Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 331:

- Đi thôi, Tử Đạt, tôi không nói gì vượt quá nguyên tắc chứ?

Lục Vi Dân vỗ vai Ba Tử Đạt, khẽ cười.

Ba Tử Đạt lắc đầu không nói, dường như vẫn chưa hoàn h��n trở lại câu chuyện.

Lục Vi Dân cũng không nói thêm nữa, nói nhiều hóa ra lại nhạt nhẽo. Hắn tin rằng cho dù lần này không có nước cờ của mình thì Bào Vĩnh Quý có lẽ đã có cơ hội sắp xếp người khác, thậm chí có khả năng chính là Ba Tử Đạt làm. Mà cũng không được, có khi Bào Vĩnh Quý tự mình ra tay cũng rất có khả năng.

Những điều Lương Quốc Uy đã căn dặn, tuyệt đối phải hoàn thành. Chí ít thì lúc này cả Song Phong đều phải nghe lệnh ông ta.

- Có một số việc chúng ta không thể quá cứng nhắc với luật pháp, chỉ cần chúng ta công tâm, làm đúng lương tâm là được. Nguyên tắc không thể vi phạm, nhưng những linh hoạt trong khuôn khổ pháp luật, miễn là không trái với đạo trời tình người, có thể khiến thế giới này thêm phần nhân văn.

Lục Vi Dân chắp tay sau lưng vừa đi vừa nói.

- Tình hình chúng ta đều đã rõ. Tôi không cho rằng việc để quả phụ Tùy nhận tội rồi dùng nó để vạch trần tội lỗi của Chu Minh Khuê là có nhiều ý nghĩa. Lấy chuyện phóng đãng của người đã khuất ra để thổi phồng, nhằm phục vụ mục đích riêng của m��t số kẻ. Tôi thấy như thế có chút quá đáng. Hiện nay Song Phong cần được ổn định, nên tập trung chủ yếu vào phát triển kinh tế.

Ánh mắt Ba Tử Đạt nhìn Lục Vi Dân đã có thêm vài phần kính phục. Lẽ nào người trẻ tuổi này vì từng làm thư ký cho Bí thư Địa ủy nên mới dám nghĩ dám làm, lại vô cùng quyết đoán như vậy? Những lời này Tử Đạt vừa như tự vấn lòng mình, lại vừa như đang tự biện minh điều gì đó. Nhưng liệu anh ta có cần phải tự biện minh cho chính mình không?

Đan Hùng Nghĩa tức giận phừng phừng, vứt cuốn hồ sơ lên bàn:

- Thế này là thế nào, tại sao quả phụ Tùy lại thay đổi lời khai? Trong chuyện này có vấn đề gì, cậu nói xem.

- Chính ủy Đan, Tùy Lập Viện vốn dĩ đã là người thất thường như vậy. Trong lúc chúng tôi lấy lời khai, cô ta đã phản cung vài lần rồi, khi thì thừa nhận, lúc lại chối. Nói thật, tuy các chứng cứ đều hướng sự nghi ngờ về phía cô ta, nhưng chỉ là hướng tình nghi, chưa đủ sức hình thành bằng chứng buộc tội cô ta. Có lẽ cô ta cũng biết điều này nên mới phản cung.

Người đàn ông nói ng���n gọn nhưng chắc chắn, khí chất toát ra từ từng chân tơ kẽ tóc.

- Những chứng cứ này vốn dĩ đã khá yếu, dù có củng cố lại thì viện kiểm sát cũng khó mà phê chuẩn lệnh bắt giữ. Mà cho dù viện kiểm sát có phê chuẩn lệnh bắt đi nữa thì cũng khó mà khởi tố được.

Đan Hùng Nghĩa nổi trận lôi đình. Tên ngu si này! Bắt được hay không, khởi tố được hay không thì liên quan quái gì đến hắn. Hắn chỉ cần khiến quả phụ Tùy phải nhận tội, phải bắt cô ta giao ra được thứ mà gã muốn. Chỉ cần thứ đó có thể trở thành chứng cứ, thì việc sau này quả phụ Tùy có bị bắt hay bị khởi tố hay không cũng chỉ là chuyện nhỏ. Nắm được chứng cứ xác đáng chứng minh Chu Minh Khuê là kẻ đạo đức suy đồi, không điều ác nào không làm mới là quan trọng!

Nhưng giờ quả phụ Tùy đó lại một mực phủ nhận việc bị Chu Minh Khuê cưỡng bức, chỉ nói Chu Minh Khuê uống say rồi đến chỗ bà ta, sau đó thì hai người ngủ với nhau. Những lời khai ban đầu về việc Chu Minh Khuê có ý đồ bất chính với con gái cô ta cũng đã không cánh mà bay khỏi hồ sơ. Đến cả những tiểu tiết là cô ta pha rượu thuốc cũng không còn, mà thay vào đó là Chu Minh Khuê bảo cô ta pha. Cô ta cũng không biết Chu Minh Khuê vốn mắc bệnh tim.

