(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 339:
Cuộc trò chuyện giữa Lương Quốc Uy và Lục Vi Dân không kéo dài, Lục Vi Dân cũng bình thản trình bày một vài suy nghĩ của mình cho Lương Quốc Uy nghe, bao gồm cả những dự định riêng. Điều này đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Lương Quốc Uy.
Theo lời Lục Vi Dân, hiện nay huyện Song Phong đang gặp phải tình cảnh vô cùng khó khăn, đặc biệt là trên phương diện phát triển kinh tế không có bất kỳ điểm sáng nào. Tổng thể kinh tế cũng chỉ ở mức bình thường, công tác thu hút đầu tư cũng không mấy khởi sắc. Sự việc Vĩnh Tế tuy chỉ là một vụ án, nhưng thông qua đó có thể nhìn ra một vài vấn đề cốt lõi. Đó chính là nông dân không có đường tăng thu nhập, đây là vấn đề lớn nhất.
Chính vì nông dân không có nguồn thu nhập nào khác, hơn nữa nguồn sinh kế truyền thống như gieo trồng lương thực, nuôi gia cầm và nuôi lợn, vì giá lương thực và giá thịt sụt giảm mà trở nên không có lợi nhuận, thậm chí còn lỗ vốn. Việc đó khiến khi phải nộp thuế nông nghiệp, phí thủy lợi cùng với các khoản phí khác mà đối với họ mà nói cũng không phải là nhỏ, thì mâu thuẫn càng trở nên gay gắt. Cũng vì thế khi chính quyền sử dụng các biện pháp cưỡng chế như thu thóc, dắt lợn đi liền gặp phải sự kháng cự kịch li���t hơn.
Vốn dĩ các xí nghiệp hương trấn là một con đường tốt để giải quyết lực lượng lao động dư thừa ở nông thôn. Nhưng Song Phong là huyện nông nghiệp đơn thuần, không có chút cơ sở công nghiệp nào. Quan trọng nhất là không có nhiều người am hiểu kinh doanh, những xí nghiệp được thành lập ồ ạt nhưng chỉ vài năm sau đều lâm vào cảnh khó khăn. Lương Quốc Uy biết rõ điều này.
Mấy công ty công nghiệp của hương trấn cũng đã biến thành một cái vỏ rỗng với chồng chất nợ nần. Một vài xí nghiệp bề ngoài vẫn có vẻ sáng sủa, nhưng phần lớn đều dựa vào các hương trấn cấp vốn vay để duy trì. Chỉ cần dừng cho vay, những xí nghiệp đó còn bao nhiêu có thể tiếp tục trụ vững nữa? Nếu như nguồn vốn cứ mãi đổ vào những thùng không đáy này mà không giới hạn, thì chính bản thân nguồn vốn ấy có thể duy trì được bao lâu? Một khi nguồn vốn chống đỡ không nổi, cái lỗ hổng này sẽ còn lớn đến mức nào không ai lường được. Nghĩ đến đây Lương Quốc Uy không khỏi rùng mình.
Lương Quốc Uy hoàn toàn không có manh mối. Biện pháp giải quy���t vấn đề có rất nhiều loại, nhưng mỗi loại có lẽ đều phải đối mặt với nhiều khó khăn, mà có vẻ không mấy khả thi. Cái màn kịch thu hút đầu tư này, dù gõ chiêng gióng trống rầm rộ, rốt cuộc có mấy ai thực sự đến?
Như lời Lục Vi Dân nói, nhà đầu tư không phải là những nhà hảo tâm, tuy họ cũng muốn làm từ thiện, nhưng chắc chắn không phải bằng cách này. Kinh doanh là kinh doanh, kinh doanh không sinh lời thì họ sẽ không làm, huống chi là chịu lỗ vốn. Điều kiện của Song Phong như vậy, sao mà thu hút đầu tư được chứ?
Điều chỉnh kết cấu sản xuất nông thôn, phát triển nhiều loại hình kinh doanh, nói thì dễ dàng. Hiện nay giá lương thực càng ngày càng giảm, vài hương trấn phía tây với sản nghiệp gieo trồng dược liệu dường như cũng đang rơi vào bế tắc. Năm trước trồng kiwi thành trào lưu, huyện cũng muốn tham gia, nhưng Lương Quốc Uy cảm thấy chuyện này như đàn ong vỡ tổ, hơn nữa tham gia vào thì hơn nửa sẽ thành tai họa. Những tổn thất kiểu này, Lương Quốc Uy đã nếm trải không ít trong mấy năm qua, nhưng những người này vết sẹo lành rồi lại quên đau, nên Lương Quốc Uy đã kiên quyết bác bỏ ý kiến này.
