(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 40:
Thấy Quách Hoài Chương bước ra, Lục Vi Dân lắc đầu, thầm cười trong lòng.
Tên tiểu tử này đi làm sớm hơn mình một năm, nhưng xem ra quan khí đã nặng, cứ như muốn làm kẻ đứng đầu vậy. Tuy nhiên, đây cũng được xem là một chuyện tốt.
Đến giờ tan sở, Lục Vi Dân lập tức ra phố.
Sáu giờ chiều nhưng mặt trời vẫn chưa xuống núi. Huyện Nam Đàm vẫn còn sáng trưng. Khách sạn Đàm Thành là nơi kinh doanh lớn của cả huyện, tọa lạc tại ngã tư giữa phố Đông và phố Nam.
Tòa nhà sáu tầng này được xem là công trình nguy nga nhất ở Nam Đàm. Tầng một và tầng hai dùng làm nơi ăn uống. Tại tầng ba còn có một vũ trường, là vũ trường xa hoa nhất huyện Nam Đàm thời bấy giờ. Vé vào cửa hai đồng tiền, không phải ai cũng có thể mua được.
Tầng năm và tầng sáu được dùng làm khách sạn. Tuy chưa nói là cao cấp, nhưng toàn bộ Nam Đàm cũng được xem là bậc nhất nhì. Ngoại trừ nhà khách của Ủy ban nhân dân huyện sau khi chuyển đổi cơ chế hoạt động, thì nơi đây cũng được xem là tiêu chuẩn hàng đầu ở Nam Đàm.
Huyện Nam Đàm và những thị trấn khác cũng không có gì khác biệt nhiều. Điển hình là ngã tư hình chữ thập được xem là trung tâm. Nhưng mức độ náo nhiệt thì lại khác nhau.
Từ cơ quan Huyện ủy, chỉ vài phút đi bộ là có thể đến khách sạn Đàm Thành, nơi náo nhiệt nhất huyện vào thời điểm này.
Vào giờ tan tầm, các cán bộ và nhân viên của cơ quan tiện đường mua nguyên liệu về nấu bữa cơm chiều.
Lục Vi Dân vừa đi vừa đắm chìm trong một cảm giác phức tạp.
Nam Đàm đối với hắn vừa quen thuộc nhưng cũng vừa xa lạ. Hai mươi mốt năm trước, hắn đã bắt đầu công tác từ nơi này. Sau ba năm ở nông thôn, đến năm 93 hắn mới có cơ hội được điều đến Huyện đoàn, nhưng ở Huyện đoàn cũng chỉ hai năm, nhờ vào các mối quan hệ, hắn được điều đến Đoàn Thanh niên Tỉnh ủy. Ở Đoàn Thanh niên Tỉnh ủy, hắn mới thật sự bước đi trên con đường hoạn lộ của mình.
Trước mắt, huyện Nam Đàm vẫn như ngày nào. Nếu như lịch sử không thay đổi, thì thị trấn cũ này đến năm 99 sẽ có những chuyển biến. Đến năm 2003 thì một huyện Nam Đàm mới dần dần được hình thành.
Lục Vi Dân bước vào đại sảnh của khách sạn Đàm Thành, liền nghe thấy bên trong vọng ra tiếng cười nói náo nhiệt. Xem ra các bạn học khác đã đến sớm, chỉ có hắn là đến muộn thôi.
- Sao Lục Vi Dân lại chưa đến? Hoài Chương, chẳng lẽ thư ký của Phó Chủ tịch huyện lại bận rộn đến thế sao?
Một giọng nói thô cứng vang lên:
- Hay là muốn làm ra vẻ ta đây một chút?
- Trương Quân, đừng nói vậy. Vi Dân vừa mới được điều đến làm thư ký cho Phó Bí thư Thẩm, khẳng định là cần một quá trình để thích ứng. Chúng ta được phân về đây cũng không cùng thời điểm. Cậu ấy trong khoảng thời gian này phải tập làm quen với công việc. Cha của cậu cũng làm lãnh đạo, cậu cũng biết làm thư ký không phải dễ dàng. Lãnh đạo yêu cầu cao, sự vụ lại nhiều. Chuyện gì cũng phải biết đại khái. Nếu hỏi đến câu thứ ba mà vẫn không biết thì lãnh đạo sẽ có cái nhìn không tốt về cậu. Và cậu sẽ cảm thấy áp lực. Cho nên cậu phải hiểu điều này.
Lời nói của Quách Hoài Chương thực ra là bênh vực cho Lục Vi Dân.
- Haha, Hoài Chương cậu thật là người tốt. Lục Vi Dân và chúng ta đã mấy năm nay không gặp mặt. Cậu ấy đến Xương Châu học trung học. Sau khi tốt nghiệp đại học, lại không ở lại Xương Châu làm việc mà trở về Nam Đàm làm gì?
