Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 347:

Y từng là Bí thư Đảng ủy thị trấn Oa Cố, sao anh không đến thị trấn mà tìm?

Phó bí thư Chương quát lên với vẻ mặt lạnh lùng.

Dựa vào đâu mà anh lại đến tận quận đòi tiền?

Phó bí thư Chương, sao các cơ quan hành chính của các anh lại làm việc kiểu này? Tôi đến thị trấn, Phó chủ tịch Hoàng bảo rằng việc chi phí tiếp đãi do quận quản lý, dặn tôi đến quận tìm. Giờ tôi đến quận, anh lại bảo tôi về thị trấn giải quyết. Các anh coi chúng tôi như ăn mày, đá qua đá lại. Cứ thế này, những người buôn bán nhỏ như chúng tôi còn sống nổi nữa không?

Người đàn ông béo lùn đỏ bừng mặt, rõ ràng là do bị đẩy qua đá lại mà tức giận nói:

Các anh mà cứ thế này, tôi sẽ viết một câu ở cửa quán của mình: "Cán bộ Quận ủy và chó không được vào!"

Làm phản à, Vương Nhị mặt rỗ, anh thử viết câu đó cho tôi xem!

Những lời có phần ác độc của người đàn ông béo lùn khiến Phó bí thư Chương vô cùng tức giận, vén tay áo như muốn động thủ.

Khi Chu Minh Khuê còn sống sao không thấy anh đến làm loạn? Lúc thấy y chắc mồm anh câm như hến, giống như chó ngoan vẫy đuôi mừng chủ vậy. Hiện giờ y chết rồi, anh lại xông tới làm loạn. Mẹ nó, còn đòi hơn mười nghìn tệ. Chẳng lẽ cái quán bình dân nhà anh lại làm ra toàn sơn hào hải vị sao? Có thể ăn tới hơn mười nghìn tệ, anh coi chúng tôi đều là những thằng ngốc, muốn đùa giỡn chúng tôi sao? Mấy cái trò mánh khóe của anh, chẳng lẽ mọi người còn không biết sao? Đừng hòng giở trò ở Quận ủy này! Nhanh chóng cút đi cho tôi!

Mánh khóe gì chứ? Chương Minh Tuyền, anh nói rõ cho tôi!

Bị đối phương bất ngờ mắng mỏ một trận, người đàn ông béo lùn giật mình sợ hãi lùi về phía sau hai bước, rồi lập tức phản ứng lại.

Anh dám ngậm máu phun người, tôi sẽ đi kiện anh… Anh đây là phỉ báng! Một cán bộ lãnh đạo Đảng Cộng sản mà lại phỉ báng người dân. Tôi sẽ lên huyện kiện anh!

Cứ tự nhiên! Tốt nhất là kiện cho tôi bị đuổi việc đi, đỡ phải mỗi ngày nhìn thấy cái bộ mặt khốn kiếp ghê tởm của anh đi qua đi lại!

Người đàn ông xắn tay áo hung hăng nhìn chằm chằm vào đối phương, dùng tay vẽ hình con rùa, nói:

Vương Nhị mặt rỗ, nếu anh không dám đi kiện tôi, không kiện cho tôi khiến tôi bị đuổi việc thì anh chính là thứ này đây! Đương nhiên, anh vốn dĩ là nó rồi!

Những người đứng giữa sân đều chỉ đứng từ xa nhìn hai người tranh cãi, thậm chí ngay cả những người xung quanh cũng chỉ cười nhìn hai người đấu võ mồm. Nhất là sau khi người đàn ông họ Chương kia nói tới mấy chữ “bán biên lai”… vài người nhìn về phía người đàn ông béo lùn đều lộ vẻ cười như không, ánh mắt cũng trở nên vô cùng kỳ lạ.

Chiếc Cherokee còn chưa dừng hẳn, khuôn mặt Mạnh Dư Giang đã trầm như nước. Lục Vi Dân cũng cảm thấy có chút lúng túng.

Tuy đây là lần đầu tiên nhìn thấy mặt Chương Minh Tuyền, nhưng hắn sớm đã nghe người ta nhắc tới. Ngày hôm qua, Phó ban Tổ chức Huyện ủy Điêu Nhất Bình còn giới thiệu y với hắn.