Nhưng phương pháp giải quyết khó khăn hiện tại rốt cuộc nằm ở đâu?
Lương Quốc Uy không nghĩ rằng sẽ có ai có được cách hay để tháo gỡ cục diện khó khăn trước mắt của Song Phong, nhưng ông có phần xiêu lòng trước đề xuất tự mình xuống quận, xã làm thí điểm của Lục Vi Dân. Sau khi khẳng định năng lực của Lục Vi Dân ở vụ án Chu Minh Khê, Lương Quốc Uy đã riêng lệnh Quan Hằng đi tìm hiểu về kinh nghiệm và thành tích trước đây của Lục Vi Dân. Mà tình hình do Quan Hằng cất công tìm hiểu được làm Lương Quốc Uy rất ngạc nhiên.
Ông vẫn luôn nghĩ rằng Lục Vi Dân được hưởng lợi nhờ làm thư ký cho Hạ Lực Hành, cũng đúng lúc gặp được cơ hội Hạ Lực Hành thăng chức rời khỏi Phong Châu. Cho dù là chức Trưởng phòng Tổng hợp của Lục Vi Dân, e rằng cũng là do Hạ Lực Hành cố ý sắp xếp từ trước, nhằm làm bệ phóng để sau này cất nhắc Lục Vi Dân. Nhưng không ngờ được rằng trước khi Lục Vi Dân đến làm ở Địa ủy còn trải qua một thời bị đánh giá trái chiều ở Nam Đàm.
Lục Vi Dân là người đề xướng khu Phát triển Kinh tế Kỹ thuật Nam Đàm, việc này làm cho Lương Quốc Uy rất bất ngờ. Ông không ngờ rằng khu kinh tế mới này lại có thể là ý tưởng của một người mới tốt nghiệp đại học chưa lâu. Những bước đi đầu tiên của Nam Đàm đã khiến Nam Đàm thoát khỏi danh tiếng là một huyện thuần nông ngay lập tức, hơn nữa rõ ràng đã giành được không ít lợi thế.
Lúc đầu khi Nam Đàm muốn thành lập khu kinh tế mới cũng đã gây ra chấn động lớn trên toàn bộ địa khu.
Thậm chí không ít người cho rằng chính việc đề xuất thành lập khu kinh tế mới mới khiến cho An Đức Kiện phát huy hết tài năng khi sau này thành lập địa khu Phong Châu, thậm chí còn vượt trội hơn Tiêu Minh Chiêm để trở thành Ủy viên Địa ủy, Trưởng ban thư ký Địa ủy.
Nói đến quả kiwi Nam Đàm bỗng chốc nổi danh tại Á vận hội nghe nói cũng là do một tay Lục Vi Dân xây dựng. Chỉ hai điểm này, Lương Quốc Uy cũng phải công nhận rằng Lục Vi Dân có thể được Hạ Lực Hành coi trọng, có thể được đưa xuống làm Ủy viên thường vụ Huy���n ủy không phải chỉ nhờ vào may mắn.
Nhưng làm tốt một việc với việc gánh vác trọng trách công tác toàn diện của một địa phương là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau. Anh có thể làm tốt một công việc nào đó, nhưng để anh đi làm Bí thư chi bộ thôn, anh cũng có thể không thể hoàn thành, tình hình này chỗ nào cũng có. Một thanh niên trẻ tuổi mới tốt nghiệp đại học chưa lâu như Lục Vi Dân này có tư duy linh hoạt, có thể đưa ra nhiều ý tưởng hay, nhưng như hắn tự mình đề xuất muốn xuống quận, xã làm, gánh vác trọng trách phát triển kinh tế xã hội của một quận, Lương Quốc Uy thực sự không yên tâm.
Có lẽ nên tham khảo ý kiến của Dư Giang, Lương Quốc Uy suy nghĩ.
Đối với ý kiến của Thích Bản Dự, chẳng cần hỏi cũng biết chắc chắn ông ta sẽ phản đối kịch liệt. Theo ý kiến của Thích Bản Dự, Lục Vi Dân tốt nhất nên đảm nhiệm chiếc ghế Chủ tịch Mặt trận Thống nhất đang để trống, giam hãm hắn ở đó. Trong việc này còn có nguyên do khác, ví dụ như ông Thích đang cố gắng đề cử một người khác, nhưng mặt khác ông Thích hình như có thái độ thù địch rất lớn với Lục Vi Dân.
