Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 32:

- Phó Bí thư Thẩm, tôi nghe ý của ngài là muốn giải quyết vấn đề Tam Nông, hay là phải có sự bố trí chiến lược tổng hợp mới có thể thực hiện được? Đặc biệt là chiến lược quốc gia phải rất coi trọng đầu tư, nới lỏng những hạn chế trong chính sách đối với các xí nghiệp tư nhân và xí nghiệp ở xã, thị trấn? Nhưng điều này quá khác biệt với tình hình chính trị trong nước hiện tại.

Lục Vi Dân cũng ngày càng có hứng thú với vị Phó Bí thư Thẩm này.

Ở kiếp trước, hắn rất ít tiếp xúc với vị Phó Bí thư Thẩm này. Hắn có nói chuyện vài lần nhưng thậm chí chưa kịp trò chuyện chính thức, thì vị Phó Bí thư Thẩm này đã được điều đi rồi. Nghe nói cũng là chịu sự ảnh hưởng của “Sự kiện trái kiwi” của tỉnh Xương Giang.

Các cán bộ bị ảnh hưởng bởi sự kiện này, từ địa khu Lê Dương đến các cán bộ cấp phó giám đốc sở ở ba huyện trực thuộc, tổng cộng gần mười người. Thẩm Tử Liệt nghe nói vẫn là vì có một số quan hệ ở Tỉnh nên mới được điều chuyển sang giữ chức Phó cục trưởng Cục Lý luận của Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy.

Ví như Phó Chủ tịch huyện Hoài Sơn lân cận thì trực tiếp bị mất chức, còn Phó Bí thư Huyện ủy huyện Phụ Đầu, Phó Chủ tịch huyện thì đều bị miễn nhiệm. Phó Chủ tịch Địa khu Lê Dương sau khi bị ghi sai phạm và xử phạt nặng, mới ngoài bốn mươi tuổi đã bị điều động về công tác tại Mặt trận Tổ quốc địa khu. Một cán bộ vốn rất có tiền đồ chính trị như thế, con đường làm quan coi như đến đây kết thúc. Ngay cả Chủ tịch Địa khu Lê Dương cũng bị ghi sai phạm và xử phạt.

Dường như bị câu nói này của Lục Vi Dân làm cho khiếp sợ, đặc biệt là câu nói của Lục Vi Dân về việc không đồng nhất với môi trường chính trị trong nước kia, liền khiến Thẩm Tử Liệt phải đánh giá lại chàng thanh niên này.

Môi trường chính trị trong nước, cụm từ này không phải ai cũng có thể tùy tiện thốt ra. Đặc biệt là ở thời đại này, trong lúc nhạy cảm này, có thể dùng được cụm từ này thì hoặc là cán bộ cao cấp ở một cấp bậc nhất định nào đó, hoặc là một số nhà nghiên cứu lý luận chính trị luôn đi đầu trong các cuộc thảo luận gay gắt.

Người thanh niên này tài đức gì mà dám dùng cụm từ này trước mặt mình cơ chứ?

Lục Vi Dân cũng không ý thức được lời nói của mình lại khiến Thẩm Tử Liệt vừa kinh ngạc vừa tò mò đến thế. Hắn ta còn đang tán dương Thẩm Tử Liệt. Trong môi trường chính trị như thế này mà lại có thể đưa ra quan điểm rõ ràng như thế. Rằng vấn đề Tam Nông cần có sự thâm nhập chiến lược tổng hợp và sự ủng hộ chính sách của nhà nước mới có thể giải quyết được.

Trung Quốc sau thế kỷ 21, trong ngôn luận chính trị thì không còn kín như bưng như đầu những năm 90 của thế kỷ 20. Một số cán bộ dám nói ra, dám thực hiện, dám tìm tòi thậm chí còn được gắn mác là cán bộ có cá tính, rất được cấp trên thưởng thức.

Nhưng ở thời đại hiện tại này, nếu như ai dám dùng những lời như thế này nói chuyện với lãnh đạo, thì hoặc là sẽ bị khiển trách là kiêu ngạo, thậm chí còn rất có khả năng bị đánh dấu. Còn những cán bộ thông thường căn bản không thể có đủ tố chất chính trị để thốt ra những lời lẽ như vậy.

Thẩm Tử Liệt vẫn còn đang chìm đắm suy nghĩ về câu nói rất không đồng nhất với môi trường chính trị trong nước mà Lục Vi Dân nói. Lúc đầu ông ta không lên tiếng. Lục Vi Dân ý thức được lời nói của mình có phải đã quá giới hạn không, liền tự kiểm điểm xem liệu mình có vượt cấp trong lời nói hay không, khi không nhận thấy vấn đề gì mới cảm thấy yên tâm phần nào.

Đây là lần đầu tiên gặp mặt người lãnh đạo mà sau này mình sẽ phục vụ, ấn tượng đầu tiên khá là quan trọng. Hơn nữa hắn cũng từ Chủ nhiệm Chu của Văn phòng Huyện ủy biết được rằng Thẩm Tử Liệt là một lãnh đạo không dễ tiếp xúc. Thư ký trước đó chính là bởi vì không hợp ý nên mới bị điều chuyển đi. Vì thế nên Chủ nhiệm Chu luôn nhắc nhở Lục Vi Dân phải đặc biệt chú ý đến lời nói và việc làm của bản thân.

- Tiểu Lục, tôi có chút đánh giá thấp cậu rồi. Không ngờ cậu lại có thể hiểu rõ về sự biến đổi tình hình đất nước chúng ta như thế.

Thẩm Tử Liệt mỉm cười.

- Cậu ở Lĩnh Nam học tập. Chẳng phải đó luôn là nơi đi đầu trong công cuộc cải cách mở cửa của Trung Quốc hay sao? Chẳng phải bên đó cậu có nhiều cảm xúc sâu sắc chứ?

