Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 363:

Tề Nguyên Tuấn tuyệt đối không muốn đặt chân vào văn phòng của Thích Bản Dự, nhưng y vẫn chẳng thể không đến. Từ trước đến nay, y chưa bao giờ là người của Thích Bản Dự, điều này y rõ, Thích Bản Dự rõ, và những người khác cũng rõ ràng như vậy.

Y cũng biết mình không thể trở thành người của Thích Bản Dự, cũng chẳng muốn như vậy. Nhưng Thích Bản Dự đã gọi điện mời, liệu y có thể không đến sao? Nhiều năm làm cán bộ cấp cơ sở ở xã, thị trấn, từ Trưởng ban chỉ huy Quân sự, Phó chủ tịch xã, đến Phó bí thư… y về cơ bản đều đã trải qua một lượt. Qua bao sóng gió, y đã chứng kiến quá nhiều. Y hiểu rõ tác phong làm việc của Thích Bản Dự hơn ai hết.

Tại toàn bộ Song Phong, ngoài lời của Lương Quốc Uy, Thích Bản Dự có thể không nghe, còn lại lời nói của bất kỳ ai khác, y đều có thể phớt lờ. Y không hề nể nang bất cứ ai. Từ Lý Đình Chương, Chiêm Thái Chi cho đến Ngu Khánh Phong, tất cả đều không ngoại lệ. Trong mắt người ngoài, dường như Thích Bản Dự mới giống Chủ tịch huyện hơn cả Lý Đình Chương.

Mà ở Song Phong, ai dám không nghe lời y, cuộc đời người đó có lẽ sẽ đi đến hồi kết. Vô số ví dụ thực tiễn đã chứng minh rõ điều này.

Lương Quốc Uy tuy tính khí nóng nảy, nhưng ít nhất vẫn còn giữ được nguyên tắc cơ bản. Nói trắng ra, Lương Quốc Uy xử lý người khác thì phải có lý do chính đáng. Còn nếu bị Thích Bản Dự để mắt tới, y sẽ tìm mọi cách khiến anh khó sống, từng bước một buộc anh phải theo ý đồ của mình. Nếu đến cuối vẫn không thuận theo, kết cục của anh coi như đã định trước.

Tác phong của Thích Bản Dự, hễ là người trong bộ máy toàn huyện, thì ai ai cũng đều biết rõ. Anh có thể đắc tội Lương Quốc Uy, có thể đắc tội Lý Đình Chương, thậm chí có thể đắc tội Ngu Khánh Phong, nhưng tuyệt đối không thể đắc tội Thích Bản Dự. Điều này đã trở thành một chân lý được công nhận.

– Phó bí thư Thích.

– Mời cậu Tề ngồi. Lâu lắm rồi không thấy cậu ghé thăm tôi? Thế nào, có phải Bí thư Lục mới đến của các cậu đã giao trọng trách lớn, khiến các cậu bận rộn đến mức không có thời gian lên huyện?

Trên mặt Thích Bản Dự tươi cười rất rạng rỡ, nhìn không ra chút đầu mối nào.

– Phó bí thư Thích nói đùa rồi. Thời gian này, Bí thư Lục vẫn đang làm quen tình hình, chủ yếu là xuống xã thị sát, mặt khác cũng đang tìm cách giải quyết nợ nần. Hai năm qua, Quân ủy hình như đã nợ không ít… Hiện tại, đám chủ nợ biết vừa đổi Bí thư, liền ùn ùn kéo đến như ong vỡ tổ để đòi tiền. Thường thì buổi sáng, Bí thư Lục đều phải xuống xã. Tôi đoán chừng, một là để điều tra nghiên cứu tình hình rõ hơn… hai là cũng có thể là để trốn nợ.

Tề Nguyên Tuấn cười có vẻ còn vui vẻ hơn cả Thích Bản Dự, vẻ mặt nặng nề lúc vừa bước vào phòng đã sớm tan biến không còn dấu vết.

