Khánh vừa khiến địa khu Phong Châu đối với Cổ Khánh vừa yêu vừa hận, mà uy tín của Tiêu Minh Chiêm ở Cổ Khánh lại rất cao. Cho dù rời xa Cổ Khánh, sức ảnh hưởng của ông ấy vẫn rất lớn, bởi vậy bất luận là ai cũng không thể coi thường Tiêu Minh Chiêm.
Khi Trương Thiên Hào nhanh chóng bước vào phòng chờ máy bay, liếc mắt đã thấy ngay Tiêu Minh Chiêm đang cùng mấy người Tôn Chấn, An Đức Kiện và Chu Bồi Quân chuyện trò vui vẻ. Sau khi cảm thấy có chút ngạc nhiên, Trương Thiên Hào cũng không dừng bước chân, vừa chào hỏi mấy vị lãnh đạo địa khu, vừa thản nhiên nhìn quanh.
Hôm nay xuất hiện hai nhân vật ngoài ý muốn, một người là Chu Bồi Quân, một người là Tiêu Minh Chiêm. Theo Trương Thiên Hào, người biết chính xác thời gian, rồi lại bằng lòng chủ động đến đón, chắc hẳn chỉ có Tôn Chấn và An Đức Kiện mới là hợp lý. Việc Chu Bồi Quân cũng cùng đến khiến anh ta có chút kinh ngạc, tuy nhiên điều này cũng có thể miễn cưỡng hiểu được.
Chu Bồi Quân mặc dù là người tương đối khiêm tốn, nhưng suy cho cùng cũng là người từ Lê Dương đi theo Hạ Lực Hành đến, vẫn duy trì liên lạc với Hạ Lực Hành. Mặc dù thoạt nhìn xem ra cũng không thật chặt chẽ, nhưng quan hệ mật thiết không thể chỉ dựa vào việc có thường xuyên qua lại hay không mà phán đoán được. Theo Trương Thiên Hào biết, vị Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật khiêm tốn này chắc chắn là một quân cờ cực kỳ quan trọng trong ván cờ Hạ Lực Hành sắp xếp ở Phong Châu. Bất luận sau này Hạ Lực Hành có đi tới đâu, chỉ cần Chu Bồi Quân ở vị trí này thì cũng đủ để làm cho người ta nhớ mãi sức ảnh hưởng của ông ấy.
Nếu như nói Chu Bồi Quân xuất hiện khiến Trương Thiên Hào có thể miễn cưỡng chấp nhận được, vậy thì việc Tiêu Minh Chiêm cũng xuất hiện ở đây thực sự khiến người ta quá khó hiểu. Nhưng trên mặt Trương Thiên Hào lại không hề có chút biểu lộ khác thường nào, ngược lại đó lại là bộ dạng rất tự nhiên, dường như đã liệu rõ như lòng bàn tay về việc ai muốn đến đón Hạ Lực Hành.
Chuyến bay Hạ Lực Hành đi hạ cánh rất đúng giờ xuống sân bay quốc tế Long Đài Xương Châu. Bước ra khỏi cửa sân bay, nhìn thấy Tôn Chấn, An Đức Kiện và Chu Bồi Quân tới đón, Hạ Lực Hành mặc dù trách cứ vài câu nhưng trong lòng cũng rất vui mừng. Dẫu sao xa nhau đã lâu như vậy, ông ấy cũng chỉ trở về một chuyến này, công việc bị bỏ lại lâu như vậy, trong lòng cũng nôn nóng, cho nên nhìn thấy những người này đầu tiên, đương nhiên trong lòng ông ấy rất vui.
– Đức Kiện, ta không phải đã nói rồi sao? Đừng nên trống giong cờ mở như vậy, làm lớn chuyện như thế này để làm gì? Mọi người đều có nhiều công việc cần giải quyết, để một mình Vi Dân đến là đủ rồi.
Hạ Lực Hành đưa túi xách trong tay cho Lục Vi Dân, nhìn quanh, nói với vẻ hơi trách cứ:
– Người ta còn tưởng ta là nhân vật gì ghê gớm lắm chứ.
– Bí thư Lực Hành, việc này không thể trách Trưởng ban thư ký, là tôi chủ động yêu cầu được đến đón ngài đấy. Chủ nhiệm Bồi Quân cũng là tôi rủ đến. Ông Tiêu thì họp ở Xương Châu, cho nên cũng tiện đường ghé qua. Về phần Thiên Hào, đó là tấm lòng của Thành ủy, Ủy ban nhân dân thành phố Phong Châu. Bí thư Lực Hành hãy thông cảm cho t��m lòng của bọn họ.
Tôn Chấn cười tiếp lời.
Hạ Lực Hành thấy Tôn Chấn đã nói vậy, cũng không nói nhiều thêm nữa. Sau khi bắt tay từng người ở đó, liền hỏi thẳng Tôn Chấn bữa trưa đã được sắp xếp ở đâu, muốn đi thẳng tới khách sạn, ăn cơm xong sẽ về nghỉ ngơi một chút.
Mọi giá trị trong từng câu chữ này đều được bảo hộ độc quyền bởi Truyen.free.