(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 338:
Nếu tiếp tục trêu đùa như vậy có chút quá trớn, Lục Vi Dân đành cười gượng giơ tay đầu hàng. Nhưng khoảng cách giữa hai người hình như cũng bị những l��i nói mập mờ này thoáng chốc đã kéo gần hơn rất nhiều:
– Chủ nhiệm Tiếu Mi, tôi giơ tay xin hàng. Người đời đồn rằng phụ nữ Song Phong không thua kém gì đàn ông, xem ra tôi đã được chứng kiến rồi.
Mặt Đỗ Tiếu Mi cũng có chút nóng lên, những câu nói vừa rồi cô cũng cảm thấy mình vừa nói hơi quá lời. Cô cũng không hiểu tại sao, bình thường cô ấy không hề tùy tiện như thế, hôm nay không hiểu vì sao, những lời ấy chợt bật ra khỏi miệng.
Lúc về quê lo tang sự cho cha, cô đã nghe nói trong Huyện ủy có một vị Ủy viên Thường vụ huyện ủy trẻ tuổi đến nhậm chức một cách bất ngờ. Nghe nói hắn là thư ký của Bí thư Địa ủy tiền nhiệm Hạ Lực Hành, vừa đến đã gây sóng gió ở phòng Công an. Điều lạ là hắn khiến cho thông gia của Chủ tịch huyện Lý, chính ủy phòng Công an huyện Đan Hùng Nghĩa cũng phải chịu thua. Hành động ngang tàng như vậy làm cho người ta cảm thấy như một kẻ không có đầu óc, nhưng thư ký của Bí thư Địa ủy có thể chọn một người không có đầu óc sao? Thật sự là chuyện đùa lớn nhất thiên hạ!
Việc này chỉ c�� thể nói lên rằng hoặc là người thanh niên này không sợ gì, hoặc là dựa vào thế lực mà uy hiếp. Dù là loại nào thì biểu hiện của vị Ủy viên Thường vụ trẻ tuổi này đều khiến mọi người phải nhìn hắn bằng con mắt khác. Phòng Công an không phải ai cũng có thể tùy tiện vào trong làm ầm ĩ, chưa kể mối quan hệ với Chủ tịch huyện Lý, Đan Hùng Nghĩa cũng chẳng phải nhân vật dễ đối phó. Nhưng người thanh niên này có thể không chút nể nang, ngay lập tức tạo ra chấn động lớn trong huyện.
– Những lời đó chỉ là nói đùa thôi, tôi đến xem trong thời gian tôi vắng mặt, Ủy viên Thường vụ Lục có cần thêm gì không, cũng không biết nhân viên nhà khách có phục vụ ngài chu đáo không? Còn gì thiếu sót xin ngài cứ nói, chúng tôi sẽ nhanh chóng sửa đổi cho tốt hơn.
Người phụ nữ vuốt nhẹ mái tóc, ánh mắt nhìn Lục Vi Dân, mỉm cười hỏi.
– Tốt lắm, tôi rất hài lòng. Tôi vốn là người thẳng tính, chất lượng phục vụ của nhân viên ở đây rất tốt, tốt hơn nhiều so với nhà khách Nam Đàm tôi từng ở. Nhưng cơ sở vật chất hơi kém một chút, đây c�� lẽ là bố cục kiến trúc của những năm đầu thập niên tám mươi rồi, không hợp với sự phát triển của thời đại. Nếu muốn cạnh tranh với những khách sạn ngày càng hiện đại và hợp thời kia e rằng khó lòng cạnh tranh nổi.
Hắn đưa tay chỉ vào chiếc ghế sofa ở một góc bàn trà, ra hiệu cho đối phương ngồi xuống.
– Phục vụ rất chu đáo, cẩn thận, khiến tôi có chút được sủng mà sợ. Tôi chưa từng được hưởng sự đãi ngộ cao như vậy đâu.
– Ủy viên Thường vụ Lục nói đùa rồi. Ngài là lãnh đạo từ Địa ủy xuống, còn điều gì chưa từng thấy qua chứ? Khách sạn bốn sao, năm sao ngài cũng ra vào tùy ý. Nơi xa xôi này của chúng tôi, điều kiện còn hạn chế, chúng tôi chỉ có thể tận tình phục vụ mà thôi. Căn phòng như của ngài đây ít nhất cũng hai ba năm không có người ở rồi, nên mới có chút mùi. Hay là tôi bảo người đi mua chai xịt phòng để khử mùi?
Cô vừa đánh giá xung quanh vừa nói.
