(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 319:
Ở Song Phong, có những điều khác không dám khẳng định, nhưng về năng lực thực thi và thái độ nghiêm túc chấp hành các quyết định của Huyện ủy từ các cơ quan, xã, thị trấn, e rằng trong toàn địa khu, Song Phong phải đứng đầu hoặc thứ hai. Song, điều kiện tiên quyết là đó phải là quyết định của Bí thư Lương.
Dù cho vị Ủy viên thường vụ mới đến này chỉ là đến để cho có lệ, hay là một con nghé mới sinh không sợ cọp, nhưng dám bướng bỉnh trước mặt Bí thư Lương thì e rằng trong nhiều năm trở lại đây, hắn là người duy nhất.
- Trưởng phòng Bào, ông còn phải đi đôn đốc nhân viên trong phòng bắt mẹ con quả phụ Tùy. Bí thư Lương đang nóng lòng như lửa đốt, ông đừng tự chuốc lấy phiền phức.
Khúc Nguyên Cao quay đầu lại, cười nói với Lục Vi Dân: - Vi Dân, chuyện hôm nay của chúng ta cần phải làm cho rõ ràng, còn phải tìm cách xử lý ổn thỏa. Nhiệm vụ Bí thư Lương giao cho chúng ta, nếu không hoàn thành thì không thể báo cáo công tác được đâu.
- Đó là đương nhiên, Chủ nhiệm Khúc, ngài bảo làm thế nào, chúng tôi sẽ làm theo thế ấy. Tôi là Thiên Lôi của ngài, ngài sai đâu đánh đó, chỉ là tôi còn trẻ, kinh nghiệm chưa nhiều, chưa quen tình hình, việc gì cũng phải học hỏi từ ngài. Ngài có gì chỉ bảo, tôi sẽ giúp ngài chạy việc, nhắn lời cũng không thành vấn đề.
Lục Vi Dân cười nói.
- Ha ha, Vi Dân, cậu khách sáo quá. Cậu là cán bộ từ Địa ủy xuống, có tầm nhìn sâu rộng, những người như chúng tôi cả đời lăn lộn ở cấp địa phương, làm sao dám nói có kinh nghiệm hay bản lĩnh gì chứ? Thôi, không nói nhiều lời khách sáo nữa, chúng ta cùng nhau nỗ lực.
Khúc Nguyên Cao khoát tay, vẻ mặt tươi cười.
Biểu hiện của Lục Vi Dân quả thật khiến Khúc Nguyên Cao có chút không ngờ. Trước mặt Bí thư Lương thì hắn bướng bỉnh không phục, nhưng trước mặt mình thì lại khiêm tốn như vậy, sự đối lập này đúng là có phần khó hiểu. Tuy nhiên, bây giờ cũng không phải lúc cân nhắc những điều này, xử lý tốt chuyện Bí thư Lương giao cho mới là quan trọng.
Về cơ bản, đúng như phán đoán của Khúc Nguyên Cao và Lục Vi Dân, nguyên nhân cái chết của Chu Minh Khuê rất nhanh chóng đã được xác định: do quá phấn khích mà đột tử, cũng chính là chứng nhồi máu cơ tim mà mọi người thường nhắc đến.
Pháp y của Phòng Công an và các điều tra viên hiện trường cũng phát hiện được một số chi tiết. Ví như phần thân dưới không mặc quần áo, trước khi chết Chu Minh Khuê còn uống rượu, rượu thuốc ngâm trong nhà quả phụ Tùy có dấu vết đã được sử dụng, và Chu Minh Khuê có quan hệ tình dục trước khi chết. Phán đoán bước đầu là trong quá trình giao hoan đã đột tử, dân gian gọi là "mã thượng phong". Có lẽ cái chết của Chu Minh Khuê đã làm cho quả phụ Tùy sợ hãi, cộng thêm việc trước đó đã có tiền án, nên mới trốn chạy suốt đêm. Nhưng đây mới chỉ là phán đoán bước đầu, tình hình cụ thể còn phải đợi đến khi quả phụ Tùy sa lưới mới có thể làm rõ.
- Xem ra Chu Minh Khuê cũng quả là chết dưới hoa mẫu đơn, dù thành quỷ cũng vẫn phong lưu.
Ngồi trong phòng họp nhỏ của Phòng Công an, Khúc Nguyên Cao tặc lưỡi, vừa xem báo cáo khám nghiệm tử thi vừa than thở: - Chu Minh Khuê đã năm mươi mấy tuổi rồi? Năm mươi hai tuổi mà tinh thần vẫn còn hưng phấn như vậy, hơn nữa còn nối gót Trịnh Bí thư. Sức hấp dẫn của quả phụ Tùy này tôi thật sự không tài nào hiểu nổi.
- Ha ha, Chủ nhiệm Khúc, ngài còn chưa nghe nói sao? Quả phụ Tùy ở Oa Cố, tiểu Anh Đào ở Vĩnh Tế, Đỗ Cửu nương ở Khai Nguyên. Ở Oa Cố chúng ta, quả phụ Tùy chính là số một đấy.
Bào Vĩnh Quý tựa lưng vào ghế mây, có chút đắm đuối nói: - Chu Minh Khuê tung hoành nhiều năm như vậy, đã làm hỏng trinh tiết của biết bao cô gái, chết trên bụng quả phụ Tùy cũng coi như thỏa nguyện. Chẳng phải vẫn thường nói sao? Sinh vì nó, chết vì nó; vì nó mà chịu thiệt, vì nó mà bị lừa, cuối cùng cũng chết trên đó. Hắn chẳng phải đã chết trên thân phụ nữ sao, coi như đã mãn tâm nguyện.
- Trưởng phòng Bào, nói năng chú ý một chút, Bí thư Lương mà nghe thấy sẽ không vui đâu.
Khúc Nguyên Cao liếc nhìn Lục Vi Dân, hắn dường như không hề để ý hai người nói chuyện, chỉ chăm chú xem báo cáo khám nghiệm tử thi.
- Chủ nhiệm Khúc, chuyện này chẳng lẽ có thể giấu được người khác sao? Chỉ cần nghe là rõ, Ủy viên thường vụ Lục đến huyện chúng ta cũng không phải ngày một ngày hai rồi, chẳng lẽ vẫn không rõ những chuyện này sao?
Vẻ mặt Bào Vĩnh Quý rất thản nhiên, hoàn toàn khác so với thái độ khúm núm trước mặt Lương Quốc Uy: - Cũng không phải chúng ta nói xấu gì Bí thư Lương. Mà là Chu Minh Khuê là kẻ phá hoại, phụ lại sự kỳ vọng của Bí thư Lương. Chẳng lẽ những chuyện hắn gây ra cho chúng ta còn ít sao?
Đúng lúc đó, nhìn thấy Lục Vi Dân ngẩng đầu nhìn sang, Khúc Nguyên Cao cười gượng gạo, trừng mắt nhìn Bào Vĩnh Quý và nói:
- Tôi không phải đang nói chuyện Chu Minh Khuê. Mà là quả phụ Tùy, tiểu Anh Đào gì đó, khiến cho nếp sống của Song Phong chúng ta bị miêu tả xấu đến không thể chấp nhận được như vậy. Vi Dân mới đến, ông đừng làm hư cậu ấy.
- Ha ha, Ủy viên thường vụ Lục có trẻ đến mấy thì cũng đã hai mươi mấy tuổi rồi nhỉ? Chẳng lẽ chưa từng thử mùi vị phụ nữ sao? Con gái Song Phong chúng ta nổi tiếng hiền lành, hòa nhã khắp cả địa khu. Nếu không chê thì có thể tìm một bà xã ở Song Phong chúng ta, bảo đảm cuộc sống sau này của cậu sẽ như bậc đế vương.
Bào Vĩnh Quý chẳng nề hà gì, nói luôn.
- Chu Minh Khuê hay thật đấy, sướng cả đời, vừa mới nhắm mắt mà đã có thể hủy hoại đời quả phụ Tùy.
- Trưởng phòng Bào, nói những chuyện này làm gì? Quả phụ Tùy còn có thể bị làm hỏng sao?
Khúc Nguyên Cao không đồng tình nói: - Phải nói là Chu Minh Khuê bị quả phụ Tùy làm hỏng đ��i mới đúng.
- Thôi đi, Chủ nhiệm Khúc, chuyện này không thuộc phạm vi quản lý của chúng ta. Phải nói đây là chuyện hai bên tự nguyện mà. Nếu đổi lại khi đó Trịnh Bí thư không phải là Bí thư Quận ủy thì cũng không có nhiều người hăm he muốn hành hạ Trịnh Bí thư. Trịnh Bí thư không phải là dây dưa với quả phụ Tùy sao? Ai còn đi lo những chuyện hư hỏng này? Chuyện kiểu này trong huyện chúng ta còn thiếu sao?
Bào Vĩnh Quý hầm hừ nói: - Rõ ràng là làm hỏng đời Trịnh Bí thư, nhìn tình hình Chu Minh Khuê mấy năm ở Oa Cố, đợi hai năm nữa chắc Oa Cố sẽ thành khu vực của thế giới thứ ba mất.
Lục Vi Dân suy nghĩ về ý nghĩa trong những lời của Bào Vĩnh Quý, xem ra quan hệ của vị Trưởng phòng Bào với Bí thư Quận ủy Oa Cố tiền nhiệm không tệ. Mà Bí thư Quận ủy Oa Cố tiền nhiệm hình như cũng có quan hệ với quả phụ Tùy. Nghe ông ta nói thì dường như Trịnh Bí thư và quả phụ Tùy là hai bên tự nguyện, còn Chu Minh Khuê thì có vẻ như cưỡng đoạt dân nữ.
Hình như ấn tượng về Chu Minh Khuê ở Oa Cố cũng không được tốt. Ít nhất thì Bào Vĩnh Quý có phần coi thường, nhưng có thể làm Bí thư Quận ủy vài năm mà không bị lật đổ khỏi ghế hẳn phải có lý do riêng. Chắc chắn là trong chuyện này có một số lý do mà một người ngoài như mình không thể biết được.
- Chủ nhiệm Khúc, Trưởng phòng Bào, xem ra quả phụ Tùy này rất nổi tiếng ở huyện ta.
Lục Vi Dân cũng cười nói chen vào.
- Còn không phải sao? Phải nói chuyện về quả phụ Tùy quả là không ít, Ủy viên thường vụ Lục mà thực sự có hứng thú muốn nghe, hôm nào rảnh rỗi chúng ta sẽ ngồi tán chuyện, bảo đảm cậu nghe xong sẽ vui vẻ hớn hở, say sưa.
Đừng thấy Bào Vĩnh Quý cao lớn thô kệch, lời nói còn thô tục đến mức không thể chịu nổi, thế nhưng lời nói thỉnh thoảng lại xen vào vài từ văn vẻ. Lục Vi Dân nghe thấy cảm giác như nuốt phải ruồi bọ vậy, vô cùng kỳ cục.
- Trưởng phòng Bào, tôi thấy tôi là người nghe còn chưa thấy say sưa, mà anh là người nói đã thấy hớn hở lắm rồi.
Lục Vi Dân mỉm cười: - Chủ nhiệm Khúc, mặc dù tôi đến Song Phong mới được vài ngày nhưng tôi đã cảm thấy cán bộ Song Phong chúng ta có một đặc điểm chung, đó là hài hước, thú vị, thoải mái và không e dè. Tôi rất thích phong cách này.
- Nói rất đúng, người Song Phong chúng ta đàn ông hào sảng, phụ nữ dịu hiền, có cương có nhu mà.
Bào Vĩnh Quý cười toét miệng, Khúc Nguyên Cao cũng mỉm cười.
Lúc đang nói giỡn, một người đàn ông có vẻ tháo vát vội vã xông vào: - Thưa Trưởng phòng Bào, đã tìm thấy mẹ con quả phụ Tùy rồi, ở bến xe đường dài Xương Châu...
Hình như có gì không tiện nói, người đàn ông thầm thì vào tai Bào Vĩnh Quý.
- Chủ động tìm đến chúng ta để đầu thú ư? Chạy đến Xương Châu rồi mới chủ động đầu thú ư?
Vẻ mặt Bào Vĩnh Quý rất ngạc nhiên, như không tin vào tai mình: - Không nhầm chứ? Chẳng phải là các cậu đã bao vây kín bến xe ô tô, họ không thể đi được nữa mới ra đầu thú đấy chứ?
- Hình như không phải, nghe Đường Quân nói, bọn họ vừa đến bến xe Xương Châu thì quả phụ Tùy đã mang con gái tìm đến, đại khái là đã nhận ra đội của bọn họ đến, nói đồng ý theo đội của bọn họ về để làm rõ mọi chuyện.
Người đàn ông gãi đầu.
- Được rồi, chỉ cần tìm thấy bọn họ là được. Bảo Đường Quân phải cẩn thận một chút, đưa bọn họ trở về an toàn, chuyện này hoàn toàn phải nhờ vào bọn họ giải quyết.
Bào Vĩnh Quý nói không chút để ý.
- Trưởng phòng Bào, còn có chút vấn đề...
Người đàn ông do dự một chút, dường như không biết nên bắt đầu từ đâu.
- Chuyện gì mà khó nói vậy? Đúng rồi, quên giới thiệu, vị này là Phó phòng Ba Tử Đạt của chúng tôi. Ba Tử, Chủ nhiệm Khúc thì khỏi cần giới thiệu, đây là Ủy viên thường vụ Huyện ủy mới đến của huyện chúng ta, Lục Vi Dân.
Bào Vĩnh Quý giới thiệu.
- Nói đi, có chuyện gì khó nói. Ủy viên thường vụ Lục là người chịu sự ủy thác của Bí thư Lương, đến giúp Chủ nhiệm Khúc xử lý chuyện cái chết của Chu Minh Khuê, cứ nói thẳng đi.
Mỗi dòng chữ này đều là tâm huyết của người dịch, xin đừng sao chép trái phép.