(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 324:
Sự thật hiển nhiên vẫn còn đó, bà ta không nhận e rằng cũng không được. Tờ khai của người bào chế thuốc chứng minh bà ta biết rõ những điều cấm kỵ của loại rượu thuốc này… Ngoài ra, bà ta còn cố ý để người bào chế thuốc tăng dược tính của thuốc, nói dối rằng người dùng thuốc nhờ bà đến chế rượu thuốc là người có sức khỏe rất tốt, chỉ tiếc là không có con nối dõi.
Ba Tử Đạt lắc đầu:
– Với thủ đoạn của bên Đường Quân, Quả phụ Tùy sẽ không thể chống đỡ nổi. Theo phán đoán của tôi, gán cho bà ta tội cố ý giết người cũng chẳng có vấn đề gì.
– Tử Đạt, anh quá võ đoán rồi… Dù là rượu thuốc hay cuốn sách, đây đều là chứng cứ gián tiếp, không thể chứng minh Quả phụ Tùy có ý muốn đẩy Chu Minh Khuê vào chỗ chết. Có lẽ Chu Minh Khuê thích kiểu này, muốn Quả phụ Tùy tăng dược tính của rượu để ông ta càng mạnh mẽ hơn trên giường? Các anh nói người như Quả phụ Tùy là hiếm có trên đời, thiên hạ vô song, xem ra không chỉ có chút nhan sắc mà thôi, e rằng bản lĩnh trên giường cũng không tầm thường. Nếu ông Chu muốn dùng sự thể hiện của mình để chinh phục đối phương, có lẽ cần phải có biện pháp riêng? Còn về chuyện cuốn sách, nhỡ đâu Quả phụ Tùy lo sợ xảy ra chuyện nên mua sách để phòng thân thì sao?
Lục Vi Dân thản nhiên nói.
Vẻ mặt Ba Tử Đạt thoáng hiện chút hoài nghi, nghe lời đối phương nói gần như muốn gỡ tội cho Quả phụ Tùy, rốt cuộc là ý gì?
– Ủy viên thường vụ Lục, khả năng cậu nói cũng có… tuy nhiên theo kinh nghiệm phá án của cá nhân tôi thì không quá cao. Khả năng lớn hơn phù hợp với suy luận tôi đã nói lúc trước. Tôi nghĩ đội Cảnh sát Hình sự của chúng tôi có thể xác nhận thông qua lời khai của hai mẹ con Quả phụ Tùy.
Ba Tử Đạt nói một cách chắc chắn.
– Ừm. Phải rồi… Dựa theo suy đoán của anh, anh vẫn chưa nói vì sao Quả phụ Tùy lại phải làm vậy với Chu Minh Khuê?
Lục Vi Dân gật đầu, hỏi đến vấn đề mấu chốt:
– Tính ra Chu Minh Khuê cũng đã giữ chức Bí thư Quận ủy ở Oa Cố nhiều năm, qua lại với Quả phụ Tùy cũng đã mấy năm rồi, vậy tại sao Quả phụ Tùy lại đột nhiên nảy ra ý đồ giết người?
– Điểm này bên Đường Quân đang thẩm vấn Quả phụ Tùy, nhưng họ nói có thể có liên quan đến việc Chu Minh Khuê có ý đồ bất chính với con gái của Quả ph��� Tùy.
Trong lời nói của Ba Tử Đạt chứa đầy sự căm ghét đối với Chu Minh Khuê:
– Chu Minh Khuê qua lại với Quả phụ Tùy từ ba năm trước. Còn vì sao ông ta lại qua lại với Quả phụ Tùy, bên Đường Quân vẫn đang thẩm vấn. Có điều lúc ở trên xe, Quả phụ Tùy đã nói một câu đại loại: “Loại súc sinh đó đáng lẽ phải chết từ lâu rồi”.
“Loại súc sinh đó đáng lẽ phải chết từ lâu rồi?” Tim Lục Vi Dân bỗng nhảy dựng lên, liên tưởng đến câu nói Bào Vĩnh Quý vô tình thốt ra. Chu Minh Khuê mấy năm nay không biết đã hại biết bao cô gái còn trinh trắng, chết trên bụng của Quả phụ Tùy cũng xem như chết đúng chỗ. Theo cách nói của địa khu Phong Châu, nếu nam nữ đôi bên đều tự nguyện thì không thể nói là làm hại những cô gái còn trinh trắng được. Ý cũng chính là ở phương diện này Chu Minh Khuê có vấn đề lớn, hơn nữa Phòng Công an thậm chí đã nắm được một số thông tin của Chu Minh Khuê, tuy nhiên xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau, chúng có thể đã bị ém nhẹm đi.