Lại giọng nói thô cứng của Trương Quân vang lên:
- Hay là đã có vấn đề gì rồi?
- Trương Quân, cậu đừng có ở đó mà đoán mò. Tuy vài năm rồi chưa gặp Vi Dân, nhưng trong ba năm cấp hai chẳng lẽ lại không biết Vi Dân là người như thế nào sao? Sao lại có thể xảy ra vấn đề gì chứ?
Một giọng nữ trong trẻo vang lên:
- Đúng là cậu lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Lục Vi Dân còn chưa đến mà cậu ở đây đã nói xấu người ta rồi.
- Chà, đây là ý tứ gì vậy? Cậu làm sao mà che chở cho Lục Vi Dân thế? Tôi nói xấu cậu ấy cái gì? Vốn không phải là cậu ấy đạt điểm cao trong kỳ thi đại học sao? Cha của cậu ấy không phải công tác tại Xương Châu sao? Như thế thì sao lại quay về huyện Nam Đàm của chúng ta? Không phải là cậu ấy cảm thấy làm việc ở Nam Đàm có giá trị và ý nghĩa hơn so với Xương Châu à?
Giọng nói của Trương Quân pha vài phần chọc tức:
- Nếu mà như vậy thì Trương Quân tôi cũng phải nhờ cậu ấy chỉ dạy rồi.
- Cậu…!
Cô gái tên Thư Nhã, bị Trương Quân đáp lại như thế thì tức giận vô cùng, nhất thời không thốt nên lời. Không khí trong phòng khách cũng vì vậy mà có chút nặng nề.
- Haha, Lục Vi Dân tôi không có trình độ cao đến như vậy đâu. Tôi được phân về Nam Đàm vì tôi có hộ khẩu ở đây. Tuy nhiên, Trương Quân cậu nói những lời khó nghe như vậy không phải là nói móc tôi sao?
Lục Vi Dân bước vào phòng, giọng điệu bình thản, không hề có chút giận dữ.
- Tốt xấu gì thì tôi cũng là người Nam Đàm. Cho dù đến Nam Đàm công tác thì cũng không phải là chuyện gì ghê gớm lắm.
Trong phòng sắp xếp hai cái bàn, đại khái có đến mười bạn học. Bàn Quách Hoài Chương ngồi đều là những người bạn hoặc có địa vị, hoặc có bối cảnh không tồi. Trương Quân thì ngồi bên trái Quách Hoài Chương. Lục Vi Dân biết rõ cha của người này là Phó Chủ nhiệm Hợp tác xã Mua bán huyện, và khi còn đi học thì là một người rất kiêu ngạo.
Bị khí thế của Lục Vi Dân áp đảo, gã thanh niên ngồi bên cạnh Quách Hoài Chương trố mắt một chút. Thấy Lục Vi Dân tự nhiên bước vào, vừa chào hỏi mọi người vừa không nặng không nhẹ cho mình một đòn phản kích, chút nào cũng không để mình vào mắt, hắn ta trong lòng rất tức giận.
- Lục Vi Dân, hôm nay là Hoài Chương mời mọi người đến họp mặt. Nếu cậu đã về Nam Đàm thì coi như đây là tiệc tẩy trần cho cậu. Bây giờ mọi người đều đã đến đông đủ, cậu là người đến muộn nhất, có phải là có chút quá đáng hay không? Hay là cậu nghĩ rằng mình vào được Huyện ủy thì mọi người phải chờ đợi cậu?
Trương Quân vẫn nói chuyện thô lỗ như cũ, nhưng cố ý muốn kéo mọi người vào cùng một phe, đối phó với Lục Vi Dân. Thậm chí còn không kiêng nể trêu chọc mối quan hệ giữa Quách Hoài Chương và Lục Vi Dân.
- Bây giờ đã hơn sáu giờ. Ở huyện, sáu giờ mới là giờ tan sở. Tôi mới đến, mọi người chắc hẳn cũng hiểu nguyên nhân là tôi phải đúng giờ mới tan tầm. Tuyệt đối không thể vì một người bạn học cũ mở cuộc họp mặt mà về sớm. Nếu thế thì các lãnh đạo sẽ nghĩ sao về tôi?
Lục Vi Dân không để ý đến đối phương, chỉ thản nhiên nói:
- Tôi cũng không muốn khi ở đơn vị lại không làm gì cả, mỗi ngày chỉ biết tìm đến đám bạn học cũ để kiếm chút tiền, chút cơm ăn. Mượn hai đồng tiền, e rằng bạn học cũ sẽ cảm thấy phiền toái phải không?
Hành trình kỳ diệu này, bản dịch được đăng tải độc quyền tại truyen.free, kính mời quý độc giả tiếp tục dõi theo.