– Ngài là lãnh đạo huyện, có thể ở nhà khách của chúng tôi cũng là việc đương nhiên, chỉ sợ không vừa ý ngài.
– Không cần đâu, mọi người trong nhà khách cũng đề nghị dùng bình xịt phòng, tôi không thích mùi đó. Cứ để như vậy, ở vài ngày có hơi người rồi thì mùi hương tự nhiên sẽ dần phai đi thôi.
Lục Vi Dân khoát tay tỏ ý không cần.
– Chủ nhiệm Tiếu Mi làm việc ở nhà khách đã lâu rồi đúng không?
Người phụ nữ này ân cần như vậy khiến hắn có chút bất ngờ. Mình chẳng qua chỉ là một Ủy viên Thường vụ hữu danh vô thực ở đây, còn lạ lẫm với cuộc sống và con người nơi đây. Thái độ của những cán bộ ở huyện này với mình cũng đều rất bình thường, không ngờ vị chủ nhiệm nhà khách này lại đối xử tốt với mình đến thế. Điều này không khỏi khiến hắn cảm thấy ngạc nhiên. Cho dù mình là thư ký của Hạ Lực Hành đi nữa, nhưng ông ấy đã bị điều đi rồi... dù là được thăng chức Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy. Mọi người đều hiểu, đối với cán bộ cấp Song Phong, một lãnh đạo Tỉnh ủy về cơ bản cũng chỉ như nhân vật hư cấu trên màn hình tivi, cũng không có nhiều ý nghĩa. Họ cần lấy lòng Lương Quốc Uy, Lý Đình Chương và Mạnh Dư Giang, những người này mới là chủ nhân quyết định vận mệnh của họ.
– À, cũng được hai năm rồi. Trước kia tôi làm nhân viên đánh máy ở Quận ủy Khai Nguyên, sau đó được điều về văn phòng Ủy ban nhân dân huyện làm việc một thời gian ngắn, chủ nhiệm nhà khách ở đây nghỉ hưu… huyện liền bổ nhiệm tôi làm chủ nhiệm ở đây. Ngồi lên vị trí này mới biết đây là công việc phải nỗ lực rất nhiều. Dù là một nhà khách lớn, nhưng một chút kinh doanh nhỏ cũng khó mà có được.
Nhưng huyện Song Phong chúng ta là một huyện nghèo nằm sâu trong vùng núi, thật sự có được mấy người đến công tác, công vụ, hay thương vụ đâu? Những khách có yêu cầu cao hơn một chút, người ta vừa đến nhìn quanh một cái là đi ngay. Điều kiện ngay trước mắt… muốn cải tạo một chút cũng khó, vì huyện không có tiền. Nếu không cải tạo… làm sao mà cạnh tranh nổi với khách sạn Song Phong và khách sạn Điện lực chứ?
Đỗ Tiếu Mi ngược lại lại khá phóng khoáng, không hề giấu giếm xuất thân của mình.
– Biết rõ cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách hay, nhưng cũng chỉ có thể tiếp tục như vậy thôi.
– Đúng thế, nhà khách của chúng ta có cảnh vật xung quanh không tồi, vị trí địa lý cũng rất tốt, chỉ là trang thiết bị đã quá cũ kỹ. Đương nhiên là cũng có liên quan đến việc huyện chúng ta chẳng có ai đến. Không có xí nghiệp công nghiệp thì sẽ không có lượng người di chuyển lớn… ngành dịch vụ cũng khó mà phát triển nổi. Tôi thấy hiện nay khách sạn Song Phong và khách sạn Điện lực cũng đều sống lay lắt. Đây là do hoàn cảnh chung, chỉ trông vào mấy bữa tiệc tiếp đãi khách của ủy ban nhân dân thì làm sao có thể chống đỡ n��i?
Lục Vi Dân nói tiếp.
– Ủy viên Thường vụ Lục nói thật đúng. Tôi cũng tìm hiểu qua về nhà khách Song Phong và khách sạn Điện lực, đúng là tình trạng lay lắt, ăn không no, chết không đói… cũng chỉ tốt hơn chúng tôi một chút mà thôi. Giống như ngài nói, Song Phong chúng ta nằm ở một góc xa xôi, người qua đường cũng không muốn dừng chân ở đây, hoặc là đi thẳng đến Phong Châu, hoặc là đi thong thả thì ghé lại Lạc Môn, dù sao phía trước vẫn còn Lạc Khâu, điều kiện đều tốt hơn Song Phong chúng ta nhiều.