Nếu Chu Minh Khuê trước lúc chết bị vạch trần vô vàn vấn đề, thậm chí cả cơ quan công an cũng đã nắm được một số tình hình, thì....
Lục Vi Dân cảm thấy đầu óc trở nên rối bời. Bị cuốn vào chuyện này không chỉ trong thoáng chốc đã đẩy bản thân mình lên tuyến đầu của cuộc đối đầu giữa hai bên, mà thái độ hiện tại của bản thân cũng sẽ mang lại rất nhiều biến số.
– Tử Đạt, tôi muốn tiếp xúc trực tiếp với hai mẹ con Quả phụ Tùy để tìm hiểu tình hình một chút, anh thấy thế nào?
Lục Vi Dân suy nghĩ một lát rồi thẳng thắn đưa ra yêu cầu.
– Bây giờ sao? E rằng không được, nhóm Đường Quân vẫn đang thẩm vấn, ít nhất cũng phải hai tiếng đồng hồ nữa. Ừm, cũng khó giải thích với Chính ủy Đan.
Ba Tử Đạt có chút khó xử.
– Không sao, tôi có thể đợi. Phía Đan Hùng Nghĩa anh không cần bận tâm, ban nãy ông ta cũng chỉ là con vịt đã luộc chín mà vẫn cố tỏ ra cứng miệng thôi. Ông ta không thể làm khó tôi thêm nữa đâu, anh yên tâm, những người này đều là người thông minh.
Lục Vi Dân nói rất tự tin.
Trong lúc đang nói, máy nhắn tin của Lục Vi Dân réo chuông, hắn còn tưởng là Khúc Nguyên Cao gọi đến hỏi tình hình. Liếc nhìn số điện thoại, có vẻ không phải số ở Vĩnh Tế mà là của nội thành huyện lỵ Song Phong.
Hắn bấm số gọi lại, không ngờ lại là điện thoại của Lỗ Đạo Nguyên.
Lỗ Đạo Nguyên chính là phóng viên địa phương ở Phụ Đầu không được mọi người hoan nghênh, nhưng lại thành công ngay lần đầu nhờ một bài báo “Tình trạng phân bổ bừa, tập trung vốn vô tổ chức khi nào mới kết thúc” trên số báo ra mắt của “Tình hình Phong Châu”.
Bài báo này thu hút sự coi trọng cao độ của Ủy ban nhân dân, đặc biệt là Bí thư Địa ủy Hạ Lực Hành đã bình luận riêng cho bài báo, cho rằng nó đã điều tra phân tích rất kỹ càng từ nguyên nhân đến hiện trạng tình trạng phân bổ bừa, tập trung vốn vô tổ chức ở vùng nông thôn địa khu Phong Châu, có ý nghĩa gợi mở quan trọng đối với công tác tiếp theo ở nông thôn của Ủy ban nhân dân. Kết quả là danh tiếng của Lỗ Đạo Nguyên cũng theo đó mà lên, chỉ có điều vấn đề biên chế của y vẫn chưa được giải quyết, do vậy Lỗ Đạo Nguyên hết sức phiền não.
Khi Lục Vi Dân rời khỏi văn phòng Địa ủy để giúp Lỗ Đạo Nguyên giải quyết vấn đề khó khăn này, vì hắn cảm thấy “Tình hình Phong Châu” cần một phóng viên địa phương có thể chịu khổ, chịu bỏ công sức đi tìm đề tài như thế. “Tình hình Phong Châu” muốn duy trì sự thú vị và bất ngờ hiện có thì nhất định phải tiếp tục tìm kiếm những đề tài hay. Theo lời của Lục Vi Dân, đó chính là phải khiến cho lãnh đạo sau khi xem hết một kỳ đều phải có cảm giác nguy cơ đang rình rập, đồng thời lại lo lắng số tiếp theo sẽ có vấn đề phiền phức nào khác được đưa ra.
Đổng Như Thuận mặc dù là cây bút không tồi nhưng khả năng trong việc chọn đề tài, tìm hiểu điều tra thực tế hay việc tiếp xúc với nhân dân thì còn kém xa. Lỗ Đạo Nguyên vừa hay lại có thể bổ sung chỗ thiếu sót này, do đó Lục Vi Dân ra sức tiến cử Lỗ Đạo Nguyên trước mặt An Đức Kiện, đồng thời nói ra hết ý kiến của mình. An Đức Kiện nghe theo ý kiến của Lục Vi Dân, sau cùng để Lỗ Đạo Nguyên thoát khỏi “ổ gà Phụ Đầu” để đến “tổ phượng hoàng Tổng hợp văn phòng Địa ủy”.
– Anh nói sao? Có thể sự việc sẽ bị làm lớn hơn?