Chương Minh Tuyền là Phó bí thư Quận ủy Oa Cố, được phân công quản lý kinh tế. Tính cách y vốn dĩ có chút nóng nảy, thẳng thắn… nên còn được gọi là Chương đại pháo. Lúc Chu Minh Khuê còn đảm nhiệm chức Bí thư Quận ủy, y và Chu Minh Khuê rất không hợp nhau. Chu Minh Khuê càng xử lý lạnh nhạt với y, phân công cho y toàn những công tác kinh tế nhỏ nhặt, về cơ bản không đáng kể.

Bản thân y cũng rất xung khắc với Chu Minh Khuê, vài lần muốn tới Ban Tổ chức xin điều chỉnh công việc của mình, tỏ rõ ý không muốn tiếp tục làm việc ở Quận ủy Oa Cố nữa.

Thấy tiếng xe Cherokee đi tới, ánh mắt mọi người đều tập trung vào chiếc xe. Rất nhanh mọi người liền phát hiện ra đây là xe của Ban Tổ chức Huyện ủy. Việc xe của Ban Tổ chức Huyện ủy đến vào lúc này, đương nhiên cũng chứng tỏ điều gì đó.

Quả nhiên, Chương Minh Tuyền vừa nhìn thấy xe Cherokee xuất hiện, liền bỏ mặc việc giằng co với người đàn ông béo lùn, chạy vội tới. Trưởng phòng Lưu ngồi cạnh tài xế vừa mới xuống xe, Chương Minh Tuyền đã chạy tới ghế phía sau mở cửa xe. Thấy vẻ mặt u ám của Mạnh Dư Giang, trong lòng y có chút lo lắng, nhưng vẫn lộ vẻ tươi cười nói:

Trưởng ban Mạnh, ngài đã tới!

Chương Minh Tuyền, anh cũng xuất sắc thật đấy. Ở ngay trong trụ sở của Quận ủy mà còn chửi nhau với người khác? Anh xem lại bộ dạng của mình đi, còn chút dáng vẻ của lãnh đạo Quận ủy nữa không? Anh xem cái bộ dạng này của anh có khác gì kẻ đầu đường xó chợ cãi cọ không?

Mạnh Dư Giang vừa mới xuống xe đã nói rất gay gắt.

Có phải anh cảm thấy mình rất uy phong, rất thể hiện được uy tín của mình?

Bị Mạnh Dư Giang cảnh cáo một tràng, người đàn ông vốn dĩ dáng người không cao lớn, lập tức như lùn đi một nửa. Đầu y cũng cúi thấp xuống, có chút không phục mà thì thầm điều gì đó, nhưng lại không dám phản bác, chỉ có thể ngượng ngùng đi theo sau Mạnh Dư Giang đang không chút để ý đến mình vào bên trong.

Nhìn thấy Mạnh Dư Giang xuống xe, đám người nãy giờ đứng trong sân đều vây tới, lần lượt cúi đầu khom lưng chào hỏi Mạnh Dư Giang. Nhìn thấy những người này, khuôn mặt đang căng thẳng của Mạnh Dư Giang mới thả lỏng một chút, bắt tay bọn họ, thuận tiện hỏi han vài câu rồi mới đi vào phòng hội nghị.

Trong phòng hội nghị cũng đã có mười mấy người ngồi, chia thành hai ba nhóm nhỏ nói chuyện phiếm. Còn có hai ba người mặc đồng phục, chắc hẳn là người phụ trách các bộ ngành liên quan của quận. Bọn họ nhìn thấy Mạnh Dư Giang tới, tất cả liền vội vàng đứng dậy chào hỏi.

Lục Vi Dân chú ý tới Mạnh Dư Giang rất quen thuộc với những cán bộ này, chẳng những có thể nói rõ tên của đối phương, còn có thể nói vài câu về chuyện gia đình. Điều này khiến Lục Vi Dân âm thầm khâm phục.

Toàn huyện này có gần ba mươi xã, thị trấn, những cán bộ từ cấp phó phòng trở lên có gần hai trăm người. Mạnh Dư Giang có thể nhớ kỹ tên tất cả mọi người đã không đơn giản, còn có thể tán gẫu mấy câu chuyện gia đình. Điều này nói rõ vị Trưởng ban Tổ chức kia thực sự đã dành thời gian cho việc này.

Xin chào Bí thư Lục. Tôi là Chương Minh Tuyền, hoan nghênh anh đến Quận Oa Cố của chúng tôi công tác.

Người đàn ông đi phía sau Mạnh Dư Giang liếc mắt thấy Lục Vi Dân chỉ mỉm cười không nói phía sau Mạnh Dư Giang. Trẻ tuổi như vậy, lại còn là một khuôn mặt lạ hoắc. Y liền đoán ra vị này chính là người hôm nay sẽ chính thức nhậm chức Bí thư Quận ủy kiêm Bí thư Đảng ủy thị trấn Oa Cố - Lục Vi Dân.

Xin chào, Phó bí thư Chương, rất vui được tới Quận Oa Cố công tác. Sau này hai chúng ta coi như đã cùng chung chiến hào rồi.

Lục Vi Dân bắt tay đối phương nói.

Tôi vừa mới tới nơi này, đối với tình hình ở đây hoàn toàn chưa nắm rõ, còn phải nhờ Phó bí thư Chương chỉ giáo nhiều.

Phó bí thư Tiền phụ trách mảng văn minh tinh thần và chính trị pháp luật của Quận ủy Oa Cố bị bệnh gan mãn tính, đã nằm viện gần một tháng. Tối hôm qua Lục Vi Dân đã dành thời gian tới thăm hỏi. Tinh thần của đối phương không được tốt, Lục Vi Dân cũng không muốn làm phiền. Hiện tại, ở Quận ủy chỉ còn Chương Minh Tuyền và một cán bộ Ban Tổ chức là còn làm việc.

Ha ha, Bí thư Lục, ngàn vạn lần đừng nói thế. Chúng tôi đều là lính của anh. Ngày sau anh có sắp xếp gì, chỉ cần sai bảo là được.

Chương Minh Tuyền cười ha ha, nhìn Lục Vi Dân từ đầu đến chân, hiển nhiên có chút bất ngờ vì Lục Vi Dân trẻ như vậy. Tuy rằng đã sớm nghe nói Bí thư Quận ủy mới tới là người rất trẻ, nhưng hiện tại sau khi nhìn thấy, mới thực sự cảm nhận được sự tương phản lớn mà người thanh niên này mang lại. Điều đó khiến người ta không ngừng cảm thán.

Bí thư Lục, anh trẻ thật đấy. Lúc tôi bằng tuổi anh, vẫn còn đang tập luyện đi đều trong bộ đội.

Lục Vi Dân chỉ cười. Hắn đã quen với sự ngạc nhiên này.

Đi thôi, anh Chương. Trưởng ban Mạnh đã đi vào rồi.

Đợi khi Mạnh Dư Giang ngồi vào vị trí chủ tọa của mình, hơn ba mươi người phía dưới cũng nhanh chóng tìm vị trí của mình rồi ngồi xuống, tất cả đều như có sự sắp đặt ngầm.

Trên bục chủ tọa chỉ có bốn ghế ngồi. Mạnh Dư Giang và Lục Vi Dân ngồi ở giữa, Chương Minh Tuyền ngồi bên cạnh Mạnh Dư Giang. Còn Trưởng phòng Tổ chức cán bộ Lưu Minh thì ngồi bên cạnh Lục Vi Dân.

Buổi họp bắt đầu. Tôi xin giới thiệu các vị lãnh đạo tham dự hội nghị hôm nay. Ủy viên thường vụ Huyện ủy, Trưởng ban Tổ chức Mạnh Dư Giang. Xin nhiệt liệt hoan nghênh! Ủy viên thường vụ Huyện ủy, đồng chí Lục Vi Dân. Xin nhiệt liệt hoan nghênh! Trưởng phòng Tổ chức cán bộ Huyện ủy, Trưởng phòng Lưu Minh. Xin nhiệt liệt hoan nghênh!

Tất cả đều như sớm đã được chuẩn bị kỹ càng, Chương Minh Tuyền khi bước vào không khí hội nghị đã lập tức trở lại trạng thái bình thường, giới thiệu to rõ, khí thế oai phong.

Chương trình hội nghị hôm nay có ba việc. Đầu tiên xin mời Trưởng phòng Lưu Minh của Ban Tổ chức cán bộ Huyện ủy tuyên bố quyết định bổ nhiệm của Huyện ủy.

Quyết định số 49 năm 1992 của Ban Tổ chức Huyện ủy Song Phong, Đảng Cộng sản Trung Quốc. Sau khi Huyện ủy nghiên cứu, quyết định bổ nhiệm Lục Vi Dân đảm nhiệm chức Bí thư Quận ủy kiêm Bí thư Đảng ủy thị trấn Oa Cố, huyện Song Phong.

Độc giả yêu mến xin hãy truy cập truyen.free để ủng hộ tác phẩm và bản dịch.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free