Đỗ Tiếu Mi cũng không khỏi thốt lên một tiếng cảm thán. Người thanh niên này quả thực có kiến thức, không hổ danh là thư ký của Bí thư Địa ủy trước đây, chỉ vài câu đã có thể nắm bắt đúng trọng tâm vấn đề.
– Điều kiện của Song Phong cũng không phải là kém, phải nói không ít địa phương khác trong tỉnh chúng ta tình hình cũng tương tự. Ví dụ như mấy huyện bên Quế Bình, cũng là vùng bán sơn địa và bán đồng bằng, nhưng phát triển kinh tế lại khác xa. Mấu chốt nằm ở việc có nắm bắt được cơ hội phát triển hay không. Mấy huyện Quế Nguyên, huyện Bình Dương, huyện Quế Giang của Quế Bình, theo như tôi biết thì đầu thập niên tám mươi cũng nghèo như thế. Nhưng trong những năm tám mươi họ tận dụng chính sách thời bấy giờ, mạnh mẽ phát triển các xí nghiệp xã, thị trấn, ngay lập tức giúp Quế Bình thoát khỏi tình trạng phụ thuộc vào nông nghiệp. Kinh tế huyện lỵ nhờ sự phát triển của các xí nghiệp xã, thị trấn mà lập tức trở nên sôi động. Bây giờ cô đi mà xem, Quế Nguyên được gọi là tiểu Hồng Kông, Bình Dương được gọi là thành phố không ngủ, Quế Giang lại là nơi tập trung và phân phối hàng hóa tổng hợp nổi tiếng khắp tỉnh. Ngành dịch vụ thương mại địa phương đều tương đối phát triển, mỗi huyện về cơ bản đều có khách sạn ba sao. Bất luận là GDP hay là thu nhập bình quân của dân cư đều cao hơn nhiều so với chúng ta bên này. Như huyện Quế Nguyên, tổng GDP ít nhất gấp ba lần huyện Song Phong của chúng ta trở lên, mà mười năm trước, họ và chúng ta vẫn còn tương đương nhau.
Lục Vi Dân nói năng trôi chảy, dường như quên mất rằng đối diện với mình ch��ng qua chỉ là một chủ nhiệm nhà khách.
– Đây là sự khác biệt hình thành trong thời gian không đến mười năm.
Đỗ Tiếu Mi cũng không ngờ chủ đề của mình lại khơi gợi nhiều cảm hứng đến vậy cho đối phương. Nhưng những con số mà đối phương đưa ra cũng khiến cô vô cùng khâm phục. Không cần nói đâu xa, việc anh ta có thể nhanh chóng phân tích những lời cô nói thành một loạt đạo lý như vậy, không phải ai cũng làm được. Xem ra người thanh niên này quả thực là có tài năng.
– Khi nào Song Phong chúng ta có thể phát triển được như các huyện Quế Nguyên, Bình Dương, chắc chắn nhà khách huyện chúng ta cũng sẽ dễ kinh doanh hơn.
Đỗ Tiếu Mi cười đứng dậy.
– Chúng tôi cứ đợi huyện có thể phát triển kinh tế tốt hơn. Có một lãnh đạo trẻ tuổi như Ủy viên Thường vụ Lục đến với Song Phong chúng tôi, tôi tin Song Phong chúng tôi nhất định sẽ có hy vọng.
– Chủ nhiệm Tiếu Mi đừng nói kháy như vậy chứ.
Lục Vi Dân cũng cười đứng lên.
– Thôi, tôi không làm phiền Ủy viên Thường vụ Lục nữa, có yêu cầu gì cứ việc gọi tôi, bảo đ���m phục vụ chu đáo.
Đỗ Tiếu Mi bắt tay Lục Vi Dân một cách lịch thiệp, chào đi ra.
Lục Vi Dân tiễn đối phương đi rồi, mới nghĩ tới ý đồ của người phụ nữ này khi đến đây. Có lẽ mình có chút quá nhạy cảm, người này cũng chỉ là đến xem mình còn có yêu cầu gì nữa không, có lẽ bên cạnh đó cũng có chút hiếu kỳ về mình. Người phụ nữ này dù sao cũng tương đối xinh đẹp, ba mươi tuổi lại là độ tuổi phụ nữ đẹp mặn mà nhất, cũng rất biết cách ăn mặc. Nói về phong độ, so với những phụ nữ ở phòng tiếp tân của huyện cũng không hề thua kém, phụ nữ Song Phong quả đúng là danh bất hư truyền.
Chương truyện này được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free.