Sắc mặt Thích Bản Dự nhất thời hơi cứng lại, nhưng chỉ trong thoáng chốc đã trở về bình thường, vẫn giữ nụ cười tươi tắn mà nói:

– Vi Dân xuống đó quả thực là đang gánh vác trọng trách nặng nề rồi. Điều kiện của Oa Cố vốn rất kém, vài nhiệm kỳ Bí thư Quận ủy trước cũng không thể xoay chuyển cục diện này… Vi Dân chủ động xin đi giết giặc, vì Huyện ủy mà chia sẻ nỗi lo. Huyện ủy sau khi suy xét thận trọng mới quyết định để đồng chí Vi Dân đến tiếp nhận trọng trách nặng nề này. Các đồng chí phải ủng hộ công việc của đồng chí Vi Dân. Cậu ấy tuổi còn trẻ, công tác có thể mạnh dạn đi đầu, nhưng về mặt kinh nghiệm thì còn đôi chút khiếm khuyết. Do đó, các cán bộ làm việc lâu năm ở xã, thị trấn như các cậu, với kinh nghiệm phong phú và quen thuộc tình hình hơn, nhất định phải tích cực giúp đỡ cậu ấy, mau chóng giúp đồng chí Vi Dân làm quen với tình hình thực tế tại Oa Cố.

Nghe những lời này, bề ngoài không ai nghe ra chút manh mối nào… Nhưng trong lòng Tề Nguyên Tuấn lại thầm thở dài một hơi. Vị Phó bí thư Thích này nghĩ gì trong lòng, y đã đoán đư��c đôi chút. E rằng đã sớm có kẻ báo cáo việc tranh luận trong hội nghị Đảng ủy vào tai ông ta rồi.

Tề Nguyên Tuấn vô cùng chán ghét thủ đoạn này. Đúng vậy, y và Lục Vi Dân có bất đồng trong việc di dời chợ nông sản, nhưng đó chỉ là bất đồng trong công việc bình thường. Thậm chí, Tề Nguyên Tuấn còn có thể hiểu rằng, Lục Vi Dân đứng ở góc độ Bí thư Quận ủy để suy xét vấn đề, tất nhiên sẽ khác với góc độ Chủ tịch thị trấn, điều này hoàn toàn có thể lý giải được. Huống chi Lục Vi Dân cũng không hề tỏ ra cưỡng ép, nhất định phải xử lý theo ý đồ của mình… mà chỉ nhấn mạnh tính cấp bách của công việc này.

Nhưng trong thị trấn lại có kẻ vin vào cớ này để giở trò, y thật không thể hiểu nổi những người này đang nghĩ gì.

Mà giờ đây, trong lời nói của Thích Bản Dự cũng ẩn chứa hàm ý xen vào chuyện này, càng khiến Tề Nguyên Tuấn sinh lòng phản cảm. Tuy lòng phản cảm là vậy, nhưng y chỉ dám suy nghĩ trong bụng. Bề ngoài, Tề Nguyên Tuấn không hề biểu lộ dù chỉ nửa điểm… Không những thế, y còn phải giả bộ làm ra vẻ mặt cảm tạ sự quan tâm.

– Phó bí thư Thích, Bí thư Lục làm quen với tình hình rất nhanh. Tôi và mấy vị lãnh đạo thị trấn đã trao đổi công tác với Bí thư Lục, nhận thấy rất nhiều tình hình Bí thư Lục còn nắm rõ hơn cả chúng tôi.

Tề Nguyên Tuấn làm bộ như nghe không hiểu, vẫn khen Lục Vi Dân.

– Đây là Huyện ủy đã phái người đến Oa Cố chúng tôi đúng lúc. Tin rằng dưới sự lãnh đạo của Bí thư Lục, công tác của Oa Cố sang năm nhất định sẽ khởi sắc.

Thích Bản Dự không ngờ Tề Nguyên Tuấn lại đánh giá Lục Vi Dân cao đến thế, sắc mặt y nhất thời hơi u ám.

Theo y được biết, Tề Nguyên Tuấn và Lục Vi Dân đã tranh cãi rất gay gắt về việc xây dựng chợ nông sản của thị trấn Oa Cố. Thậm chí, Tề Nguyên Tuấn còn từng tuyên bố rằng cho dù y không làm Chủ tịch thị trấn nữa thì cũng không đồng ý để xảy ra bất kỳ chuyện gì tổn hại đến lợi ích của thị trấn Oa Cố. Lúc này, Thích Bản Dự mới sinh chút hứng thú. Y không ngờ Tề Nguyên Tuấn lại không biết thức thời, những lời mình nói ra mà y nghe dường như chẳng hiểu ý.

– Ha ha, cậu Tề. Đồng chí Vi Dân là cán bộ do Địa ủy cử xuống. Cậu ấy có tố chất lý luận rất cao, tầm nhìn rộng, tư tưởng thoáng, tuổi còn trẻ, tiếp nhận tư tưởng mới rất nhanh. Điều này, khi áp dụng vào công việc, đặc biệt là trong bối cảnh cả nước trên dưới đều lấy xây dựng kinh tế làm trung tâm, dòng chảy sâu rộng của cải cách mở cửa đang mãnh liệt, thì càng phát huy tác dụng to lớn. Đây cũng là quyết định đã được Huyện ủy nghiên cứu, nhưng chúng ta cũng phải nhìn nhận tình hình thực tế của Song Phong ta, nhất là tình hình của Oa Cố lại có phần đặc biệt. Tình hình phát triển kinh tế lạc hậu, cơ sở vật chất yếu kém, thu hút đầu tư không có khởi sắc. Băng dày ba thước đâu phải một ngày mà lạnh được. Những vấn đề này cũng không thể giải quyết trong ngày một ngày hai, nhất là khi liên quan đến lợi ích của quần chúng nhân dân thì càng cần thận trọng. Tôi nghe nói trong thị trấn, về vấn đề xây dựng chợ nông sản mới, ý kiến bất đồng rất lớn. Ý kiến cá nhân tôi cho rằng cần phải thong thả bàn bạc lại, tất cả mọi người nên ngồi lại thống nhất ý kiến. Nếu thật sự không thể đạt được ý kiến thống nhất thì có thể áp dụng chế độ dân chủ tập trung để biểu quyết. Tất cả đều vì công việc, chuyện này cũng chẳng có gì to tát, cậu thấy có đúng không?

Giọng điệu Thích Bản Dự bình thản:

– Một số đồng chí có thể có những ý tưởng và ý kiến xuất phát điểm rất tốt, nhưng cần phải xem xét kết hợp với tình hình thực tế. Liệu có được không? Có làm được không thì phải tiếp thu ý kiến của quần chúng, trưng cầu ý kiến từ nhiều phương diện. Phải cố gắng tìm điểm chung lớn nhất, gác lại mọi bất đồng, đừng sợ đắc tội người khác. Nguyên tắc nào cần kiên trì thì phải kiên trì. Đây mới là tố chất tối thiểu mà cán bộ Đảng Cộng sản phải có. Chỉ cần vì công việc, tôi tin rằng mọi người đều có thể hiểu được.

Tề Nguyên Tuấn chỉ thấy miệng mình có chút đắng chát. Nhất là khi nhìn thấy ánh mắt có phần âm u của Thích Bản Dự đang dò xét mình, lòng y cũng có chút rối bời. Y cũng không rõ Phó bí thư Thích và Bí thư Lục có điều gì không hợp nhau. Theo lý mà nói, việc di dời chợ nông sản như thế nào cũng không đến lượt Thích Bản Dự phải chen lời. Chủ tịch huyện Lý và Phó bí thư Chiêm đều không hề hỏi han chuyện này, vậy vì sao Thích Bản Dự lại thích nhúng tay vào làm gì?

Lục Vi Dân đi đến nhà khách thì gặp Đỗ Tiếu Mi.

– Ôi, Bí thư Lục, tôi còn tưởng ngài đã tới Oa Cố rồi nên vui quên lối về luôn chứ?

Người phụ nữ này lắc hông có chút khoa trương, vóc dáng rất chuẩn, chiếc quần bò bó sát khiến vòng mông tạo thành một đường cong duyên dáng. Ngoài chiếc áo len, nàng cài một chùm trang sức lớn bằng ngọc châu san hô, màu sắc diễm lệ. Bộ ngực đầy đặn lay động, khiến người ta không khỏi hoài nghi, đây có phải là một kiểu quyến rũ biến tướng hay không.

– Chủ nhiệm Đỗ, tôi đây không phải đã quay về rồi sao? Cái câu 'vui quên lối về' này nghe hay đấy. Tôi xuống dưới mới biết, nơi này của chúng ta quả thực khác hẳn các địa phương khác ở Phong Châu. Ai bảo phụ nữ Song Phong chúng ta lại quyến rũ mê người đến thế chứ?

Toàn bộ nội dung này thu���c bản quyền của truyen.free, xin quý độc giả vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free