Rõ ràng là trong chuyện này có vấn đề. Đan Hùng Nghĩa không tin quả phụ Tùy kia có thể trong một đêm lại nghĩ ra được nhiều chuyện như thế, thay đổi hết lời khai như vậy.

Đan Hùng Nghĩa lạnh lùng dò xét gương mặt chàng trai nhỏ bé kia hỏi:

- Đêm qua Ba Tử Đạt và cái gã Lục Vi Dân đó có động tĩnh gì không?

- Có, họ đi xem tổ chuyên án lấy lời khai quả phụ Tùy, sau đó thì đi ra.

Đư��ng Quân cảm thấy trong lòng bất an khôn xiết.

Ba Tử Đạt là đội trưởng cũ, phần nào cũng có ơn dạy bảo, chính tay anh ta đã dìu dắt mình. Giờ tuy không còn là đội trưởng, cũng không quản lý mảng hình sự, nhưng dù sao vẫn là cấp trên cũ, giờ lại là lãnh đạo cùng phòng. Tối qua anh ta yêu cầu được đi cùng Ủy viên thường vụ Lục để tìm hiểu tình hình, cũng đã dặn dò anh em trong đội giúp mình, trong lòng tuy có chút nghi ngại, nhưng vẫn không thể không đồng ý. Dù gì Ba Tử Đạt cũng là người của phòng, chứ không phải chỉ mỗi người họ Lục kia đi gặp quả phụ Tùy. Nghe anh em trong đội nói, sự việc cũng diễn ra rất nhanh, chỉ khoảng mười phút gì đó, có lẽ cũng không hỏi được gì, nên vừa đến đã đi ngay.

Chuyện này gã không dám nói, vì sợ nói ra e rằng lại bị mắng cho một trận ra trò. Theo gã, vụ án này vốn dĩ là một vụ án không đáng kể. Tiếng xấu của Chu Minh Khuê ai cũng biết, coi như bị người ta giết thì cũng chẳng ai thèm kêu oan cho. Gã cũng tin là quả phụ Tùy đã bị Chu Minh Khuê cưỡng bức, nhưng giờ Chu Minh Khuê đã chết, việc truy c��u y có cưỡng bức quả phụ Tùy hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Ngoài việc chỉ khiến mọi chuyện thêm ồn ào thì gã chẳng thấy có ý nghĩa gì, mà việc này còn khiến mẹ con quả phụ Tùy bị tổn thương.

- Vậy họ có nói gì không?

Đan Hùng Nghĩa rất quan tâm đến điều này.

- Không, nghe anh em nói người họ Lục đó ngồi cạnh Phó phòng Ba Tử Đạt, không nói câu nào, chỉ lắng nghe khoảng hơn nửa tiếng rồi rời đi.

Người đàn ông rắn rỏi thấp bé thấy trán mình đã lấm tấm mồ hôi.

Nhưng Đan Hùng Nghĩa không hề để tâm đến vẻ khác thường của anh ta, đang nghĩ xem rốt cục vấn đề nằm ở đâu.

Trong mắt Đan Hùng Nghĩa, chàng trai trước mặt này rất đáng tin cậy. Cho dù quan hệ giữa anh ta với Ba Tử Đạt khá tốt, nhưng Đường Quân không phải loại người vì tình cảm cá nhân mà quên đi nguyên tắc. Nhưng y lại không để ý đến một số biến đổi linh hoạt khi người ta cho rằng những điều đó không trái với nguyên tắc, và hắn lại vừa vặn chấp nhận sự linh hoạt mà Ba Tử Đạt đã đề xuất.

Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Đan Hùng Ngh��a cũng không kìm được tiếng thở dài ngao ngán. Gã cảm thấy hiện tại có nhiều người mà gã không hiểu rõ. Hắn cứ tưởng mọi chuyện đã nằm trong lòng bàn tay, nhưng rồi cục diện lại thay đổi chỉ trong giây lát. Mình dám nói mình đã nhìn thấu người đàn ông trông có vẻ thật thà trước mắt này sao?

Bên trong đội hình sự chắc chắn có vấn đề, nếu không thì quả phụ Tùy đã không thể thay đổi lời khai. Dù cho những gì Đường Quân nói là thật, quả phụ Tùy là kẻ thất thường, vừa nhận tội xong lại phản cung. Nhưng với năng lực của đội hình sự, đã tìm ra được điểm yếu của cô ta, thì đáng lẽ phải làm công tác tư tưởng để cô ta kiên định lời khai. Nhưng kết quả lại không như vậy.