Nhưng Lục Vi Dân chủ động xin xuống quận, xã ngược lại có thể giải quyết một vấn đề khác, đó là việc sắp xếp cho Thái Vân Đào.
Ban đầu tính toán quả thực không ổn, chỉ có thể để Thái Vân Đào kiêm nhiệm chức Chủ tịch Mặt trận Thống nhất. Nhưng ở nơi hẻo lánh Song Phong này, đã không có kiều bào Hương Cảng gì, cũng không có kiều bào hải ngoại, thành phần dân tộc cũng rất đơn thuần, các đảng phái dân chủ cũng vậy, bộ phận Mặt trận Thống nhất cũng chỉ là một đơn vị mờ nhạt. E rằng một năm cũng chẳng có được bao nhiêu công việc, thôi thì có còn hơn không. Nếu như Lục Vi Dân chủ động đi xuống quận xã, vậy chức Trưởng Ban Tuyên giáo sẽ bị bỏ trống.
Anh rể của Thái Vân Đào tháng trước về một chuyến, hẹn ông ta gặp mặt nói chuyện. Việc này cũng luôn khiến ông bận tâm, cơ hội lần này xuất hiện, ngược lại có thể nhân cơ hội này giải quyết vấn đề của Thái Vân Đào.
Dù nghĩ đến những điểm tốt, nhưng cần phải cân nhắc tổng thể, đặc biệt là phải xem xét thái độ của Thích Bản Dự.
Lúc Lục Vi Dân cầm theo cặp đi vào phòng họp thường vụ, Quan Hằng đã đến, đang sắp xếp lại tập tài liệu trong tay.
- Vi Dân tới rồi à?
Quan Hằng vừa sắp xếp tài liệu trong tay vừa nói một cách tự nhiên:
- Nghe nói cậu muốn đi xuống quận, xã, sao lại muốn vậy?
Xem ra việc mình muốn xuống quận, xã không còn là tin tức mới mẻ nữa rồi, trong số các ủy viên thường vụ, hầu như ai cũng đã biết. Lục Vi Dân cũng tiến đến chỗ Quan Hằng.
- Chánh văn phòng Quan, chẳng có gì cả, chỉ là tôi cảm thấy chưa từng làm vi���c ở cấp cơ sở, mong muốn được xuống đó rèn luyện một chút. Chẳng phải việc gì cũng cần có trình tự của nó sao, xuống quận, xã có thể học hỏi được nhiều điều hơn, cũng giúp bản thân trưởng thành.
- Vĩnh Tế là một quận lớn, vị trí Bí thư Quận ủy này không dễ làm, lại xảy ra sự việc gay go như lần này, công tác thu thuế phí rất khó khăn. Nếu cậu thật sự muốn đi thì phải chuẩn bị tinh thần đấy.
Quan Hằng cười vỗ vai Lục Vi Dân.
- Nhưng cậu có tư duy nhanh nhạy và tinh thần vững vàng, tôi tin cậu có thể gánh được trọng trách này.
- Còn phải xem ý kiến của Bí thư Lương, buổi chiều ông ấy nói chuyện với tôi, tôi đã bày tỏ suy nghĩ của mình rồi, ông ấy chưa tỏ rõ thái độ.
Lục Vi Dân biết quan hệ của Quan Hằng với Lương Quốc Uy không hề tầm thường, cũng không có gì phải che giấu.
- Bí thư Lương có những toan tính riêng của mình, ngồi ở vị trí của ông ấy, những vấn đề cần phải cân nhắc lại càng nhiều, tin chắc rằng ông ấy đã có kết luận của riêng mình.
Quan Hằng cũng không nói nhiều.
- Có lẽ lát nữa cũng phải xin ý kiến của mọi người trong cuộc họp. Ha ha, đây có lẽ là mong muốn đầu tiên trái ngược với Địa ủy đấy.
Quan Hằng cũng cảm thấy Lục Vi Dân xin đi xuống quận xã là một quyết định khiến người khác bất ngờ, nhưng suy xét kỹ lưỡng, suy nghĩ này của Lục Vi Dân có phần lùi một bước để tiến hai bước.
Bí thư Lương đã lâu như vậy mà vẫn chưa sắp xếp công việc cho cậu ta, theo lẽ thường, Lục Vi Dân hẳn phải suy nghĩ cẩn thận, cố gắng nhẫn nại, không ngờ trong vụ án Chu Minh Khê và sự việc Vĩnh Tế, Lục Vi Dân đã tạo ấn tượng không nhỏ với Bí thư Lương.
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép.