Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 63:

Trong lúc Thượng Quyền Trí đang suy tư, điện thoại trong phòng bỗng đổ chuông. Ông bước vào thư phòng, nhấc máy nghe:

– Xin chào, tôi là Thượng Quyền Trí.

– L��o Thượng này, tôi là Trương Dụ Hòa, có xem tin tức của Đài Truyền hình Trung ương về Đại hội Thể thao Châu Á không? Haha, không nghĩ Nam Đàm lại nhanh chân đi trước một bước đến thế. Chẳng những quảng bá rầm rộ, mà còn tặng quà cho các đoàn đại biểu bằng kiwi sinh thái của Nam Đàm ta. Vừa rồi, Bí thư Hải Hoa có gọi điện thoại hỏi tôi về loại kiwi sinh thái của Nam Đàm. Tôi cũng cảm thấy mơ hồ, đành phải tự nhận kiểm điểm rằng mình không nắm rõ tình hình. Lê Dương các ông làm gì mà chẳng nói chẳng rằng đã gây tiếng vang lớn như vậy?

Thượng Quyền Trí vừa mừng vừa lo:

– Phó Chủ tịch tỉnh Trương, kiwi ở Lê Dương chúng tôi chủ yếu tập trung ở một số huyện phía Nam. Khí hậu và thổ nhưỡng Nam Đàm đặc biệt thích hợp cho việc trồng kiwi. Cho nên ba năm trước chúng tôi đã nhập một lượng lớn hạt giống kiwi chất lượng cao. Năm nay đã bắt đầu cho thu hoạch. Vừa lúc Thế vận hội Bắc Kinh được diễn ra, các đồng chí ở huyện cảm thấy kiwi giàu dinh dưỡng, dồi dào vitamin C, rất thích hợp để bổ sung dinh dưỡng cho các vận động viên. Bởi vậy, họ hy vọng được tặng loại kiwi này cho các vận động viên nước ta, thể hiện sự ủng hộ của nhân dân Lê Dương đối với các vận động viên. Mấy ngày trước, các đồng chí ở huyện cũng đã nói qua với tôi nhưng không nói rõ chi tiết nên tôi cũng không để tâm. Thật không ngờ….

– Haha, Lão Thượng, chuyện này cũng là chuyện tốt, không nên trách các đồng chí ở huyện. Bí thư Hải Hoa vừa rồi trong điện thoại đã nói cho tôi biết, xây dựng thương hiệu cho kiwi Nam Đàm như vậy không phải chuyện dễ dàng. Nhất định phải giữ gìn thật tốt. Việc quyên tặng kiwi tại Đại hội Thể thao Châu Á là chuyện rất tốt, là một sáng kiến để tạo nên thương hiệu cho các loại trái cây của Xương Giang chúng ta. Sáng kiến của các đồng chí ở huyện Nam Đàm rất có ý nghĩa kinh tế, đáng khen ngợi.

Sau khi nói chuyện xong với Phó Chủ tịch tỉnh Trương Dụ Hòa, chưa kịp định thần thì điện thoại lại đổ chuông.

– Chủ tịch địa khu Thượng, tôi là Thẩm Tử Liệt, xin báo cáo ngài một tin mừng. Công ty Phát triển Nông nghiệp của huyện Nam Đàm chúng ta đã ký kết được với các tiểu thương của ba chợ đầu mối hoa quả lớn nhất Bắc Kinh. Họ đã bao tiêu hai trăm ngàn ký kiwi của Nam Đàm chúng ta, giá cả cũng vượt ngoài dự kiến của chúng tôi. Tôi đã bảo lão Chu đại diện cho huyện đến ký kết hợp đồng với các thương lái. Rất nhanh, kiwi của huyện Nam Đàm chúng ta sẽ tiến vào thủ đô, để người dân Bắc Kinh có thể thưởng thức hương vị kiwi của Nam Đàm ta.

Trong điện thoại, Thẩm Tử Liệt hết sức phấn khởi. Rõ ràng sự thuận lợi này đã vượt ngoài dự liệu của y, nên y vội vã báo cáo Thượng Quyền Trí.

– Tử Liệt, đây là một tin mừng. Nhưng ngày hôm nay, hai huyện Hoài Sơn và Phụ Đầu đã báo cáo với tôi, nói rằng sản lượng kiwi của họ đang đứng trước nguy cơ ứ đọng. Tình hình khá nghiêm trọng, ước chừng có ít nhất sáu trăm ngàn ký kiwi vẫn chưa tìm được đầu ra. Bí thư Lực Hành cũng đã cùng tôi nghiên cứu tình hình hai huyện này, hiện tại kiwi của Nam Đàm đã có danh tiếng, mở ra kênh tiêu thụ rất lớn. Ý tôi là, mọi người liệu có thể nhân cơ hội này để giúp tiêu thụ số lượng kiwi của hai huyện Hoài Sơn và Phụ Đầu không?

Thượng Quyền Trí ngừng lời một lát, dường như e ngại rằng chuyện này không thể giải quyết chỉ bằng vài lời nói suông.