- Vâng, Bí thư Thẩm, lúc tôi học đại học ở Lĩnh Nam, trong thời gian nghỉ hè cũng đã thực hiện các cuộc điều tra thực tế xã hội, thực sự có rất nhiều cảm nhận. Đặc biệt là sau khi quay trở về Xương Giang thì đều cảm thấy có sự khác biệt rõ rệt.

Lục Vi Dân gật gật đầu.

- Ồ, có phải đến Nam Đàm rồi thì càng cảm thấy thất vọng và buồn bã sao?

Thẩm Tử Liệt với ánh mắt hứng thú nhìn thẳng vào đối phương:

- Nói nghe xem, chủ yếu là sự tương phản ở phương diện nào?

- Bí thư Thẩm, ngài đang định kiểm tra tôi sao? Tôi chỉ là một sinh viên vừa mới tốt nghiệp, nhận thức về một số hiện tượng và vấn đề vẫn chưa thật sự chính xác và chuẩn mực, nên không dám trước mặt ngài múa rìu qua mắt thợ.

Lục Vi Dân nghiêm mặt ngồi ngay ngắn.

- Ha hả, Tiểu Lục, cậu sợ cái gì chứ? Chẳng qua chỉ là đang trò chuyện tâm tình giữa hai chúng ta thôi mà, có gì đâu? Tôi chỉ muốn nghe những cảm nhận chân thực từ một người ngoài cuộc như cậu, người đã trực tiếp chứng kiến làn sóng cải cách mở cửa tại tuyến đầu Lĩnh Nam mà thôi.

Thẩm Tử Liệt lắc đầu mỉm cười, cái cậu này lại không ngờ gây khó dễ ngay trước mặt mình.

- Vậy thì Bí thư Thẩm, điều tôi muốn nói chỉ là một số suy nghĩ và cảm nhận cá nhân của mình thôi. Dù sao thì tôi cũng mới bước vào xã hội, nhiều vấn đề nhìn nhận còn chưa toàn diện, chưa thấu đáo.

Lục Vi Dân gãi gãi đầu, có chút ngại ngùng nói.

- Ừ, nói đi, tôi thực sự muốn nghe mà.

Thẩm Tử Liệt khoát tay.

Lục Vi Dân cũng sẽ không khách sáo nữa. Hắn liền nói ra một số cảm nhận về nền kinh tế phát triển và cải cách ở bên Lĩnh Nam, đặc biệt là nói đến bên Lĩnh Nam không quá chú trọng sự tranh luận về lý thuyết tư tưởng, mà chỉ thích làm, không thích nói; nói ít làm nhiều, làm rồi không nói. Cách làm như thế có thể tránh được một số tranh chấp vô vị kéo dài. Thẩm Tử Liệt cảm thấy rất hứng thú.

Khi Lục Vi Dân nói tới chuyện đi thực tế ở một xưởng đồ chơi và túi xách của nhà một người bạn cùng lớp, Thẩm Tử Liệt thậm chí hỏi tỉ mỉ xem nhà xưởng của người bạn học đó ban đầu gia công ra sao? Sau đó phát triển đến việc trực tiếp nhận được đơn đặt hàng từ Hồng Kông, rồi làm sao mua thiết bị, tuyển dụng công nhân, hoàn thành sản xuất, cuối cùng thông qua công ty xuất khẩu xuất hàng sang Hồng Kông, thực hiện việc nâng tầm kinh doanh của doanh nghiệp như thế nào.

Tối đó, Thẩm Tử Liệt và Lục Vi Dân nói chuyện đến mười một giờ rưỡi. Lục Vi Dân hai lần nhìn đồng hồ, Thẩm Tử Liệt lúc này dù miễn cưỡng nhưng vẫn phải kết thúc cuộc nói chuyện gặp mặt lần đầu.

Một cuộc trò chuyện tâm đầu ý hợp như thế khiến Thẩm Tử Liệt không khỏi ngạc nhiên. Ông ta không thể nào tưởng tượng được một sinh viên vừa mới tốt nghiệp lại có suy nghĩ sâu sắc về tình hình kinh tế chính trị đương thời như thế. Hơn nữa rất đáng quý là nhiều quan điểm lại trùng khớp với suy nghĩ của ông. Đêm hôm đó ông ta có chút trằn trọc khó ngủ. Chẳng lẽ tiêu chuẩn đào tạo của Đại học Lĩnh Nam lại cao siêu đến vậy? Ông ta quả thật khó mà tin được. Ngoài thiên tài ra, ông dường như không thể tìm được lời giải thích nào thích hợp hơn để hình dung cậu ta.

Lục Vi Dân trở lại phòng mình, nằm lên giường và liền cảm nhận thấy biểu hiện của mình ngày hôm nay có phần hơi quá rồi. Nhưng đối diện với một cơ hội có thể nhanh chóng kéo gần khoảng cách giữa hai người, giành được thiện cảm tốt đẹp từ đối phương, thì hắn không hề cảm thấy lãng phí chút nào.

Việc tạo ấn tượng đầu tiên là rất quan trọng. Hơn nữa hắn cảm giác được Thẩm Tử Liệt là kiểu lãnh đạo rất coi trọng ấn tượng ban đầu. Khí chất của Thẩm Tử Liệt cũng khá cởi mở. Vì thế dù có chút hơi quá thì cùng lắm cũng chỉ khiến đối phương tò mò thêm một chút mà thôi. Nhưng đây chỉ là càng làm tăng thêm sự coi trọng và tán thưởng của đối phương dành cho mình.

Đây là sản phẩm chuyển ngữ được thực hiện riêng, giữ nguyên vẹn giá trị cốt lõi của tác phẩm gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free