(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 329:
Lục Vi Dân cũng nhìn từ trên xuống dưới người phụ nữ trước mặt một lượt.
Không thể không thừa nhận, tạo hóa quả nhiên quá ưu ái người phụ nữ này, ban cho n��ng một thân hình diễm lệ, lại thêm dung nhan cùng làn da tuyệt mỹ.
Chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi họa tiết không được cài, để lộ làn da trắng mịn. Tuy không nhìn thấy khe rãnh ngực, nhưng bầu ngực đầy đặn gần như sắp làm chiếc áo chật đến mức như muốn bung ra. Khi Lục Vi Dân đi ngang qua nàng, trong nháy mắt hắn nhận ra vết hằn do bị ép chặt khiến giữa hai chiếc cúc trước ngực nàng có một khoảng hở. Khoảng hở của chiếc áo ngực đỏ tươi và làn da trắng mềm mại kia như những đóm lửa nhỏ ném thẳng vào tim hắn, khiến toàn thân hắn như bị thiêu đốt, nóng ran.
Lục Vi Dân theo bản năng nuốt nước bọt. Chẳng hay những kẻ khác khi nhìn thấy cảnh xuân diễm lệ này có cảm giác như hắn không, nhưng riêng hắn thì có.
Trong phòng thẩm vấn, một chiếc ghế dài bằng gỗ được kê sát tường. Lục Vi Dân và Ba Tử Đạt liền ngồi xuống một bên.
– Cô nói Chu Minh Khuê dùng đủ mọi cách hãm hại cô, vậy có chứng cứ gì chứng minh điều đó không?
Nữ cảnh sát thẩm vấn ngồi đối diện, vừa ghi chép vừa hỏi, không thèm liếc Lục Vi Dân một cái, hi���n nhiên tỏ vẻ không hài lòng với sự có mặt của hắn.
– Các người muốn có chứng cứ ư?
Người đàn bà trên ghế băng ngước mắt lên, bình thản đáp. Nhưng Lục Vi Dân lại thoáng nhận ra trong đôi mắt nàng có một chút thần thái khác thường.
Đây chính là Quả phụ Tùy? Lục Vi Dân tự hỏi. Có thể mê hoặc hai Bí thư Quận ủy, quả nhiên danh bất hư truyền. Gương mặt mịn màng trắng nõn khiến người ta khó có thể nhận ra đó là một người đàn bà ba mươi sáu, ba mươi bảy tuổi. Nếu không ai giới thiệu e rằng người ta có thể nghĩ nàng ta là một thiếu phụ hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi đang trong thời kỳ xuân sắc.
Đôi mắt kia chắc chắn là chỗ mê hoặc nhất của người phụ nữ này. Đôi mắt như tô sơn, sâu sắc xa xăm. Nếu nói toàn thân người đàn bà này có một vị dụ hoặc mãnh liệt khiến đàn ông muốn lột sạch xiêm y để ngắm nhìn, vậy thì đôi mắt trong veo long lanh kia như một thứ đan dược tĩnh tâm, kìm hãm dục vọng của con người. Nhưng kiểu dục vọng bị kìm hãm này lại không ngừng dâng trào và lên men, biến thành một sự si mê càng đậm đà và sức sát thương càng lớn.
– Đương nhiên rồi, chỉ bằng lời nói của cô, làm sao có thể chứng minh Chu Minh Khuê hãm hại cô được? Hắn dùng cách nào hãm hại cô, điểm này cô cần phải đưa ra bằng chứng.
Nữ cảnh sát có chút mất kiên nhẫn.
Cười khẩy một tiếng, người đàn bà đột nhiên nở nụ cười tươi rói, đôi gò bồng đào trước ngực lập tức khẽ lay động theo sự rung lắc của thân thể nàng:
– Thật sự muốn thấy bằng chứng đến thế sao?
– Hỗn xược!
Nữ cảnh sát bị giọng điệu có phần hung hăng của đối phương chọc tức. Nàng đã nhiều lần tự nhủ phải kiềm chế tâm tình, nhưng người đàn bà này thật sự quá suồng sã, hơn nữa trong suốt cuộc thẩm vấn, những lời lẽ châm chọc hầu như chưa từng ngớt. Điều này khiến đồng nghiệp nam bên cạnh không khỏi ngượng ngùng, nữ cảnh sát cũng chẳng khá hơn là bao.
– Được thôi. Chính cô nói đấy nhé!