Đan Hùng Nghĩa cảm thấy tiếc nuối, dù sao cũng không phải là đội ngũ do chính tay hắn gây dựng. Thời gian mình đến phòng tuy cũng không ngắn, nhưng gã vẫn chưa thể xây dựng cho mình một đội ngũ thân tín. Đừng nhìn Bào Vĩnh Quý trông người ngợm thô kệch, tưởng chừng đơn giản, nhưng trong chuyện này lại làm rất tốt. Gã phải thừa nhận mình kém xa Bào Vĩnh Quý trong khoản này, lần này lại thất bại trong gang tấc.

Thông gia cũng nói nếu chỉ dựa vào việc này mà triệt hạ Lương Quốc Uy đương nhiên là không thể, nhưng tình hình hiện nay của Lương Quốc Uy không tốt. Kinh tế Song Phong không có tiến triển, Chủ tịch địa khu Tôn vốn đã không hài lòng với ông ta, giờ lại thêm chuyện ở Vĩnh Tế, càng khiến Lương Quốc Uy mất điểm trầm trọng trong mắt các lãnh đạo chủ chốt của Địa ủy. Địa ủy có lẽ cũng đã có ý thay thế người khác, nếu như lại có thêm một vài chuyện tiếp thêm dầu vào lửa, ví như việc Chu Minh Khuê có không ít điều tiếng xấu, Huyện ủy lại quá thiếu thận trọng trong việc dùng người, sẽ chẳng khác nào một ngòi nổ lớn.

Nhưng đáng tiếc cơ hội như vậy lại không nắm được, việc này khiến cho Đan Hùng Nghĩa rất buồn bã.

- Ý hắn nói đại khái là như vậy.

Bào Vĩnh Quý xoa tay, nhìn Lương Quốc Uy.

- Ừ, tôi biết rồi, cậu Bào, vậy cậu cứ xử lý mọi việc theo ý Lục Vi Dân đi. Ông Khúc tạm thời còn nhiều việc phải làm ở Vĩnh Tế, việc hậu sự thì Ông Khúc cũng không thể không nhúng tay vào giải quyết. Việc bên này đành phiền cậu giúp Vi Dân giải quyết vậy.

Lương Quốc Uy gật đầu, không lộ chút biểu cảm nào.

- Vâng, nhưng thưa Bí thư Lương, tôi nói thật đấy. Thật không ngờ Lục Vi Dân trẻ như vậy mà xử lí mọi việc táo bạo nhưng lại vô cùng chu đáo, khiến tôi thực sự thấy kinh ngạc. Anh chàng này cũng không phải dạng vừa đâu, hắn dám khiến cho Đan Hùng Nghĩa được một phen sững sờ, mặt cắt không còn hột máu.

Bào Vĩnh Quý cười ha hả, nhìn thấy sắc mặt Lương Quốc Uy có vẻ tươi tỉnh hơn, vẻ mặt hắn càng thêm tươi rói.

- Cậu ta chẳng hù dọa ai cả, cậu ta làm việc theo ủy quyền của Huyện ủy. Nếu như Đan Hùng Nghĩa thực sự không tuân thủ sự chỉ đạo của Huyện ủy, hắn là Ủy viên thường vụ Huyện ủy, đương nhiên có thể đề xuất xem xét lại chức vụ của Đan Hùng Nghĩa ở hội nghị thường vụ.

Lương Quốc Uy bình thản nhận xét.

- Ha ha, vậy tôi xin lỗi đã nói nhiều rồi. Thôi, Bí thư Lương, tôi xin phép đi trước.

Bào Vĩnh Quý vừa ra khỏi cửa, Lương Quốc Uy quay sang nhìn Thích Bản Dự đang ng���i bên cạnh:

- Bản Dự, cậu thấy thế nào?

- Bí thư Lương, tôi thấy tên nhóc này đang khoe mẽ với ngài. Không phạm pháp, xem xét đạo trời tình người, hắn nói cũng thật hay đấy, đàng hoàng đứng đắn, trong lòng hắn, những lời đó có bao nhiêu phần là thật?

Thích Bản Dự lắc đầu có phần khinh bỉ.

- Thanh niên, người trẻ tuổi muốn làm nên chút chuyện cũng là điều dễ hiểu. Phải nói chuyện này hắn làm cũng không tồi, nhưng cái điệu bộ đó lại có chút buồn cười.

Lương Quốc Uy chậm rãi lắc đầu:

- Bản Dự, đừng coi thường người trẻ tuổi đó. Khi chúng ta còn trẻ như hắn, chúng ta đã làm được những gì, hiểu được những gì? Nói như cậu, chuyện này hắn làm rất êm đẹp. Từ sự việc đó có thể nhận ra tính cách của hắn, dũng cảm, dám đương đầu, suy xét vấn đề thấu đáo, chặt chẽ, biết mình có thể làm gì, không thể làm gì, biết mình muốn gì, và làm thế nào để đạt được điều đó.

Mấy câu sau tiếng Lương Quốc Uy nhỏ dần, gần như nghe không rõ, biểu hiện trên mặt lại vô cùng phức tạp.

Mọi chuyển ngữ tại đây ��ều là thành quả độc quyền của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free