Lục Vi Dân giật nảy mình. Con người Lỗ Đạo Nguyên này quả thật hơi quá thần thông quảng đại. Việc ở Vĩnh Tề mà y có thể biết rõ không lạ, nhưng sự việc bị làm lớn đến mức này, không ít người bên Địa ủy nhất định đã biết.
– Trưởng phòng Lục, tôi vừa nhận được điện thoại. Người vợ của cặp vợ chồng ở Vĩnh Tế đã chết, trong thôn đã toán loạn cả lên. Lại nghe nói cán bộ lãnh đạo địa khu cũng đã đến Song Phong, cho nên người trong thôn đều g��o thét đòi đem người già và trẻ nhỏ cùng tới ở lì tại Ủy ban nhân dân thị trấn, đòi một lời giải thích.
Giọng của Lỗ Đạo Nguyên trong điện thoại lúc cao lúc thấp.
– Sao? Cậu không có mặt ở hiện trường, tôi còn tưởng những việc này cậu không thể tránh được chứ?
– Tôi có chuyện khác. Phải rồi, sao anh lại biết rõ những chuyện này? Có người tiết lộ cho anh ư?
Lục Vi Dân cảm thấy chuyện này có chút khó tin.
– Hả, Trưởng phòng Lục, tôi Lỗ Đạo Nguyên tuy nói có chút danh tiếng rồi nhưng cũng không phải thiên lý nhãn hay thuận phong nhĩ. Vợ tôi quê ở Vĩnh Tế, là người cùng thôn với những người kia, phải nói là còn có chút quan hệ họ hàng. Em họ tôi cũng lấy chồng ở đó.
Lỗ Đạo Nguyên trong điện thoại cũng cảm thấy nói không được rõ ràng:
– Thôi thì tốt xấu gì tôi cũng có chút tiếng tăm, người nhà bên vợ có chuyện gì cũng tìm tôi hỏi han, nhờ giúp tìm cách giải quyết. Như thế chẳng phải sẽ biết hay sao?
Lục Vi Dân vừa nghe những lời này đã hiểu ngay:
– Được rồi, không cần nói nữa. Anh Lỗ, anh lập tức qua đây, tôi đợi anh ở Phòng Công an huyện.
Mười lăm phút sau, Lỗ Đạo Nguyên đã ngồi xe xích lô đến, vẫn với điệu bộ ấy, cắp một túi công văn. Chỉ có điều, chiếc cặp giả da nửa mới nửa cũ từng dùng khi được điều tạm tới văn phòng Địa ủy, nay đã được thay bằng một chiếc cặp da thật mới tinh. Y mặc thêm bộ áo jacket đã có chút phong thái của cán bộ văn phòng Địa ủy.
– Trưởng phòng Lục, ha ha, gọi nhầm rồi, phải gọi là Ủy viên thường vụ Lục. Việc lớn thế này sao anh không tới hiện trường? Huyện đã phân công công tác cho anh rồi chứ?
Lỗ Đạo Nguyên vội xuống trả tiền xe rồi chạy vào nhanh như chớp. Trước mặt Lục Vi Dân, y cũng không dám tỏ vẻ gì. Phải nói thật, Lục Vi Dân cũng coi như là Bá Nhạc, là ân nhân của y.
– Không nói những lời vô nghĩa nữa. Người dân Vĩnh Tế đều đã liên hệ với anh rồi sao?
Lục Vi Dân mắt sáng như đuốc, nhìn thẳng vào đối phương.
– Sự việc không thể để bị làm lớn. Anh có chắc chắn sẽ làm yên lòng những người dân bên đó?
Lỗ Đạo Nguyên vừa nghe mồ hôi đã chảy ra, lắc đầu như trống bỏi:
– Trưởng phòng Lục, dù sao cậu cũng đừng hại tôi, tôi muốn tiết lộ cho cậu tin này, không có ý gì khác. Những chuyện như thế này tôi không dám nhúng tay vào, đến cuối cùng bên nào xảy ra chuyện cũng đều không thể dứt ra được.
– Đừng nói linh tinh nữa! Anh Lỗ, tôi nói cho anh biết, chuyện hôm nay, anh có muốn hay không, cũng phải nhúng tay vào! Tôi đã gọi điện cho Chủ tịch Địa khu Tôn báo cáo tình hình của anh rồi. Đây là nhiệm vụ chính trị, ông không được khước từ!
Lục Vi Dân khoát tay không chút khách khí:
– Lập tức đi cùng tôi đến Vĩnh Tế!
Độc giả chỉ có thể thưởng thức trọn vẹn bản dịch này tại truyen.free, nơi tinh hoa được hội tụ.