Người phụ nữ đột nhiên đứng phắt dậy, hai tay bị còng chợt đưa lên, giật tung cúc áo. Vì dùng lực quá mạnh, chiếc cúc trên cùng bật ra, hai chiếc cúc bên dưới cũng l���p tức bung theo, ngay sau đó nàng ta kéo phăng chiếc áo ngực màu đỏ tươi, lớn tiếng nói:
– Các người muốn bằng chứng ư? Nhìn đây! Đây có phải là bằng chứng không?
Hành động của người đàn bà quá mãnh liệt, khiến mọi người có mặt tại đó đều không kịp phản ứng. Hai bầu ngực trắng nõn nà lập tức lộ ra. Bởi động tác quá mạnh, bầu ngực đầy đặn không ngừng phập phồng, khiến người ta trợn mắt há hốc mồm mà nhìn.
– Á!
Nữ cảnh sát sau giây phút sửng sốt lập tức nổi trận lôi đình:
– Tùy Lập Viện, cô đang làm cái quái gì thế hả?
– Làm cái gì ư? Không phải cô muốn xem bằng chứng sao? Đây chẳng phải là bằng chứng ư?
Nàng ta không thèm để ý đến đối phương, vẫn hung hăng nói:
– Nhìn xem, những vết thương trên người tôi lẽ nào không phải là bằng chứng ư? Tên khốn kiếp Chu Minh Khuê chưa bao giờ biết thỏa mãn khi ở bên phụ nữ, mới hành hạ họ như vậy. Công an Vi, nếu là cô, liệu cô có chịu nổi không?
Lúc này mấy người trong phòng mới nhìn rõ, phần ngực của nàng ta đầy rẫy những vết bầm tím, lớn có nhỏ có. Vừa nhìn đã biết ngay do người gây ra, đặc biệt là trên hai gò bồng đào, vết bầm dập khắp nơi, khiến người ta nhìn mà đau lòng.
Thấy ánh mắt của mấy người đàn ông trong phòng đều bị bầu ngực của người đàn bà kia thu hút, nữ cảnh sát đứng dậy đi tới chỗ nàng ta:
– Được rồi! Tôi đã thấy, đến lúc đó chúng tôi sẽ phái người bên pháp y đến kiểm tra vết thương và chụp ảnh cho cô. Mặc áo vào cho tôi, đừng có không biết tự trọng như thế!
– Không biết tự trọng ư? Công an Vi, cô cho rằng con người ta sinh ra bẩm sinh đã không biết tự trọng rồi sao? Cô chưa từng nếm trải mùi vị cuộc sống của chúng tôi thì có tư cách gì mà đứng trước mặt tôi nói lời không biết tự trọng này nọ?
Người đàn bà có chút phẫn nộ, khuôn mặt trắng nõn giờ điểm thêm chút sắc đỏ.
– Nếu cô ở trong hoàn cảnh của tôi, liệu cô có thể làm tốt hơn tôi là mấy? Hay cũng chỉ biết dạng hai chân ra đợi lũ đàn ông đến?
Những lời lẽ vô cùng thô tục khiến nữ cảnh sát đỏ bừng mặt, nhất thời không biết nên phản bác đối phương như thế n��o. Nàng tức tới mức giơ tay muốn đánh, nhưng đột nhiên nhớ ra sau lưng còn có người lạ mặt, đành giận dữ thu tay lại.
Cũng may, người đàn bà kia không có thêm những lời lẽ hay hành động quá khích nào, nàng ta từ từ kéo áo lót lên, rồi cài cúc áo lại. Chỉ có điều, chiếc cúc áo trên cùng đã bị tuột, khiến khoảng hở trước ngực nàng thoắt ẩn thoắt hiện.
Lục Vi Dân thản nhiên quan sát cuộc thẩm vấn của hai nhân viên cảnh sát. Xem ra, trước lúc thẩm vấn họ cũng đã tính toán kỹ lưỡng, phải moi cho ra hết nỗi căm hận của Quả phụ Tùy đối với Chu Minh Khuê. Như vậy cũng chính là cung cấp thêm chứng cứ cho việc nàng ta cố ý mưu sát Chu Minh Khuê.
Tất cả những điều này đều tiến hành theo sự sắp đặt của Đan Hùng Nghĩa. Quả phụ Tùy cũng đã lọt vào "nghệ thuật thẩm vấn" của công an. Đầu tiên, họ sẽ gây áp lực khiến đối phương đi theo quỹ đạo đã định. Nàng ta phải thừa nhận mình đã áp dụng phương thức đặc biệt để giết Chu Minh Khuê theo yêu cầu của họ, cuối cùng sẽ chuyển sang việc vì sao nàng ta lại giết Chu Minh Khuê. Cách này sẽ vừa tóm được những việc xấu của Chu Minh Khuê, vừa có thể nắm giữ "quả bom tấn" trong tay, lựa chọn thời cơ thuận lợi để tung ra.