– Tôi nghĩ, Nam Đàm cứ tiếp tục tiêu thụ theo phương thức hiện tại của các cậu. Cậu cứ về trước, cứ để một vài người ở lại tiếp tục công việc. Sau khi trở về, chúng ta sẽ tiếp tục bàn bạc cách giải quyết chuyện này.

Thẩm Tử Liệt cúp điện thoại, hít một hơi thật sâu, nhìn Lục Vi Dân và Chu Du Minh cười:

– Chủ tịch địa khu Thượng rất phấn khởi. Tuy nhiên, lại giao cho chúng ta một nhiệm vụ khó khăn. Ông ấy bảo số lượng kiwi của Hoài Sơn và Phụ Đầu đang bị ứ đọng, chưa có đầu ra, tình hình cấp bách. Ít nhất là còn không dưới sáu trăm ngàn ký. Hy vọng là huyện Nam Đàm của chúng ta có thể dùng những kênh tiêu thụ của mình, để giúp Hoài Sơn và Phụ Đầu tiêu thụ số lượng hàng ứ đọng này.

Thẩm Tử Liệt và Chu Du Minh đều đổ dồn ánh mắt về phía Lục Vi Dân.

Có thể nói, thành công lớn lao này đều là nhờ công lao của Lục Vi Dân.

Nếu không phải việc quyên tặng cho các vận động viên, nếu không phải Lục Vi Dân thông qua người bạn học của mình tại Đài Truyền hình Trung ương để đưa tin thì kiwi của huyện Nam Đàm không thể thuận lợi gây dựng được thương hiệu như vậy, cũng chẳng thể thuận lợi ký kết hợp đồng với các thương lái tại chợ đầu mối hoa quả ở Bắc Kinh. Mặc dù đây giống như thêu hoa trên gấm nhưng tâm tư và sự khéo léo này không phải ai cũng làm được.

Lục Vi Dân trầm ngâm giây lát rồi nói:

– Phó bí thư Thẩm, bốn trăm ngàn ký kiwi của Nam Đàm chúng ta đã được tiêu thụ v�� chứng thực. Nhưng sáu trăm ngàn ký của Hoài Sơn và Phụ Đầu thì vẫn còn chút vấn đề. Sản lượng kiwi của Hoài Sơn và Phụ Đầu không hề kém cạnh Nam Đàm chúng ta, nhưng dù sao vẫn có sự khác biệt lớn. Chúng ta vừa mới gây dựng được thương hiệu cho mình, nếu làm không tốt thì sẽ giống như là phá hỏng nó. Đây là việc thứ nhất. Sáu trăm ngàn ký không phải con số nhỏ. Cho dù có bảo chúng ta tìm kiếm kênh tiêu thụ thì ở thủ đô, nếu muốn tiêu thụ cùng lúc sáu trăm ngàn ký này e rằng vẫn còn chút khó khăn. Chủ yếu là vấn đề về thời gian, đây chính là việc thứ hai.

– Vậy Vi Dân, ý kiến của cậu là gì? Đây là nhiệm vụ mà Chủ tịch địa khu Thượng đã giao cho chúng ta. Tôi nghe giọng của ông ấy trong điện thoại rất trầm lắng, e rằng Hoài Sơn và Phụ Đầu đang chịu áp lực rất lớn.

Sau chuyện vừa rồi, Thẩm Tử Liệt càng thêm tin tưởng Lục Vi Dân, ánh mắt y chất chứa sự cổ vũ và kỳ vọng.

– Haha, Bí thư Thẩm, tôi nghĩ chúng ta vẫn còn phải nghĩ thêm nhiều biện pháp nữa. Cũng may là kiwi của huyện Nam Đàm đã được quảng bá trên Đài Truyền hình Trung ương. Hơn nữa là trong Đại hội Thể thao Châu Á nên được toàn dân quan tâm. Cho nên, chúng ta đã có được ưu thế. Nếu muốn mở rộng kênh tiêu thụ thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Ý của tôi vẫn là, Hoài Sơn và Phụ Đầu thống nhất sẽ do Công ty Phát triển Nông nghiệp của Nam Đàm chúng ta đóng gói và tiêu thụ, nhưng vẫn khuyến khích mọi người tự phát huy bản lĩnh để tìm kiếm kênh tiêu thụ. Bắc Kinh đã có, còn Thượng Hải, Quảng Châu, Hàng Châu, Vũ Hán, Nam Kinh… Tôi nghĩ mọi nơi đều có thể thử xem. Nếu nhân lực của huyện ta không đủ, có thể tìm đến người ngoài, hay chính là các cửa hàng bán lẻ hoa quả, miễn sao có thể bán được hàng là tốt.

Sau khi Lục Vi Dân dứt lời, ánh mắt mọi người đều sáng bừng. Nếu thực hiện được điều này, thì Hoài Sơn và Phụ Đầu có thể thông qua Công ty Phát triển Nông nghiệp hiện đại Nam Đàm để thống nhất tiêu thụ. Như vậy, mượn danh tiếng của kiwi Nam Đàm, công ty vừa có thể thu được khoản phí quản lý, vừa hoàn thành tốt nhiệm vụ địa khu giao phó.

Công trình chuyển ngữ này là tài s��n riêng của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free