(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 379:
Mấy năm qua, mọi việc Đào Trạch Phong làm đều thuận buồm xuôi gió, không ngờ duy chỉ có việc theo đuổi Chân Ny lại gặp nhiều trắc trở. Y vốn tự tin với ưu thế của b��n thân, cho rằng việc chinh phục Chân Ny chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, nào ngờ lại thất bại hết lần này đến lần khác. Thế nhưng giờ đây gia đình Chân Ny đã thất thế, cho dù có đưa nàng vào tay thì đối với y cũng chẳng còn ý nghĩa bao nhiêu, cùng lắm cũng chỉ là một cuộc vui qua đường. Song, mọi khó khăn kia đều xuất phát từ Lục Vi Dân, bởi vậy y bèn tìm cơ hội để hạ nhục hắn một phen.
– Ồ, vậy ý huynh là Lục Vi Dân không có thực lực?
Ngụy Hành Hiệp gật đầu, lời hỏi như mang theo chút suy tư.
– Có hay không còn phải xét trong hoàn cảnh nào, có lẽ ở nơi đó, hắn đã được xem là có thực lực.
Đào Trạch Phong nhún vai, xoa tay, tự cho mình là người phóng khoáng.
– Thế nhưng tại Xương Châu, hắn đã chẳng còn biết tự lượng sức mình. Nói cho đúng, hắn còn cho rằng mình là một nhân vật ghê gớm lắm, thật đáng nực cười!
– Vậy ý huynh là tại Xương Châu, huynh mới đích thực là một nhân vật?
Ngụy Hành Hiệp đáp lại rất nhanh.
Nghe ra trong lời đối phương có ý gây hấn, Đào Trạch Phong bèn đánh giá lại một lượt. Người này chừng hơn ba mươi tuổi, ăn mặc tuy tùy tiện nhưng vẫn toát lên phong độ. Xem ra chắc không phải kẻ nhà quê từ nơi thôn xã nào chui ra, hẳn là một cán bộ chính quyền. Thế nhưng Đào Trạch Phong cũng không hề e ngại. Chẳng cần nhắc đến việc phụ thân y là Phó giám đốc sở của một bộ phận trọng yếu thuộc Sở Tài chính tỉnh đã nhiều năm, bản thân y cũng đã được xem là cán bộ cấp trung của ngân hàng trung ương. Cho dù đối phương có chút lai lịch, lẽ nào chỉ dựa vào mấy lời nói mà có thể làm gì được y?
– Ta tự nhận mình có thể được coi là như vậy.
Đào Trạch Phong khẽ hừ một tiếng, vênh cằm lên đầy ngạo mạn.
– Chỉ bằng việc phụ thân ngươi là Phó giám đốc sở, sau đó có thể dựa hơi mà leo lên một vị trí tại ngân hàng trung ương, ngươi liền cảm thấy mình có thực lực, như vậy đã được coi là một nhân vật rồi ư?
Ngụy Hành Hiệp quả thực không thể kiềm chế nổi cảm xúc khinh bỉ của mình, lạnh lùng hỏi lại.
Bị lời nói có phần chói tai của Ngụy Hành Hiệp làm cho cứng họng, Đào Trạch Phong há miệng nhưng chẳng biết phải nói lời gì.
– Nếu cán bộ ngân hàng trung ương đều mang tâm lý như vậy, ta e rằng bất luận là Giám đốc Tạ của ngân hàng Nhân dân, hay Giám đốc Phó của ngân hàng trung ương cũng cần phải xem xét, chỉnh đốn lại tác phong tư tưởng của đội ngũ cán bộ một phen. Ta không biết loại người như ngươi làm sao có thể đảm nhiệm chức cán bộ cấp trung tại ngân hàng trung ương, nhưng ta có thể chịu trách nhiệm mà nói rằng, kẻ như ngươi hoàn toàn không đủ tư cách.
Ngụy Hành Hiệp tỏ ra vô cùng thản nhiên.
– Ngươi không cần nhìn ta như vậy. Cho dù ta không đủ tư cách đánh giá cách dùng người của ngân hàng các ngươi, nhưng ta tin rằng bất kỳ người nào có suy nghĩ, có đầu óc, sau khi nghe những lời lẽ bẩn thỉu của ngươi, cũng sẽ đưa ra kết luận tương tự mà thôi.
Đào Trạch Phong bị những lời lẽ ấy của Ngụy Hành Hiệp làm cho chấn động. Mặt y đỏ bừng, chẳng biết người đang đứng trước mặt kia rốt cuộc là thần thánh phương nào. Chừng ba mươi tuổi, nhìn qua dường như không phải nhân vật gì ghê gớm, vậy mà lại dám giáo huấn y. Tuy Ngụy Hành Hiệp buông lời rằng cho dù có tư cách hay không, nhưng Đào Trạch Phong vẫn đủ nhạy bén để cảm nhận được sức nặng trong từng câu chữ. Người không nắm phần chắc thì nào dám phát ngôn bừa bãi. Từ sự đả kích này, dần tỉnh táo trở lại, Đào Trạch Phong chợt nhận ra hôm nay mình đã nói quá nhiều, hơn nữa biểu hiện còn khá vượt quá chừng mực.
– Vẫn chưa dám hỏi, ngài là…
Đào Trạch Phong tuy lòng không phục, nhưng lý trí mách bảo y rằng không thể đối đầu với người này, bởi vậy đành cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình. Đ���i với một kẻ kiêu ngạo mà nói, việc y ăn nói như vậy đã là tương đối khép nép rồi.
– Ngươi không cần biết ta là ai, ta chỉ mong rằng sau này ngươi sẽ suy nghĩ kỹ lại về quan điểm và tư tưởng của chính mình.
Ngụy Hành Hiệp nhìn đối phương thật lâu.
– Có cơ hội, ta sẽ trao đổi ý kiến với Giám đốc ngân hàng Phó một phen. Ngươi có thể đi được rồi.
Bị câu nói cuối cùng của Ngụy Hành Hiệp đả kích không nhỏ, việc "trao đổi ý kiến với Giám đốc ngân hàng Phó một phen" khiến Đào Trạch Phong rúng động. Cho dù biết phụ thân mình và Phó Thiên Hàng có quan hệ không tồi, nhưng y cũng không dám chắc Phó Thiên Hàng sẽ bỏ qua nguyên tắc mà che chở cho mình. Đào Trạch Phong hít một hơi thật sâu, liếc nhìn Ngụy Hành Hiệp một cái rồi xoay người bỏ đi.
Đợi bóng y khuất dần khỏi quán cà phê, lúc này Lục Vi Dân mới giơ ngón cái lên, vừa cười vừa nói một cách nửa đùa nửa thật:
– Ngụy huynh, coi như được diện kiến phong thái Trưởng phòng thư ký của huynh! Thật có gan, có khí phách!
– Nếu y cứ tưởng mình là con của Đào Hành Câu th�� muốn nói gì thì nói, ai cũng phải nể y vài phần, cứ tiếp tục duy trì tâm tính như vậy, thì sau này y còn gặp nhiều tai họa. Xương Châu là đất ngọa hổ tàng long, kẻ như y, tuy cũng là con ông cháu cha, lại có chút bản lĩnh, nhưng gia thế thì chưa thể gọi là hùng hậu lắm. Nếu không phải con cháu nhà quyền thế mà cứ mang thói con ông cháu cha ra vênh váo với không ít người, cuối cùng kẻ chịu nhục cũng chính là bọn họ. Ta đây cũng chỉ muốn tốt cho y mà thôi.
Ngụy Hành Hiệp thản nhiên đáp:
– Đào Hành Câu và Phó Thiên Hàng đều là người Côn Hồ. Lúc Đào Hành Câu còn giữ chức Bí thư Quận ủy Hồ Đông của thành phố Côn Hồ thì Phó Thiên Hàng đã là Giám đốc ngân hàng trung ương Côn Hồ.
Lục Vi Dân có chút kinh ngạc, liếc nhìn Ngụy Hành Hiệp rồi như bừng tỉnh ngộ, thấu hiểu ra:
– Ngụy huynh, hình như huynh đều rất quen với Phó giám đốc sở Câu và Giám đốc ngân hàng Phó? Chẳng lẽ Chủ tịch tỉnh Thiệu cũng từng công tác ở Côn Hồ?
– Ừ, khi Đào Hành Câu tại quận Hồ Đông của Côn Hồ làm Bí thư Quận ủy, Chủ tịch tỉnh đang là Chủ tịch thành phố Côn Hồ. Khi Chủ tịch tỉnh rời Côn Hồ đến Thanh Khê nhậm chức Bí thư, Đào Hành Câu liền được cất nhắc lên vị trí Phó Chủ tịch thành phố Côn Hồ. Còn Phó Thiên Hàng gần như là cùng rời khỏi Côn Hồ với Chủ tịch tỉnh, được điều đến Xương Châu nhậm chức Giám đốc ngân hàng.
Mặc dù Ngụy Hành Hiệp nói rất ngắn gọn, nhưng đối với Lục Vi Dân mà nói, đây quả là điều hiếm thấy. Có thể lộ ra những tin tức này cũng đủ để hắn hiểu rằng Đào Hành Câu này hẳn là thuộc phe cánh của Thiệu Kính Xuyên. Mà hiện tại, Thiệu Kính Xuyên sắp sửa nhậm chức Chủ tịch tỉnh, không khéo Đào Hành Câu có thể tiến thêm một bước nữa. Lúc này, Ngụy Hành Hiệp lại ra mặt ngăn cản Đào Trạch Phong hành động càn rỡ, từ một ý nghĩa nào đó, dường như đang nhằm vào chính Đào Trạch Phong. Nhưng từ một góc độ khác, chưa hẳn đã không phải là một hành động nhằm dập tắt ngọn lửa ngông cuồng này, trước khi nó có thể bùng cháy dữ dội hơn.
– Thôi được rồi, Vi Dân, cậu và Tiểu Tô cứ tiếp tục trò chuyện. Bằng hữu của ta có lẽ sắp đến, ta xin phép đi trước đây.
Ngụy Hành Hiệp thân thiết nói lời từ biệt với Lục Vi Dân, sau đó kéo tay phu nhân mình đến chào hỏi rồi rời đi.
Sau khi đi được vài bước, phu nhân của y, nãy giờ vẫn im lặng, bỗng cất tiếng nói nhỏ:
– Hành Hiệp, sao chàng lại phải tự làm khổ mình? Người kia là Đào Trạch Phong, con của Phó giám đốc sở đó. Chàng có cần thiết phải vì kẻ họ Lục kia mà…?
Ngụy Hành Hiệp thản nhiên lắc đầu, đáp:
– Nàng thì biết gì chứ? Lục Vi Dân là thư ký của Hạ Lực Hành đấy. Đừng thấy hắn mới làm thư ký một năm mà đã được Hạ Lực Hành vô cùng coi trọng. Theo ta được biết, hiện tại Trưởng ban thư ký vẫn chưa tìm được một thư ký thích hợp, luôn miệng nói vẫn là Lục Vi Dân làm việc hợp ý. Thế nhưng dù hợp ý như vậy, Trưởng ban vẫn tôn trọng ý kiến cá nhân của hắn muốn ở lại Phong Châu, có thể thấy mức độ coi trọng của ngài ấy đối với hắn lớn đến nhường nào. Còn cô gái kia, ta từng gặp rồi. Nàng là cháu gái của Trưởng ban thư ký, từng đến chỗ ngài ấy. Ta vừa khéo nhìn thấy từ xa, có chút ấn tượng.
Phu nhân y ngạc nhiên há hốc mồm, không dám tin. Ngụy Hành Hiệp mỉm cười:
– Chuyện của thanh niên chúng ta nào dám hiểu thấu. Ta thấy hai người này cũng là miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo. Tuy nhiên, việc Đào Trạch Phong đi khiêu khích Lục Vi Dân như vậy là vô cùng không sáng suốt.
Sau khi vợ chồng Ngụy Hành Hiệp rời đi, Lục Vi Dân mới ngồi xuống, thoáng chốc chìm vào suy tư. Tô Yến Thanh chú ý đến vẻ mặt đầy suy tư của Lục Vi Dân:
– Vi Dân, hình như huynh đã nghĩ ra điều gì đó. Huynh đang nghĩ gì vậy?
– Ta đang nghĩ Ngụy huynh đã nhọc lòng quá rồi. Vì ta và Đào Trạch Phong, mà đại khái cũng khiến huynh ấy khó xử.
Lục Vi Dân nói với vẻ không sao cả:
– Nhưng có điều, hình như huynh ấy đã quá đề cao ta.
– Có ý gì vậy?
Tô Yến Thanh nhíu mày không hiểu, hỏi.
– Ta thấy Chủ tịch tỉnh Thiệu và phụ thân Đào Trạch Phong có mối quen biết, mà xem ra quan hệ giữa Phó Thiên Hàng và Chủ tịch tỉnh Thiệu cũng không tệ.
Lục Vi Dân cũng không nói thêm lời nào. Vẻ mặt trầm ngâm dần dịu xuống, hắn chỉ cúi đ��u, nhẹ nhàng uống một ngụm cà phê đã hơi nguội, ánh mắt cũng trở nên mờ ảo.
Tô Yến Thanh thông minh, lập tức hiểu ra:
– Huynh nói là Ngụy huynh cố tình giáo huấn Đào Trạch Phong còn có ý đồ khác sao?
– Ha ha, khó mà nói được. Song, ta đoán Ngụy Hành Hiệp hẳn là rất quen biết Đào Hành Câu và Phó Thiên Hàng. Chẳng phải trước kia Chủ tịch tỉnh Thiệu luôn quản lý công tác kinh tế hay sao? Chắc chắn ông ấy đã tiếp xúc không ít với Sở Tài chính tỉnh và ngân hàng trung ương tỉnh. Mặt khác, chẳng phải Ngụy Hành Hiệp đã nói rồi sao? Khi Chủ tịch tỉnh Thiệu công tác ở Côn Hồ, hai người này cũng ở Côn Hồ, và ông ấy đã từng là cấp trên của Đào Hành Câu. Ta lại là thư ký tiền nhiệm của Trưởng ban thư ký, còn có vẻ rất được Trưởng ban thư ký tín nhiệm, bởi vậy huynh ấy cũng không muốn vì chuyện này mà khiến ta đến trước mặt Trưởng ban thư ký nói xấu về Đào Hành Câu.
Nguồn mạch câu chuyện này chỉ có thể được tìm thấy tại truyen.free.