Việc này thoạt nhìn rất ổn thỏa, nhưng lại không phù hợp với ý đồ của Lục Vi Dân. Nếu trong một trường hợp khác, hắn rất ủng hộ cách làm này, nhưng Chu Minh Khuê đã chết, hơn nữa Lương Quốc Uy lại muốn Lục Vi Dân giải quyết ổn thỏa chuyện này. Vậy nên, hắn không thể không nghĩ cách để đảo ngược tiến trình thẩm vấn.
Tiếp theo, cuộc thẩm vấn đều xoay quanh mưu đồ phạm tội của Qu�� phụ Tùy, chỉ có điều nàng ta lại không phải hạng người tầm thường. Lúc thì nói đau đầu không nhớ rõ, lúc lại bảo bản thân chỉ hận Chu Minh Khuê, cảm thấy Chu Minh Khuê đáng chết, chứ không có ý gì khác. Sự thay đổi thất thường này khiến hai vị cảnh sát thẩm vấn cũng cảm thấy rất đau đầu. Nếu không phải suy xét vụ án này quá nhạy cảm, e rằng họ đã sớm phải giáo huấn người đàn bà này một bài học.
Lục Vi Dân và Ba Tử Đạt rời khỏi phòng thẩm vấn Quả phụ Tùy.
– Tử Đạt, tôi thấy cách thẩm vấn của phòng Công an các anh như thế này có chút vấn đề. Tất cả những câu hỏi trọng tâm đều xoay quanh động cơ phạm tội của Quả phụ Tùy, điều này có chút hiềm nghi mang tính thành kiến, không thích hợp. Các anh có thể nghi ngờ, cũng có thể thu thập bằng chứng để đưa ra phán quyết, nhưng cũng nên xem xét khả năng Quả phụ Tùy không cố ý phạm tội hay không? Có thể loại thuốc cường dương này đúng là do Chu Minh Khuê thích thể hiện uy phong trên giường mà bảo nàng ta chuẩn bị. Có thể Chu Minh Khuê cho rằng sức khỏe của mình không có vấn đề gì, hoặc Quả phụ Tùy hoàn toàn không biết chuyện Chu Minh Khuê mắc bệnh tim. Khả năng này nhất định phải xem xét đến, phải cho người bị tình nghi phạm tội cơ hội tự biện hộ và giải thích.
Lục Vi Dân cũng biết mình nói như vậy có chút gượng ép. Đội cảnh sát Hình sự phòng Công an sống bằng gì chứ, chẳng phải chính là phá án, đả kích tội phạm sao? Huống hồ có người bày mưu đặt kế để giải quyết chắc chắn vụ án này, vậy sao không nghĩ cách khép Quả phụ Tùy vào tội danh chứ?
– Ủy viên thường vụ Lục, vấn đề là hiện tại có không ít bằng chứng cho thấy Quả phụ Tùy có thể bị tình nghi mưu sát. Ở điểm này, tôi thấy bên cảnh sát Hình sự thẩm vấn như vậy không có vấn đề gì.
Ba Tử Đạt tỏ vẻ không đồng ý với ý kiến của Lục Vi Dân một cách rất uyển chuyển.
– Tử Đạt, anh khỏi phải nói với tôi những lời này. Những trò trong phòng Công an tôi đều biết rõ. Có những điều thoạt nhìn như đúng mà lại là sai, có thể do sự thay đổi trong kỹ xảo thẩm vấn mà làm biến đổi tính chất sự việc. Cố ý gây thương tích có thể trở thành cố ý giết người, ngộ sát cũng có thể trở thành cố sát. Tôi chỉ cảm thấy cần phải công bằng một chút.
Lục Vi Dân thản nhiên nói.
– Hơn nữa, chúng ta cũng phải thuận theo đại cục. Đặc biệt là người đã chết như Chu Minh Khuê, còn cần phải truy cứu hết lần này đến lần khác sao? Việc này hình như đã vượt ra khỏi phạm trù điều tra thẩm vấn theo cách hiểu thông thường của chúng ta rồi.
Ánh mắt Ba Tử Đạt dừng lại trên gương mặt Lục Vi Dân, một lúc lâu không cất tiếng.
Lục Vi Dân cũng biết Ba Tử Đạt cần suy nghĩ kỹ một chút. Bào Vĩnh Quý hẳn đã có lời dặn dò với y, để xem y sẽ phối hợp với mình như thế nào.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi đội ngũ Truyen.Free, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.